Mười giờ tối, ngọn nến trên bàn ăn đã cháy gần hết. Tống Du ngồi im trước chiếc bánh kem đã bắt đầu tan lớp kem viền bên cạnh. Món bò bít tết nguội từ lâu, rượu vang cũng chẳng còn chút vị ngon nào nữa. Điện thoại sáng lên lần thứ mười ba. Vẫn là thư ký Trần.

- “Phu nhân, Lục tổng vẫn đang họp. Có lẽ tối nay không thể về kịp.”

Tống Du nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi cô bật cười . Một tiếng cười rất nhẹ, nhẹ đến mức chính cô cũng thấy xa lạ. Hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm kết hôn của họ. Ba năm trước , Lục Cảnh Thâm quỳ xuống giữa trời tuyết, nói cả đời này sẽ không để cô phải chịu bất kỳ uất ức nào. Ba năm sau , cô ngồi một mình trước bàn ăn lạnh ngắt.

Ngoài cửa sổ bắt đầu mưa. Tống Du cầm điện thoại lên, mở vòng bạn bè. Story mới nhất của Tô Mạn vừa được đăng mười phút trước . Trong ảnh là một bàn đầy tài liệu và laptop. Góc chụp rất khéo, vừa đủ để lộ cổ tay người đàn ông đang cầm ly cà phê. Chiếc đồng hồ ấy , Tống Du nhận ra ngay lập tức. Là món quà cô tặng Lục Cảnh Thâm vào sinh nhật năm ngoái. Dòng caption bên dưới chỉ vỏn vẹn: “Lại tăng ca cùng ai đó tới khuya.”

Tống Du siết c.h.ặ.t điện thoại. Mấy giây sau , cửa nhà mở ra . Lục Cảnh Thâm bước vào với bộ vest còn chưa kịp thay , trên người vẫn mang theo hơi lạnh của màn mưa đêm. Anh vừa tháo cà vạt vừa nói :

- “Xin lỗi , công ty có việc gấp.”

Tống Du nhìn anh .

- “Việc gấp đến mức ngay cả ngày kỷ niệm cũng quên?”

Lục Cảnh Thâm khựng lại một giây. Rồi ánh mắt anh dừng trên bàn ăn. Sự mệt mỏi trong mắt thoáng qua.

- “Anh không quên.”

- “Không quên?” 

Tống Du bật cười . 

- “Không quên mà để tôi ngồi đợi tới mười giờ tối?”

- “Du Du…”

- “Đừng gọi tôi như vậy .”

Không khí lập tức đông cứng. Lục Cảnh Thâm day trán.

- “Công ty đang trong giai đoạn chuẩn bị IPO, anh thật sự không thể rời khỏi cuộc họp.”

- “Ồ.” 

Tống Du gật đầu. 

- “Không thể rời khỏi cuộc họp… nhưng lại có thời gian ăn khuya cùng thanh mai trúc mã?”

Ánh mắt Lục Cảnh Thâm trầm xuống.

- “Em lại xem mấy thứ vô nghĩa đó?”

- “Vô nghĩa?” 

Tống Du đặt mạnh điện thoại xuống bàn. 

- “Cả thành phố này chắc chỉ có tôi là người ngu duy nhất tin hai người trong sạch.”

- “Trong ảnh còn có cả ban lãnh đạo.”

- “ Nhưng người đăng bài chỉ chụp mỗi tay anh !”

- “Đó là chuyện của cô ấy .”

- “Vậy anh không biết tránh hiềm nghi sao ?”

Giọng cô bắt đầu run lên.

- “Lục Cảnh Thâm, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi ? Tôi không thích Tô Mạn xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta .”

Lục Cảnh Thâm nhíu mày.

- “Cô ấy chỉ là bạn từ nhỏ.”

- “Bạn từ nhỏ sẽ nửa đêm đăng ảnh ám muội với chồng người khác?”

- “Em có thể đừng lúc nào cũng nghĩ xấu người khác không ?”

Câu nói ấy như giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Tống Du đứng bật dậy.

