Ấu Âm/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Vậy mà khiến anh bất chấp tình nghĩa anh em bao năm, cắt đứt toàn bộ hợp tác giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Hạ.

Lẽ nào là vì… Ấu Âm?

Hôm đó trong lễ đính hôn, có người bảo Hạ Yến Châu đưa Ấu Âm ra ngoài. Yến Châu vốn luôn ghét Ấu Âm, chẳng lẽ vì chuyện đó mà khó chịu, còn liên lụy tới anh ta ?

Không thể nào…

Yến Châu đâu phải kiểu người nhỏ nhen như vậy .

Ấu Âm cũng chưa đủ tư cách để ảnh hưởng tới tình cảm giữa anh ta và Yến Châu…

Thẩm Dục càng thêm phiền não.

Điều đó khiến anh ta bất giác nhớ tới nhiều năm trước , khi vừa mới khởi nghiệp, nơi nơi vấp váp, cũng giống như bây giờ.

Bực bội, lo lắng, bất an.

Chỉ là khi ấy , Ấu Âm luôn ở bên cạnh anh ta , an ủi anh ta , khai thông cho anh ta , cùng anh ta nghĩ cách.

Không giống hiện tại, Lương Thiến chỉ biết không ngừng bảo anh ta đừng nhìn điện thoại nữa, uống ít rượu thôi.

Ngoài hai câu đó ra thì chẳng biết nói gì khác.

Đột nhiên…

Có chút nhớ Ấu Âm rồi .

Đúng lúc Thẩm Dục đang phiền lòng thì một tin nhắn bất ngờ hiện lên trong nhóm chat.

[Đ.ệ.t… Mau xem trên đường tôi tới đây nhìn thấy gì này ? Đây là Ấu Âm đúng không ? Người đàn ông đang bế cô ấy là ai vậy ?]

Thẩm Dục mở ảnh ra xem, là một tấm hình chụp trước cổng bệnh viện.

Trong ảnh, Ấu Âm đang được một người đàn ông bế kiểu công chúa.

Hôm nay trời mưa, thời tiết hơi âm u, hơn nữa bóng lưng người đàn ông còn bị người qua đường che khuất nên chỉ nhìn ảnh không thể nhận ra là ai.

Nhưng góc nghiêng của Ấu Âm lại rất dễ nhận ra .

Điều này khiến Thẩm Dục lập tức sững người tại chỗ.

Ngay sau đó, anh ta cười lạnh rồi đập mạnh ly rượu trước mặt xuống đất.

“Gan cô ấy càng ngày càng lớn rồi đấy. Sao nào, cố ý tìm một người đàn ông để khiến tôi ghen à ?

“Cô ấy không sợ sau khi tôi khôi phục ký ức, tôi sẽ chê cô ấy bẩn rồi không cần cô ấy nữa sao ?”

Đám bạn xung quanh nhìn nhau , chẳng ai dám lên tiếng.

11

Rời khỏi bệnh viện, chân tôi đã có thể tự chạm đất đi lại rồi .

Chỉ là vừa bước ra ngoài, điện thoại tôi liền rung lên, nhận được một tin nhắn.

Tôi mở ra xem.

Là tin nhắn từ một số điện thoại đã suốt hai năm không hề có động tĩnh gì.

[Ấu Âm, anh nhớ lại rồi .]

Tôi không lưu tên cho dãy số này .

Nhưng trong quá khứ, đó lại là con số mà tôi có thể đọc thuộc lòng.

Hạ Yến Châu cũng nhìn thấy tin nhắn ấy , anh theo bản năng siết c.h.ặ.t t.a.y tôi , giống như sợ tôi sẽ bỏ chạy vậy .

Tôi không biểu cảm gì mà xóa luôn tin nhắn, sau đó mỉm cười nhìn Hạ Yến Châu.

“A Châu, chúng ta kết hôn đi .”

12

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/au-am/chuong-5.html.]

