Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Lúc vừa nghe tin Thẩm Dục chưa c.h.ế.t, tớ còn vui thay cho cậu nữa. Kết quả quay đầu lại đã nghe nói anh ta muốn đính hôn với người khác. Quá đáng thật đấy? Mất trí nhớ là có thể phản bội cậu sao ? Cậu mới là vị hôn thê của anh ta , chẳng lẽ không ai nói cho anh ta biết à ?”’
“Không được , tớ không thể để chị em tốt của mình chịu uất ức như vậy được . Để tớ đi hỏi xem Thẩm Dục tổ chức lễ đính hôn ở đâu , chị em chúng ta đi cho cậu hả giận.”
Tôi cười nói :
“Kết hôn còn có thể ly hôn, đính hôn cũng có thể hủy bỏ. Quan hệ giữa tớ và anh ta đã chấm dứt từ hai năm trước rồi , giờ anh ta ra sao cũng không liên quan đến tớ.”
Lương Hiểu Hiểu vẫn tức tối không thôi:
“Tớ chỉ không nuốt trôi cục tức này thôi… cậu đã đợi anh ta suốt hai năm đấy. Hai năm qua tớ còn tận mắt nhìn cậu sống độc thân mà.”
Tôi đang ăn bánh quy, nghe vậy liền nghẹn lại .
Ai thèm đợi anh ta hai năm chứ?
Chỉ là quan hệ giữa tôi và Hạ Yến Châu vẫn chưa công khai thôi.
Lương Hiểu Hiểu lại khuyên tôi thêm vài câu, muốn kéo tôi cùng đi tìm Thẩm Dục tính sổ. Sau khi bị tôi từ chối thêm lần nữa, cô ấy thở dài.
“Được rồi được rồi . Vậy tối nay cậu ra ngoài chơi không ? Chúng ta lâu lắm chưa tụ tập rồi , tối nay chị em tớ mời cậu đi uống rượu.”
Rảnh rỗi không có việc gì làm , tôi đồng ý.
Địa điểm là do Lương Hiểu Hiểu đặt.
Cô ấy tới trước tôi .
Nhìn khách sạn trước mặt, tôi có chút nghi hoặc.
“Không phải nói đi quán bar sao ? Sao lại tới khách sạn thế này ?”
Ánh mắt Lương Hiểu Hiểu có chút né tránh, kéo tay tôi đi vào trong.
“Đêm hôm khuya khoắt tới quán bar nguy hiểm lắm, lỡ hai đứa mình uống say gặp chuyện thì sao ? Vẫn là khách sạn chính quy an toàn hơn, còn có thể gọi vài món ăn kèm, thoải mái biết bao.”
Lương Hiểu Hiểu kéo tôi đi vào bên trong.
Khoảnh khắc cửa đại sảnh khách sạn bị đẩy ra , sắc mặt tôi lập tức trầm xuống.
7
Đây chính là khách sạn tổ chức lễ đính hôn của Thẩm Dục.
Trên sân khấu, đã đến tiết mục trao nhẫn đính hôn.
Đứng đối diện anh ta là cô gái lần trước tôi gặp ở quán bar.
Cô gái đỏ mặt ngượng ngùng nhìn Thẩm Dục.
Rùa
Nhưng Thẩm Dục lại cau mày thật c.h.ặ.t, thỉnh thoảng còn nhìn về phía cửa đại sảnh.
Khi ánh mắt anh ta chạm phải tôi , Thẩm Dục khựng lại một chút, sau đó chân mày giãn ra , khóe môi cong lên thành một nụ cười .
Người dẫn chương trình đứng cạnh họ lên tiếng hỏi:
“Xin hỏi chú rể tương lai, anh có nguyện ý trong mỗi khoảnh khắc quan trọng của cuộc đời sau này đều ở bên cô dâu tương lai không ?”
Thẩm Dục dùng khóe mắt liếc tôi một cái, nụ cười trên môi càng sâu hơn:
“Đương nhiên.”
Anh
ta
đeo chiếc nhẫn trong tay lên ngón áp út của Lương Thiến, khách khứa
dưới
sân khấu lập tức hò hét ầm ĩ.
“Hôn đi ! Hôn đi !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/au-am/chuong-3.html.]