- “Là tôi nghĩ xấu cô ta , hay là anh chưa từng đứng về phía tôi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://www.monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/1.html.]

- “Anh không đứng về phía em chỗ nào?”

- “Anh biết mẹ anh nói gì với tôi không ?”

Lục Cảnh Thâm im lặng. Tống Du cười cay đắng.

- “Anh không biết . Anh cũng chẳng bao giờ muốn biết . Anh chỉ biết mỗi công việc của anh thôi!”

Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

- “Vậy em muốn anh làm gì? Công ty chuẩn bị lên sàn, chỉ cần một chút sơ suất cũng đủ khiến giá cổ phiếu sụt giảm. Bao nhiêu người đang nhìn vào anh , em có hiểu không ?”

- “ Tôi hiểu.” 

Tống Du gật đầu. 

- “ Tôi hiểu mình chưa bao giờ quan trọng bằng công ty của anh .”

- “Đừng vô lý nữa được không ?”

- “Phải, tôi vô lý.” 

Mắt cô đỏ lên. 

- “ Tôi vô lý vì muốn chồng mình ở bên vào ngày kỷ niệm.”

- “Anh đã nói anh có việc!”

- “Còn tôi đã nói tôi rất mệt rồi !”

Hai người nhìn nhau . Giống như ai cũng đang cố chờ đối phương xuống nước trước . Nhưng không ai chịu. Rất lâu sau , Tống Du mở ngăn kéo bên cạnh, lấy ra một tập giấy. Đặt xuống trước mặt anh .

- “Ly hôn đi .”

Ánh mắt Lục Cảnh Thâm chấn động. Tống Du nói rất khẽ:

- “Em mệt rồi . Em không muốn tiếp tục sống như thế này nữa.”

Căn phòng im lặng tới đáng sợ. Một lúc lâu sau , Lục Cảnh Thâm cầm b.út lên. Anh ký tên không hề do dự. Khoảnh khắc nét b.út hạ xuống, trái tim Tống Du như bị thứ gì đó bóp nghẹt. Thì ra … anh thật sự muốn ly hôn với cô. Lục Cảnh Thâm đặt b.út xuống, giọng khàn đặc:

- “Được, chờ IPO kết thúc, anh sẽ chia tài sản theo đúng luật.”

Tống Du bật cười tới đỏ mắt.

- “Anh nghĩ tôi thiếu tiền của anh sao ?”

- “Vậy em muốn gì?”

Cô nhìn anh rất lâu. Muốn gì sao ? Cô từng muốn người đàn ông này yêu mình hơn một chút. Chỉ tiếc là bây giờ không cần nữa rồi . Tống Du xoay người bỏ đi . Lục Cảnh Thâm đứng yên vài giây rồi đuổi theo. Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn. Hai người lên xe nhưng không ai nói với ai câu nào. Không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Đúng lúc ấy , điện thoại Lục Cảnh Thâm vang lên. Tên người gọi hiện lên màn hình: Tô Mạn. Tống Du bật cười lạnh.

- “Nghe đi .”

- “Không cần.”

- “Biết đâu người ta nhớ anh .”

Lục Cảnh Thâm cau mày.

- “Em đừng kiếm chuyện nữa.”

- “Là tôi kiếm chuyện hay cô ta không biết xấu hổ?”

- “Đủ rồi !”

Lục Cảnh Thâm đập mạnh vô lăng. Đúng lúc đó một chiếc xe tải lao tới từ ngã rẽ. Tiếng còi vang lên ch.ói tai. Tống Du hoảng hốt.

- “Cảnh Thâm!”

Lục Cảnh Thâm lập tức xoay vô lăng né tránh. Bánh xe trượt mạnh trên mặt đường mưa.

RẦM!

Chiếc xe va mạnh vào dải phân cách. Túi khí bật ra . Mọi thứ trước mắt Tống Du tối sầm lại . Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, cô chỉ nghe thấy tiếng Lục Cảnh Thâm gọi tên mình đầy hoảng loạn.

- “Du Du!”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...