Ấu Âm/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Động tác của Lương Thiến rất nhanh, hai tay cô ta siết c.h.ặ.t cổ tay tôi , móng tay cắm sâu vào da thịt tôi .

Cơn đau truyền tới khiến tôi theo bản năng hất cô ta ra .

Tôi dùng lực không lớn, vậy mà cô ta đã hét lên rồi ngã nhào xuống đất.

Ngay giây tiếp theo, tôi bị người khác hung hăng đẩy mạnh ra .

Hôm nay tôi đi giày cao gót, bị đẩy như vậy , chân lập tức mất thăng bằng rồi trẹo cổ chân.

Cơn đau dữ dội truyền tới, đau đến mức nước mắt tôi suýt rơi xuống.

Thẩm Dục tức giận trừng mắt nhìn tôi :

“Tống Ấu Âm cô quá đáng vừa thôi. Ai cho phép cô bắt nạt Thiến Thiến trong lễ đính hôn của tôi hả? Cô coi tôi không tồn tại sao ?”

“Mau xin lỗi Thiến Thiến.”

Khách khứa trong đại sảnh từ lúc tôi xuất hiện đã đổ dồn sự chú ý về phía này .

Giờ phút này từng người một càng ôm tâm trạng hóng chuyện mà vây quanh lại .

Có người lên tiếng:

“Tống tiểu thư, cô với Thẩm thiếu đều là chuyện quá khứ rồi , đã chẳng còn quan hệ gì nữa. Giờ còn tới làm loạn lễ đính hôn của Thẩm thiếu với Lương tiểu thư thì không hay lắm đâu ?”

“Chứ còn gì nữa, con người phải biết tự lượng sức mình . Người ta đã không còn yêu cô nữa rồi , cô có cưỡng cầu cũng vô ích thôi. Huống hồ dưa ép thì đâu có ngọt.”

Lương Thiến nằm trong lòng Thẩm Dục, đỏ mắt nức nở, cô ta kéo nhẹ tay áo anh ta , dịu dàng hiểu chuyện nói :

“A Dục, không sao đâu … em không trách Tống tiểu thư. Chị ấy nhìn thấy anh ở bên em, trong lòng đau khổ buồn bã cũng là bình thường thôi. Chị ấy trách em hận em cũng là chuyện bình thường, chỉ cần chị ấy không trách anh là được …”

“Không phải lỗi của em.”

Thẩm Dục nói với Lương Thiến xong liền lạnh mặt nhìn tôi :

“Tống Ấu Âm, mặc kệ trước đây chúng ta có quan hệ gì, tất cả đã kết thúc từ hai năm trước rồi . Người tôi yêu bây giờ là Lương Thiến, cô bắt nạt cô ấy , tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu . Mau xin lỗi Thiến Thiến.”

Ở nơi người khác không nhìn thấy, Lương Thiến cong môi cười đầy khiêu khích với tôi .

Tôi khẽ mỉm cười .

“Được thôi.

“ Tôi xin lỗi .”

Ngay giây tiếp theo, tôi trực tiếp tát mạnh một cái lên mặt Lương Thiến.

Tát xong, nghĩ lại thấy hơi lệch nên tiện tay bổ sung luôn bên còn lại .

Cho cân đối.

Lương Thiến thét lên rồi bật khóc .

Thẩm Dục tức đến mức giơ tay định đ.á.n.h tôi , đám anh em đứng bên cạnh anh ta lập tức lao tới ngăn lại .

Họ hạ thấp giọng nói với anh ta :

“Đừng làm quá nữa, không sau này hồi phục ký ức lại không biết thu dọn thế nào đâu ?”

“Lương Thiến sao có thể so với Ấu Âm được , cậu đừng có bị mê muội quá.”

Dường như Thẩm Dục còn muốn nói gì đó thì một người anh em của anh ta bỗng lên tiếng:

“A Châu, cậu về rồi à ? Mau qua đây đi , Ấu Âm bị trẹo chân rồi , cậu đưa Ấu Âm về trước đi .

Nghe vậy , tôi quay đầu nhìn sang, liền thấy Hạ Yến Châu đang từ phía không xa bước tới.

