Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng đến khó chịu. Tống Du chậm rãi mở mắt. Đầu cô đau như muốn nứt ra . Trần nhà trắng toát. Bệnh viện? Cô vừa định ngồi dậy thì bên cạnh vang lên một giọng nói quen thuộc.

- “Đừng động.”

Giọng nói trầm thấp ấy khiến cô khựng lại . Tống Du quay đầu rồi cả người cứng đờ. Người đang ngồi bên giường…là cô. Không. Chính xác hơn là thân thể của cô. “Tống Du” đang mặc đồ bệnh nhân, gương mặt lạnh tanh nhìn cô. Mà giọng nói phát ra lại là của Lục Cảnh Thâm.

Không khí yên lặng vài giây. Tống Du chậm rãi cúi đầu. Bàn tay này …rộng hơn tay cô, khớp xương rõ ràng, trên cổ tay còn đeo chiếc đồng hồ quen thuộc. Cô run rẩy lao xuống giường, chạy tới trước gương. Người trong gương là Lục Cảnh Thâm. Tống Du c.h.ế.t lặng. Phía sau vang lên giọng nói nghiến răng của Lục Cảnh Thâm:

- “Có vẻ chúng ta gặp phiền phức rồi .”

Mười phút sau , hai người ngồi đối diện nhau trong phòng bệnh VIP. Không ai nói gì, không khí quỷ dị đến đáng sợ. Tống Du là người lên tiếng trước .

- “Anh đang đùa tôi đúng không ?”

Lục Cảnh Thâm lạnh mặt.

- “Em nghĩ anh có tâm trạng đùa?”

- “Vậy tại sao tôi lại thành anh ?”

- “ Tôi cũng muốn biết .”

Tống Du ôm đầu. Cô chỉ nhớ chiếc xe mất lái. Sau đó tỉnh dậy đã thành ra thế này . Quá vô lý. Quá điên rồ. Lục Cảnh Thâm hít sâu một hơi .

- “Trước mắt chuyện này không được để ai biết .”

Tống Du bật cười .

- “Anh nghĩ tôi muốn người khác biết chắc?”

Đúng lúc ấy , cửa phòng bật mở. Lục phu nhân cùng Tô Mạn bước vào .

- “Mẹ nghe nói hai đứa gặp t.a.i n.ạ.n nên…”

Lục phu nhân bỗng khựng lại . Bà nhìn “Lục Cảnh Thâm” đang ngồi ôm đầu trên ghế.

- “Con sao thế?”

Tống Du lập tức cứng người . Cô chưa kịp phản ứng thì “Tống Du” bên cạnh đã bình tĩnh mở miệng:

- “Không sao , chỉ hơi choáng.”

Tô Mạn thở phào.

- “Làm em sợ muốn c.h.ế.t.”

Cô ta rất tự nhiên tiến tới định chạm vào tay “Lục Cảnh Thâm”. Tống Du theo bản năng lùi lại . Ánh mắt Tô Mạn thoáng biến đổi.

- “Cảnh Thâm?”

Lục Cảnh Thâm lập tức chen vào :

- “Bác sĩ nói cần nghỉ ngơi.”

Tô Mạn đành rút tay về. Nhưng ánh mắt cô ta vẫn đầy dò xét. Tống Du nhìn cảnh đó mà trong lòng bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ. Trước đây cô luôn nghĩ Lục Cảnh Thâm thích sự thân mật của Tô Mạn. Nhưng vừa rồi …cơ thể cô lại phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ để tránh né. Lục phu nhân bắt đầu dặn dò đủ thứ. Toàn là nói với “con trai”.

- “Cảnh Thâm à , công ty quan trọng nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn. Con xem Du Du kìa, chắc bị con làm cho lo lắng lắm.”

Nghe thì rất quan tâm. Nhưng chẳng hiểu sao Tống Du lại cảm thấy lạnh sống lưng. Bởi cô quá quen với kiểu dịu dàng ngoài mặt này rồi . Một tiếng sau , cuối cùng mọi người cũng rời đi . Phòng bệnh chỉ còn lại hai người . Tống Du nằm vật xuống giường.

- “Điên thật rồi …”

Lục Cảnh Thâm day trán.

- “Xuất viện trước đã .”

- “Rồi sao nữa?”

- “Giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/2.html.]

