PHẢN DIỆN BIẾN THÁI/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

7

 

Tôi lập tức cứng người tại chỗ.

 

Trong lòng nổi sóng dữ dội.

 

Tại sao Tạ Văn Chu lại xuất hiện ở đây?!

 

Nhưng bây giờ không kịp nghĩ chuyện đó nữa, việc cấp bách nhất là phải bịa ra lý do để lừa cho qua.

 

Đúng lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ, Lục Văn Chu bên cạnh lại mở miệng trước .

 

Anh ta khinh thường hừ lạnh:

 

“Hừ, nói bậy cái gì.”

 

“Ai là tình mới của loại gái quán bar này chứ? Chỉ là thấy cô ta có vài phần giống Dao Dao nên lấy làm thế thân giải khuây thôi.”

 

Dao Dao chính là bạch nguyệt quang yêu mà không có được của Lục Văn Chu.

 

Tôi : …

 

Nắm đ.ấ.m tôi lập tức cứng lại .

 

Đúng là nam chính cặn bã trong truyện ngược, lời nói ra đúng là khiến người ta ngứa tay.

 

Nhưng may mà lời hắn cũng có chút tác dụng.

 

Bởi vì vừa nói xong, hỏa lực của Tạ Văn Chu lập tức bị chuyển hướng khỏi tôi .

 

Ánh mắt Tạ Văn Chu vượt qua tôi , rơi thẳng lên mặt Lục Văn Chu.

 

Đôi mắt anh nguy hiểm nheo lại , như nhớ ra chuyện gì đó.

 

Sau đó chậm rãi cong môi.

 

“Không ngờ lại gặp người quen rồi .”

 

Giọng điệu lạnh lẽo đến mức khiến da đầu tê dại.

 

Nhưng hết lần này tới lần khác, Lục Văn Chu lại là kiểu người chẳng biết nhìn sắc mặt ai, còn thiếu kiên nhẫn lên tiếng:

 

“Mày là ai? Tao đâu quen, lại là bọn muốn nhờ quan hệ với nhà họ Lục bọn tao à ?”

 

Vừa nói , hắn vừa đưa tay ra , khinh bạc định kéo dây váy trên vai tôi xuống:

 

“Đi nào bảo bối, đừng để ý loại người này nữa, chúng ta tiếp tục chủ đề ban nãy…”

 

“Rắc!”

 

Bàn tay kia còn chưa chạm tới tôi , đã đột nhiên vặn xoắn thành một góc độ quỷ dị.

 

Lục Văn Chu mờ mịt chớp chớp mắt, giây tiếp theo…

 

“A a a a a!”

 

Trong quán bar đột nhiên bùng lên một tràng tiếng hét t.h.ả.m thiết, thậm chí còn át cả tiếng nhạc.

 

Mọi người liền quay sang nhìn bên này .

 

Ngay sau đó, tiếng hít khí lạnh vang lên liên tiếp.

 

“ Tôi nhìn nhầm à ? Tên tóc đỏ kia chẳng phải thái t.ử gia nhà họ Lục sao ?”

 

“Khoan đã , nhìn kỹ lại thì anh đẹp trai tóc đen bên cạnh không phải tân tổng tài của tập đoàn Tạ thị à ?!”

 

“Đệt, đúng thật rồi ! Hai đại lão này sao lại đ.á.n.h nhau thế?”

 

“Thương chiến bây giờ đã phát triển tới mức hẹn đ.á.n.h offline rồi à …”

 

Phớt lờ đám đông đang chấn động xung quanh, Tạ Văn Chu lạnh nhạt hất tay, như thể vừa chạm phải thứ rác rưởi ghê tởm nào đó.

 

Lục Văn Chu cứ thế bị quăng mạnh xuống đất.

 

Hắn gần như ngơ luôn.

 

Từ nhỏ đến lớn, chỉ có hắn bắt nạt người khác, đây vẫn là lần đầu tiên bị người ta sỉ nhục như vậy .

 

Sau khi hoàn hồn, gân xanh trên trán hắn giật dữ dội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phan-dien-bien-thai/4.html.]