Hai má Lương Thiến càng đỏ hơn, nhưng vẫn chủ động nhón chân áp sát về phía Thẩm Dục.
Thẩm Dục không từ chối, vòng tay ôm lấy eo cô ta , ngang nhiên hôn cô ta giữa tiếng reo hò của mọi người .
Tôi quay đầu nhìn sang Lương Hiểu Hiểu, sắc mặt cô ấy có chút né tránh nhưng vẫn không ngừng xúi giục tôi :
“Ấu Âm mau lên sân khấu cướp Thẩm Dục lại đi . Thẩm Dục là người đàn ông của cậu mà.”
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô ấy .
Tôi và Lương Hiểu Hiểu quen nhau từ đại học, thường cùng nhau đi học, ăn cơm, nghỉ lễ còn đi chơi chung.
Tôi thật lòng xem cô ấy là bạn bè của mình .
Lúc này cửa đại sảnh khách sạn đã bị đóng lại , mấy anh em tốt của Thẩm Dục đứng chắn ở cửa.
Đang chắn ai, chẳng cần nói cũng hiểu.
“Ấu Âm, tớ chỉ không cam lòng khi thấy cậu bị bắt nạt như vậy nên mới lừa cậu , muốn dẫn cậu tới đây để xả giận thôi. Giờ tớ sẽ lên sân khấu đòi lại công bằng cho cậu .”
Lương Hiểu Hiểu không dám nhìn tôi , vội vàng định chạy lên sân khấu gây chuyện.
Tôi đứng yên tại chỗ, bình tĩnh nhìn cô ấy :
“Lương Hiểu Hiểu, Lương Thiến… là chị họ của cậu đúng không ?”
Tôi nhớ hồi đại học từng nghe Lương Hiểu Hiểu nhắc tới.
Cô ấy có một người chị họ.
“Sao nào? Chị họ cậu bảo cậu gọi tôi tới, muốn tôi gây chuyện rồi mất mặt, để làm nền cho cô ta à ?”
Giống như bị tôi nói trúng tim đen, Lương Hiểu Hiểu sững sờ đứng c.h.ế.t tại chỗ.
Tôi bật cười lạnh:
“Loại đàn ông g.h.ê t.ở.m đó, chị họ cậu xem như báu vật không có nghĩa người khác cũng thế.”
Tôi liếc nhìn xung quanh.
Rượu ngon, đồ uống và bánh ngọt được bày biện khắp nơi.
Đủ thấy bọn họ đã bỏ không ít tâm tư.
Một người hai người đều muốn tôi tới, nếu đã tới rồi , tôi cũng chẳng đứng không .
Tôi tìm một chỗ ngồi xuống, cầm một miếng bánh ngọt lên ăn.
Vừa ăn vừa nhìn quanh một vòng.
Hạ Yến Châu đi công tác rồi , hôm nay không tới.
Lúc này Lương Hiểu Hiểu lại đầy bất bình chạy tới trước mặt tôi , chỉ trích:
“Tống Ấu Âm cậu nói chuyện kiểu gì vậy ? Tớ thấy cậu chính là ăn không được nho thì nói nho chua. Anh rể tớ và chị họ tớ tình cảm tốt như thế, cậu ghen tị nên mới bôi nhọ anh rể tớ.”
Tôi cười khẩy một tiếng, đang định nói gì đó thì đột nhiên một giọng nữ nghẹn ngào chen vào .
Nghi thức đính hôn trên sân khấu đã kết thúc từ lúc nào không biết , Lương Thiến đã đi tới chỗ tôi .
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau , cô ta lập tức lao tới, nắm c.h.ặ.t hai tay tôi :
“Tống tiểu thư, xin cô đừng trách A Dục. Bây giờ A Dục mất trí nhớ rồi , anh ấy không nhớ cô nữa, người anh ấy yêu chỉ có tôi , chuyện này không phải bản ý của anh ấy . Nếu cô không vui, cô có thể trút hết giận dữ lên người tôi , cô muốn đ.á.n.h muốn mắng tôi thế nào cũng được .”
“ Tôi … tôi … tôi quỳ xuống cầu xin cô cũng được . Chỉ cần cô đừng trách A Dục.”
Chaporia
Bình Luận (0)