Tống Du bật dậy.

- “Anh bảo dễ lắm chắc? Tôi còn phải đóng giả anh ?”

- “Vậy em muốn để người khác phát hiện?”

- “…Không muốn .”

- “Nếu chuyện này truyền ra ngoài giữa lúc công ty chuẩn bị IPO, cổ phiếu chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.”

Tống Du im lặng. Đến lúc này cô mới nhớ ra áp lực mà anh vừa nói tối qua. Lục Cảnh Thâm nhìn cô.

- “Chúng ta tạm thời phối hợp. Bao giờ đổi lại được thì ly hôn.”

Nghe tới hai chữ cuối cùng, lòng Tống Du lại nhói lên. Cô quay mặt đi .

- “…Được.”

Nhưng cả hai đều không biết rằng cuộc hoán đổi kỳ lạ này sẽ khiến họ nhìn thấy một cuộc sống hoàn toàn khác của đối phương. Và cũng khiến trái tim đã nguội lạnh từ lâu…bắt đầu rung động trở lại .

Sáng hôm sau Lục Cảnh Thâm đứng trước gương rất lâu. Chính xác hơn là đứng trong thân thể của Tống Du. Mái tóc dài mềm mại, chiếc váy ngủ màu kem, cả gương mặt mà anh từng nhìn suốt ba năm qua giờ lại xuất hiện dưới góc nhìn hoàn toàn khác. Kỳ lạ đến mức anh vẫn chưa thể thích ứng nổi. Ngoài cửa, tiếng gõ vang lên.

- “Thiếu phu nhân, phu nhân bảo cô xuống ăn sáng.”

Lục Cảnh Thâm khựng lại . Giọng người giúp việc vừa dứt, ký ức tối qua chợt hiện về.

- “Anh biết mẹ anh nói gì với tôi không ?”

Lúc đó anh đã nghĩ Tống Du lại đang làm quá lên. Nhưng sáng nay, chẳng hiểu vì sao trong lòng anh bỗng có chút bất an. Lục Cảnh Thâm hít sâu rồi bước xuống lầu. Bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng. Lục phu nhân đang ngồi đọc báo. Thấy “Tống Du” đi xuống, bà ngẩng đầu cười hiền hòa.

- “Du Du dậy rồi à ?”

Nếu là trước đây, có lẽ anh sẽ nghĩ mẹ mình rất dịu dàng. Nhưng bây giờ…khi đứng ở vị trí của Tống Du, anh lại cảm nhận được thứ áp lực vô hình khó nói thành lời. Lục phu nhân đặt tờ báo xuống.

- “Hôm qua Cảnh Thâm vì con mà còn bị tai nạn, sau này con phải hiểu chuyện hơn một chút.”

Giọng điệu rất nhẹ. Nhưng từng câu từng chữ đều đang trách móc. Lục Cảnh Thâm nhíu mày.

- “Chuyện t.a.i n.ạ.n không liên quan tới con.”

Lục phu nhân khựng lại . Rồi bà bật cười .

- “Con xem, mẹ mới nói có một câu thôi mà con đã khó chịu rồi . Đúng là lấy chồng rồi thì khác hẳn.”

Lục Cảnh Thâm im lặng. Nếu là trước kia , anh sẽ không thấy có gì bất thường. Nhưng bây giờ…từng lời nói kiểu này cứ như kim nhỏ, không đủ đau nhưng lại đ.â.m mãi không ngừng. Người giúp việc bưng cháo lên. Lục phu nhân liếc nhìn “Tống Du”.

- “À đúng rồi , tuần sau mẹ hẹn bác sĩ khám cho con.”

Lục Cảnh Thâm ngẩng đầu.

- “Khám gì ạ?”

- “Thì khám sinh sản.” 

Bà nói như chuyện hiển nhiên. 

- “Kết hôn ba năm rồi mà chưa có con, người ngoài bắt đầu bàn tán đấy.”

Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng. Lục Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t thìa.

- “Mẹ…”

- “Con đừng nghĩ nhiều.” 

Lục phu nhân mỉm cười . 

- “Mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi.”

Lại là câu nói đó. Chỉ muốn tốt cho con thôi. Nhưng từng lời đều khiến người nghe nghẹt thở. Đúng lúc ấy , ngoài cửa vang lên tiếng cười quen thuộc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...