8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/au-am/chuong-4.html.]

Trên ghế sau xe.

Hạ Yến Châu lạnh mặt, tháo giày của tôi ra rồi đặt chân tôi lên đùi anh .

“Không phải anh đi công tác rồi sao ? Sao lại quay về?”

“Công việc kết thúc sớm. Tôi thấy trong nhóm họ nhắn rằng em tới lễ đính hôn của Thẩm Dục.”

Tôi biết nhóm chat của cái vòng bạn bè đó.

Hai năm Thẩm Dục giả c.h.ế.t, anh ta chẳng ít lần khoe khoang cuộc sống vui vẻ của mình trong nhóm ấy .

Tôi liếc nhìn bộ quần áo trên người Hạ Yến Châu, vẫn là bộ sáng nay lúc gọi video với tôi anh mặc.

Với tính cách của anh , sau khi xuống máy bay chắc chắn sẽ thay một bộ khác.

Xem ra anh còn chưa về nhà, trực tiếp tới đây luôn.

“Em bị Lương Hiểu Hiểu lừa tới, Lương Thiến là chị họ của cô ấy .”

Nhìn Hạ Yến Châu, tôi suy nghĩ một chút rồi giải thích toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.

Dù sao người đàn ông này nhìn ngoài thì ít nói , nhưng trong lòng thật ra suy nghĩ chẳng ít chút nào.

“Ngựa tốt không ăn cỏ cũ, em với Thẩm Dục đã chẳng còn quan hệ gì từ hai năm trước rồi , em sẽ không cướp hôn đâu .”

Hạ Yến Châu không lên tiếng, nhưng vẻ mặt đã dịu đi rất nhiều.

Anh đưa tôi tới bệnh viện, chụp phim cho chân tôi . Không quá nghiêm trọng nhưng cũng không nhẹ, phải nằm nghỉ một tháng, không được chạy lung tung nữa.

Lúc bác sĩ đang bó bột cho tôi , Hạ Yến Châu không biết đã đi đâu mất.

Ngoài phòng bệnh.

Hạ Yến Châu đứng ngoài hành lang nghe điện thoại từ trợ lý gọi tới.

“Tổng giám đốc Hạ, hợp tác giữa nhà họ Hạ và nhà họ Thẩm đã hủy rồi . Có vài hạng mục vẫn chưa hoàn toàn tách ra được , hiện đang tăng tốc xử lý. Nhưng Thẩm Dục đã gọi điện tới hỏi rồi , nói rằng không liên lạc được với ngài.”

Rùa

Hạ Yến Châu lạnh giọng:

“Không cần để ý.”

“Vâng.”

9

Sau khi bó bột xong, Hạ Yến Châu quay lại phòng bệnh, đưa tôi về nhà.

Những ngày sau đó, sợ tôi buồn chán nên Hạ Yến Châu luôn ở nhà cùng tôi , chẳng đi đâu cả.

Cho đến ngày tháo bột, anh định gọi bác sĩ gia đình tới nhưng bị tôi từ chối.

Hơn một tháng rồi chưa ra ngoài, tôi muốn ra ngoài hít thở chút không khí nên định trực tiếp tới bệnh viện.

Lúc xuống xe, tôi cảm thấy mình có thể tự đi được , nhưng Hạ Yến Châu nhất quyết bế tôi vào phòng khám của bác sĩ.

Không cãi nổi anh , tôi chỉ đành đồng ý. Nhưng ánh mắt xung quanh không ngừng đổ dồn tới khiến tôi hơi ngượng, bèn vùi đầu vào lòng Hạ Yến Châu.

10

Trong quán bar cách bệnh viện không xa, Thẩm Dục đang bực bội nhìn điện thoại, liên tục gọi một cuộc nhưng đầu dây bên kia mãi không ai nghe máy.

Đám bạn ngồi xung quanh cẩn thận dò hỏi anh ta :

“Có chuyện gì vậy Dục ca? Rốt cuộc cậu chọc gì tới A Châu rồi ? Lần này làm lớn quá rồi đấy.”

Thẩm Dục đưa tay day trán.

Anh ta cũng không biết mình đã đắc tội gì với Hạ Yến Châu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...