Sau khi gửi tin nhắn đi , Thẩm Dục ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại , khóe môi mang theo ý cười .

Trong đầu anh ta đã tưởng tượng ra cảnh Ấu Âm nhìn thấy tin nhắn ấy .

Chắc vui đến phát điên rồi nhỉ?

Ước chừng sẽ lập tức gọi điện tới, giọng nói nghẹn ngào hỏi anh ta .

Anh đang ở đâu , cô muốn tới tìm anh ?

Có nên nghe cuộc gọi đầu tiên của cô không đây?

Hay là nên cho cô một chút trừng phạt nhỏ, đợi đến cuộc gọi thứ hai mới bắt máy.

Ai bảo cô dám đi tìm đàn ông khác chọc anh ta tức giận.

Trong lòng Thẩm Dục đã quyết định, cho dù Ấu Âm có gọi tới, anh ta cũng phải để cô chờ một lát rồi mới nghe máy.

Nghĩ vậy , Thẩm Dục lại cầm điện thoại lên.

Biết anh ta đã khôi phục ký ức, lúc tới tìm gặp chắc chắn Ấu Âm sẽ kích động đến phát khóc .

Anh ta còn mua cả bánh ngọt nhỏ mà trước kia cô thích ăn, định dỗ dành cô.

Rùa

Sau khi đặt bánh xong, Thẩm Dục kiên nhẫn chờ đợi.

Nhưng bánh đã giao tới rồi mà điện thoại của Ấu Âm vẫn chưa gọi tới.

Thẩm Dục nhíu mày.

Con nhóc này đang làm gì vậy , ngay cả tin nhắn anh ta gửi cũng không thấy sao ?

Thẩm Dục suy nghĩ một chút rồi trực tiếp gọi điện qua.

Nhưng hệ thống lại báo không liên lạc được .

Anh ta đợi thêm hơn mười phút rồi gọi lại lần nữa, vẫn không kết nối được .

Trong lòng Thẩm Dục bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Anh ta mượn điện thoại của người khác gọi thử, lần này lập tức thông máy.

Ngay khoảnh khắc đầu dây bên kia vừa bắt máy, chưa đợi đối phương lên tiếng, Thẩm Dục đã sốt ruột nói trước :

“Ấu Âm, sao em lại chặn số điện thoại của anh thế? Có phải nghĩ sau chuyện xảy ra hai năm trước anh sẽ không dùng số này nữa, em nhìn thấy sẽ đau lòng không ?

“Ngốc quá, anh vẫn dùng mà, mau bỏ chặn số đó đi .”

“À đúng rồi , em có thấy tin nhắn của anh chưa ? Anh nhớ lại rồi .”

Thẩm Dục dựa người vào sofa, trên mặt mang theo nụ cười .

Anh ta đã có thể tưởng tượng ra giọng nói kích động của Ấu Âm sau khi nghe những lời này .

Nhưng từ đầu dây bên kia truyền tới lại là một giọng trẻ con non nớt:

“Chú tìm mợ nhỏ của cháu à ? Mợ nhỏ đang chọn váy cưới rồi .”

13

Tôi cũng không ngờ tốc độ của Hạ Yến Châu lại nhanh đến vậy .

Tôi vừa nói xong câu đó, anh đã lập tức đưa tôi tới tiệm váy cưới.

Bắt đầu đặt may váy cưới.

Ngay sau đó còn thông báo cho người trong nhà, bắt đầu chuẩn bị sính lễ, thiệp mời, nhà cưới và hàng loạt chuyện khác.

Sau khi đo số đo xong, lúc tôi đi ra ngoài liền thấy Đường Đường đang nghe điện thoại.

Vừa nhìn thấy tôi , cô bé lập tức chạy tới, đưa điện thoại cho tôi :

“Mợ nhỏ, con xin lỗi , có người gọi cho mợ, lúc Đường Đường dùng điện thoại của mợ chơi game không cẩn thận bấm trúng nút nghe máy, Đường Đường không cố ý đâu .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...