Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

- “Từ xa đã ngửi thấy mùi cháo mẹ nuôi nấu rồi .”

Tô Mạn xách túi bước vào . Cô ta mặc váy trắng, cười dịu dàng như nữ chủ nhân thật sự của căn nhà.

- “Mẹ nuôi.”

Lục phu nhân lập tức vui vẻ hẳn.

- “Mạn Mạn tới rồi à ?”

- “Con mang t.h.u.ố.c bổ cho Cảnh Thâm.”

Tô Mạn vừa nói vừa tự nhiên đi tới ngồi cạnh Lục phu nhân. Ánh mắt cô ta lướt qua “Tống Du”.

- “Du Du cũng ở đây à ?”

Giọng điệu thân thiết đến mức giả tạo. Lục Cảnh Thâm lạnh mặt. Anh chưa từng để ý, thì ra mỗi lần Tô Mạn tới, Tống Du đều phải đối diện khung cảnh như vậy . Tô Mạn mở hộp quà.

- “Đây là t.h.u.ố.c con nhờ người mang từ nước ngoài về. Cảnh Thâm trước giờ dạ dày không tốt , phải chăm cẩn thận.”

Lục phu nhân thở dài.

- “ Đúng vậy , cũng chỉ có con là nhớ mấy chuyện này .”

Nói xong bà như vô tình liếc “Tống Du”. Ý tứ bên trong rõ ràng đến mức không cần giải thích. Lục Cảnh Thâm bỗng cảm thấy cực kỳ khó chịu. Tô Mạn đứng dậy.

- “Em lên phòng để t.h.u.ố.c nhé.”

Nói rồi cô ta quen đường quen lối đi thẳng lên tầng hai. Lục Cảnh Thâm lập tức lạnh giọng.

- “Đứng lại .”

Tô Mạn khựng bước.

- “Du Du?”

- “Phòng ngủ của người khác, cô vào làm gì?”

Không khí im bặt. Lục phu nhân cau mày.

- “Mạn Mạn chỉ có ý tốt thôi.”

- “Ý tốt ?” 

Lục Cảnh Thâm bật cười nhạt. 

- “Ý tốt đến mức tùy tiện vào phòng ngủ của vợ chồng người khác?”

Tô Mạn biến sắc. Đây là lần đầu tiên “Tống Du” nói chuyện như vậy trước mặt mọi người . Lục phu nhân bắt đầu không vui.

- “Du Du, con nói chuyện kiểu gì thế?”

Lục Cảnh Thâm còn chưa kịp đáp thì điện thoại rung lên. Là thư ký Trần gửi tin nhắn.

- “Lục tổng hỏi tôi sáng nay phu nhân có ăn sáng không .”

Lục Cảnh Thâm khựng lại . Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng. Anh ngẩng đầu nhìn căn nhà này . Suốt ba năm qua…Tống Du đã sống như thế nào?

Buổi chiều, Lục Cảnh Thâm trở về phòng. Căn phòng rất gọn gàng. Trên bàn vẫn đặt ảnh cưới của họ. Anh vô thức mở ngăn kéo bên cạnh. Bên trong là t.h.u.ố.c dạ dày, t.h.u.ố.c đau đầu và cả t.h.u.ố.c ngủ. Tay anh khựng lại . Dưới lớp t.h.u.ố.c còn có một cuốn sổ nhỏ. Trang đầu tiên ghi: 

“Ngày 12 tháng 4, hôm nay anh ấy lại huỷ hẹn.”

“Ngày 27 tháng 6. Mẹ anh ấy nói mình không xứng làm con dâu nhà họ Lục.”

‘Ngày 3 tháng 11. Mình bắt đầu mất ngủ rồi .”

Từng dòng chữ ngay ngắn đập vào mắt anh . Lồng n.g.ự.c Lục Cảnh Thâm bỗng đau âm ỉ. Anh luôn nghĩ Tống Du chỉ đang làm mình làm mẩy. Nhưng hóa ra …cô đã chịu đựng nhiều hơn anh tưởng rất nhiều.

Vè phía Tống Du, cô  chưa bao giờ thích công ty của Lục Cảnh Thâm. Trong mắt cô, nơi đó giống như một con quái vật khổng lồ đã cướp mất chồng mình . Nhưng hôm nay khi bước vào tòa nhà với thân phận “Lục tổng”, cô mới lần đầu hiểu được cuộc sống của anh . Thư ký Trần gần như chạy theo phía sau .

- “Lục tổng, bên Ngụy tổng muốn đổi thời gian họp. Bản báo cáo kiểm toán cần anh ký gấp. Còn chuyện bên truyền thông tối qua…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/3.html.]