“Mẹ kiếp mày đúng là chán sống rồi , dám đối xử với tao như vậy ? Mày biết tao là ai không ?!”

 

Tạ Văn Chu khẽ cười nhạt:

 

“Đương nhiên biết .”

 

“Thằng phế vật bảy năm trước chủ động gây sự rồi bị tôi đ.á.n.h vào viện, không ngờ bảy năm sau vẫn chẳng thay đổi chút nào.”

 

Lời này vừa thốt ra , xung quanh lập tức xôn xao.

 

Ánh mắt nhìn Lục Văn Chu cũng thêm vài phần khinh bỉ.

 

Nhưng lúc này Lục Văn Chu đã chẳng còn tâm trí để thấy nhục nữa.

 

Đôi mắt hắn hoảng sợ mở to:

 

“Tao chưa từng nói chuyện đó cho ai, mày… mày sao lại biết ? Chẳng lẽ mày chính là…”

 

“Thằng sao chổi trùng tên với tao đó?!”

 

Không trách hắn không nhận ra .

 

Dù sao hồi cấp ba, Tạ Văn Chu nghèo túng gầy gò.

 

Nhưng hiện tại, Tạ Văn Chu đã được tôi chăm sóc rất tốt .

 

Vai rộng chân dài, tuấn mỹ cao quý, từng cử chỉ nhấc tay hạ chân đều toát ra khí chất trưởng thành.

 

Sự thay đổi không thể nói là không lớn.

 

Chỉ có …

 

Ánh mắt âm lãnh khắc tận trong xương ấy vẫn giống hệt bảy năm trước , chưa từng thay đổi.

 

Khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi trong quá khứ của Lục Văn Chu bị khơi dậy toàn bộ.

 

Hắn theo bản năng lùi người về sau , chỉ còn cái miệng vẫn cố gượng gào lên:

 

“ Đúng là xui xẻo, ra ngoài chơi gái thôi mà cũng gặp phải thằng sao chổi như mày!”

 

“Mày cứ chờ đấy, đợi tao ra ngoài gọi vệ sĩ tới, nhất định sẽ khiến mày đẹp mặt!”

 

Nghe vậy , Tạ Văn Chu hờ hững cười khẩy.

 

Cuối cùng anh cũng gỡ bỏ lớp ngụy trang dịu dàng thường ngày, lộ ra bản chất ác ma:

 

“Vì sao mày lại nghĩ mình còn có thể bước ra ngoài?”

 

8

 

“Cảnh báo!”

 

“Phát hiện giá trị hắc hóa của phản diện tăng vọt, sắp gây nguy hiểm tính mạng cho nam chính! Xin ký chủ lập tức ngăn cản phản diện!”

 

Đột nhiên, tiếng cảnh báo ch.ói tai của hệ thống vang lên.

 

Lập tức kéo tôi ra khỏi trạng thái đứng xem kịch.

 

Tôi suýt khóc không ra nước mắt.

 

Đừng mà!

 

Tính mạng nam chính gặp nguy hiểm, chẳng lẽ mạng tôi thì không nguy hiểm sao ?

 

Đó là đại phản diện tàn nhẫn hung ác được hệ thống chứng nhận đấy!

 

Bảo tôi đi ngăn anh ta , là thật hả?

 

Nhưng chỉ trong vài giây tôi do dự, Tạ Văn Chu đã một tay bóp cổ Lục Văn Chu, siết đến mức hắn trợn trắng mắt, nửa sống nửa c.h.ế.t, tình hình trở nên cực kỳ nguy cấp.

 

Không kịp nghĩ nhiều nữa!

 

Tôi c.ắ.n răng lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy eo Tạ Văn Chu!

 

“Mau buông tay, mau thả anh ta ra !”

 

Khoảnh khắc bị tôi ôm lấy, vẻ mặt Tạ Văn Chu hơi động.

 

Nhưng sau khi nghe rõ lời tôi nói , lại trở về lạnh lẽo như băng.

 

“Em che chở người đàn ông này đến vậy sao ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...