Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phòng họp tầng ba mươi hai sáng đèn. Vừa bước vào , một vị cổ đông đã lạnh giọng:
- “Cuối cùng cậu cũng tới. Bên đối thủ đang tung tin nội bộ công ty chúng ta bất ổn . Cậu định xử lý thế nào?”
Tống Du ngồi xuống ghế chủ vị. Lần đầu tiên cô hiểu người đàn ông kia mỗi ngày phải đối diện những gì. Cuộc họp kéo dài suốt ba tiếng. Không ai nhường ai. Từng câu nói đều như chiến trường. Chỉ cần một chút sơ suất hay một tin đồn nhỏ cũng đủ khiến giá cổ phiếu sụt giảm ch.óng mặt. Tống Du nhìn những biểu đồ đỏ xanh trên màn hình mà lòng lạnh đi . Lục Cảnh Thâm thật sự đang gánh cả công ty trên vai. Sau cuộc họp, thư ký Trần đưa cà phê tới.
- “Phu nhân, cơ thể của Lục tổng đã thức trắng hai đêm rồi , nghỉ một lát đi .”
Tống Du khựng lại .
- “Anh ấy … thường xuyên như vậy sao ?”
Thư ký Trần thở dài.
- “Khoảng thời gian IPO này gần như ngày nào anh ấy cũng ở công ty. Có hôm sốt vẫn họp tới sáng.”
Tống Du im lặng. Trong đầu cô bỗng hiện lên vô số lần anh thất hẹn. Những cuộc gọi giữa đêm. Những lần anh ngủ quên trên sofa. Trước đây cô chỉ thấy mình bị bỏ rơi. Nhưng chưa từng thử đứng ở vị trí của anh .
Buổi tối, Tống Du trở lại văn phòng. Bàn làm việc chất đầy tài liệu. Cô vô tình nhìn thấy điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Tô Mạn hiện ra : “Em chỉ muốn quan tâm anh thôi.” Tống Du siết c.h.ặ.t điện thoại. Một cảm giác chua xót quen thuộc dâng lên. Cô do dự vài giây rồi mở đoạn chat. Nhưng càng đọc …cô càng c.h.ế.t lặng. Tin nhắn của Lục Cảnh Thâm rất ngắn gọn, thậm chí lạnh lùng.
“Sau này đừng tới nhà nữa.”
“ Tôi đã kết hôn rồi .”
“Tống Du không thích cô, cô nên giữ khoảng cách.”
“Đừng đăng mấy thứ gây hiểu lầm.”
Tin cuối cùng được gửi từ ba tháng trước . Tô Mạn đáp lại :
“Anh sợ chị ấy hiểu lầm đến vậy sao ?”
Lục Cảnh Thâm chỉ trả lời đúng một câu:
“ Tôi không muốn vợ tôi buồn.”
Tống Du ngây người nhìn màn hình. Tim cô đập loạn. Thì ra … anh chưa từng dung túng Tô Mạn như cô nghĩ. Thậm chí anh còn luôn âm thầm giữ khoảng cách. Chỉ là anh chưa từng nói với cô. Tống Du bỗng nhớ tới những tấm ảnh mập mờ trên mạng. Những dòng trạng thái đầy ẩn ý. Có lẽ…đều là do Tô Mạn cố tình tạo ra . Sống mũi cô cay xè. Đúng lúc ấy , cửa văn phòng mở ra . Thư ký Trần mang tài liệu vào rồi bất ngờ dừng lại .
- “Phu nhân?”
Tống Du vội quay mặt đi .
- “ Tôi không sao .”
Nhưng thư ký Trần vẫn nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô. Anh ta ngập ngừng vài giây rồi nhỏ giọng:
- “Thật ra … anh rất yêu phu nhân. Tôi theo anh ấy nhiều năm rồi . Chưa từng thấy anh quan tâm ai như vậy . Chỉ là anh ấy không biết nói thôi.”
Cửa phòng đóng lại . Tống Du ngồi lặng trong ánh đèn văn phòng lạnh trắng. Rất lâu sau cô đưa tay che mắt. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống giữa những bản kế hoạch IPO dày đặc.
Đêm đó, Tống Du trở về nhà rất muộn. Căn biệt thự rộng lớn vẫn sáng đèn. Cô vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy “Tống Du” đang ngồi trên sofa. Chính xác hơn…là Lục Cảnh Thâm trong thân thể của cô. Trên bàn đặt một bát canh còn nóng. Không khí có chút kỳ lạ. Khác hẳn những lần gặp nhau đầy căng thẳng trước đây. Lục Cảnh Thâm ngẩng đầu nhìn cô.
- “Ăn tối chưa ?”
Tống Du khựng lại . Đây là lần đầu tiên sau rất lâu anh hỏi cô câu đó. Dù người nói đang dùng gương mặt của cô.