Tống Du nghe đến choáng đầu. Mới sáng chín giờ mà điện thoại đã reo không ngừng. Thang máy vừa mở, hàng chục nhân viên lập tức đứng dậy.

“Lục tổng.”

“Lục tổng buổi sáng tốt lành.”

Áp lực vô hình lập tức đè xuống. Tống Du cố giữ vẻ mặt lạnh nhạt như Lục Cảnh Thâm thường ngày nhưng trong lòng đã hoảng loạn. Ngồi xuống bàn làm việc, thư ký bên cạnh cô đã nhỏ giọng nói :

- “Phu nhân đừng lo, Lục tổng đã nói với tôi về chuyện của hai người trước rồi . Tôi sẽ hỗ trợ phu nhân.”

Hoá ra , buổi tối hôm đó sau khi đọc xong cuốn sổ trong ngăn kéo, Lục Cảnh Thâm ngồi rất lâu trong phòng ngủ. Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống gương mặt anh , nhưng không thể xua đi cảm giác nặng nề trong lòng. Đêm đó sau khi Tống Du ngủ rồi , Lục Cảnh Thâm mới cầm điện thoại đi ra ban công. Gió đêm rất lạnh. Anh im lặng vài giây rồi gọi cho thư ký Trần. Đầu dây bên kia gần như bắt máy ngay lập tức.

- “Lục tổng?”

Lục Cảnh Thâm day trán. Anh biết chuyện này vô cùng hoang đường. Nhưng ngoài thư ký Trần ra , anh không thể tin ai khác.

- “Anh nghe cho kỹ.”

Giọng anh rất thấp.

- “ Tôi sắp nói một chuyện, dù khó tin thế nào cũng không được để người thứ ba biết .”

Thư ký Trần lập tức nghiêm túc.

- “…Vâng, phu nhân có gì muốn dặn tôi sao ?”

Lục Cảnh Thâm im lặng vài giây rồi nói thẳng:

- “Sau vụ t.a.i n.ạ.n tối qua… tôi và Tống Du hoán đổi thân xác.”

Đầu dây bên kia yên lặng hoàn toàn . Vài giây sau mới vang lên giọng nói đầy hoài nghi:

- “Phu…Lục tổng, anh đang đùa tôi sao ?”

- “Nếu là đùa thì tôi sẽ không gọi cho anh lúc nửa đêm.”

Thư ký Trần nghẹn lại . Lục Cảnh Thâm tiếp tục:

- “Ngày mai người tới công ty trong thân xác của tôi sẽ là Tống Du. Cô ấy không hiểu chuyện công ty. Anh ở bên cạnh hỗ trợ cô ấy .”

Đầu dây bên kia vẫn còn c.h.ế.t lặng. Một lúc lâu sau , thư ký Trần mới run giọng hỏi:

- “…Vậy… phu nhân hiện tại đang ở trong thân thể của anh ?”

- “Ừ.”

- “Còn anh …đang ở trong thân thể của cô ấy .”

Không khí yên lặng tới đáng sợ. Nếu không phải giọng điệu của Lục Cảnh Thâm quá bình tĩnh, thư ký Trần chắc chắn sẽ nghĩ sếp mình bị đập đầu đến hỏng não rồi . Lục Cảnh Thâm thấp giọng:

- “ Tôi biết chuyện này rất khó tin. Nhưng ngày mai nếu cô ấy có gì bất thường…Anh nhớ phối hợp.”

Thư ký Trần nuốt khan.

- “ Tôi hiểu rồi .”

- “Còn nữa.” 

Giọng Lục Cảnh Thâm lạnh đi . 

- “Không được để bất kỳ ai phát hiện. Đặc biệt là bên truyền thông. Hiện tại công ty đang trong giai đoạn IPO. Chỉ cần xuất hiện một chút hỗn loạn cũng đủ khiến cổ phiếu biến động.”

- “Vâng.”

Lục Cảnh Thâm nhìn ánh đèn thành phố xa xa. Rất lâu sau mới khàn giọng nói thêm:

- “Và…đừng để cô ấy chịu áp lực quá lớn.”

Thư ký Trần khựng lại . Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy Lục tổng dùng giọng điệu như vậy để dặn dò chuyện liên quan tới vợ mình . Không còn lạnh lùng hay lý trí như trước . Mà giống như…đang thật sự đau lòng cho cô ấy .

Sau khi nghe xong, Tống Du cảm giác mũi mình hơi cay cay. Nhưng sau đó cô cố gắng đè nén cảm giác để không ai phát hiện rồi theo thư ký Trần tới phòng họp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...