- “…Chưa.”
- “Ngồi xuống
đi
.
”
Tống Du im lặng vài giây rồi vẫn bước tới. Canh đã được hâm nóng lại . Mùi hương quen thuộc khiến cô hơi ngẩn người .
- “Canh bí đỏ?”
- “Ừ.”
Lục Cảnh Thâm thấp giọng.
- “Thím Trương nói em thích món này .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/4.html.]
Tống Du cúi đầu. Thật ra trước đây cô từng nói với anh rất nhiều lần . Nhưng anh quá bận. Bận đến mức chưa từng nhớ. Hai người ngồi đối diện nhau . Không ai nói gì. Ngoài cửa sổ trời vẫn mưa lất phất. Rất lâu sau , Lục Cảnh Thâm là người lên tiếng trước .
- “Mẹ anh …”
Giọng anh khựng lại một chút.
- “… trước đây vẫn luôn như vậy sao ?”
Tay Tống Du siết c.h.ặ.t thìa. Cô cười nhạt.
- “Anh cuối cùng cũng nhìn thấy rồi ?”
Lục Cảnh Thâm im lặng. Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy khó chịu với chính sự vô tâm của mình .
- “Tại sao em chưa từng nói rõ với anh ?”
- “Em đã nói rồi .”
Tống Du ngẩng đầu nhìn anh .
- “ Nhưng mỗi lần em mở miệng, anh đều nghĩ em đang kiếm chuyện.”
Lục Cảnh Thâm nghẹn lại . Anh muốn phản bác. Nhưng phát hiện mình không thể. Bởi vì cô nói đúng. Trước đây anh luôn nghĩ mẹ mình chỉ hơi khắt khe. Cho đến khi tự mình trải qua… anh mới hiểu những lời nói ấy đáng sợ đến mức nào. Không phải đ.á.n.h mắng dữ dội. Mà là từng chút một khiến người khác cảm thấy mình không đủ tốt , không đủ xứng đáng, không đủ được yêu thương. Tống Du cúi đầu khuấy canh.
- “Thật ra em từng cố chịu đựng. Em nghĩ chỉ cần anh yêu em thì những chuyện kia đều không quan trọng.”
Giọng cô rất nhẹ.
- “ Nhưng anh lại luôn đứng ở nơi em không với tới được .”
Lồng n.g.ự.c Lục Cảnh Thâm bỗng đau nhói. Anh nhìn cô thật lâu rồi khàn giọng:
- “Xin lỗi .”
Tống Du sững người . Ba năm qua…đây là lần đầu tiên anh nói xin lỗi cô vì chuyện này . Không khí yên lặng tới mức chỉ còn tiếng mưa. Một lúc lâu sau , Tống Du khẽ hỏi:
- “Còn anh thì sao ? Điều gì khiến anh mệt nhất?”
Lục Cảnh Thâm tựa lưng vào sofa. Dưới ánh đèn vàng nhạt, gương mặt mang hình dáng của Tống Du lại lộ ra vẻ mỏi mệt chưa từng có .
- “Anh sợ thất bại.”
Tống Du ngẩn người .
- “Công ty này là tâm huyết của ba anh cả đời. Ông ấy mất trước khi nhìn thấy nó lên sàn. Anh không thể để mọi thứ sụp đổ.”
Giọng anh rất thấp.
- “Chỉ cần một bước sai… hàng ngàn nhân viên sẽ bị ảnh hưởng. Anh không dám dừng lại .”
Tống Du bỗng nhớ tới căn phòng họp sáng nay. Những gương mặt đầy áp lực. Những con số lạnh lẽo. Lần đầu tiên cô hiểu người đàn ông này chưa từng sống dễ dàng như cô nghĩ.
- “Vậy nên anh mới luôn huỷ hẹn?”
- “Ừ.”
- “Cũng vì vậy mà anh không muốn công khai cãi nhau với Tô Mạn.”
Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
- “Anh sợ nếu xử lý không khéo sẽ bị người ngoài lợi dụng. Chỉ cần xuất hiện scandal tình cảm giữa lúc IPO, cổ phiếu chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.”
Tống Du cụp mắt. Thì ra … không phải anh không quan tâm cô. Mà là anh đang cố dùng cách của mình để bảo vệ mọi thứ. Chỉ tiếc cả hai đều chưa từng chịu nói rõ. Đúng lúc ấy , điện thoại trên bàn rung lên. Là tin nhắn mới. Tống Du vô thức nhìn qua. Mẹ chồng nhắn
“Ngày mai đưa Du Du về nhà cũ ăn cơm.”
Phía dưới còn thêm một câu:
“Mẹ có chuyện muốn nói riêng với con bé.”Không biết vì sao , trực giác mách bảo cô rằng ngày mai sẽ không yên ổn .
Chaporia
Bình Luận (0)