Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm khuya. Tống Du chuẩn bị về phòng thì bị Lục Cảnh Thâm gọi lại .
- “Chờ đã .”
- “Gì?”
Anh do dự vài giây rồi đưa cho cô một thứ, là chiếc nhẫn cưới. Tống Du ngẩn người .
- “Trước đây em hỏi anh vì sao không đeo nhẫn nữa.”
Lục Cảnh Thâm thấp giọng:
- “Không phải anh tháo. Là vì cân bị giảm quá nhiều nên nhẫn bị rộng. Anh cất đi vì sợ làm mất.”
Tống Du đứng c.h.ế.t lặng. Cô nhớ khoảng thời gian đó. Cô từng khóc rất lâu vì nghĩ anh không còn muốn giữ cuộc hôn nhân này nữa. Lục Cảnh Thâm nhìn cô.
- “Còn em?”
Tống Du im lặng vài giây rồi mở điện thoại. Ảnh nền vẫn là ảnh cưới của họ. Lục Cảnh Thâm khựng lại .
- “Em chưa từng đổi?”
- “Em lười thôi.”
Cô nói rất nhẹ. Nhưng cả hai đều hiểu, không phải quên mà là chưa từng nỡ. Ánh mắt họ giao nhau giữa ánh đèn dịu nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy bức tường lạnh lẽo giữa hai người dường như bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Hôm sau , hai người cùng nhau về nhà mẹ dùng bữa. Khi hai người đến nơi, căn nhà đã chật kín người nhưng điều hai người không ngờ nhất là việc cả Mạn Mạn cũng xuất hiện ở đây. Tống Du ngồi ở vị trí chủ tọa với thân xác của Lục Cảnh Thâm. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ ràng thứ gọi là quyền lực. Từ lúc bước vào cửa, tất cả mọi người đều vô thức nhìn sắc mặt cô mà nói chuyện. Ngay cả Lục phu nhân cũng không còn dám trực tiếp thể hiện thái độ như trước . Bởi vì hiện tại người ngồi ở đây là “Lục Cảnh Thâm”. Là người nắm toàn bộ quyền quyết định của nhà họ Lục. Mà phía đối diện cô, Lục Cảnh Thâm trong thân xác Tống Du lại đang cúi đầu im lặng ăn cơm. Khung cảnh ấy khiến lòng Tống Du bỗng chua xót khó tả. Ba năm qua…rốt cuộc anh đã nhìn cô như thế nào? Có phải mỗi lần cô nổi giận hay cãi vã, trong mắt anh đều chỉ giống một người phụ nữ vô lý? Đúng lúc ấy , Lục phu nhân mỉm cười gắp thức ăn cho Tô Mạn.
- “Mạn Mạn ăn nhiều vào . Dạo này con gầy quá rồi .”
Tô Mạn ngoan ngoãn cười :
- “Con đang giảm cân thôi ạ.”
Lục phu nhân lập tức lắc đầu.
- “Con gái phải có da có thịt mới đẹp .”
Nói xong bà lại như vô tình liếc về phía “Tống Du”.
- “Không giống vài người ngày nào cũng cau có khiến người khác nhìn thôi đã mất khẩu vị.”
Không khí trên bàn ăn lập tức cứng lại . Lục Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t đũa. Bây giờ anh mới hiểu thì ra những câu nói của mẹ mình lại khiến người ta khó chịu như vậy . Không cần lớn tiếng, không cần mắng c.h.ử.i, chỉ vài câu bóng gió nhẹ nhàng cũng đủ khiến người khác nghẹt thở. Tô Mạn lập tức giả vờ hòa giải:
- “Mẹ nuôi đừng nói vậy , chị Du chắc chỉ là áp lực quá thôi.”
- “Áp lực?”
Lục phu nhân cười nhạt.
- “Một người phụ nữ không cần đi làm thì có gì mà áp lực? Ngày nào cũng chỉ biết đòi hỏi đàn ông quan tâm. Cảnh Thâm bận như vậy mà nó còn suốt ngày làm mình làm mẩy.”
Tống Du nghe đến bật cười trong lòng. Thì ra đây là hình tượng của cô trong mắt mẹ chồng. Một người phụ nữ phiền phức và vô dụng. Lục phu nhân càng nói càng hăng.
- “Phụ nữ ấy à , quan trọng nhất vẫn là biết sinh con. Ba năm rồi mà bụng vẫn chẳng có động tĩnh gì. Đúng là chẳng biết làm được trò trống gì.”
Cạch!
Chiếc đũa bị đặt mạnh xuống bàn. Cả bàn ăn giật mình . Tống Du lạnh lùng ngẩng đầu lên. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt thuộc về Lục Cảnh Thâm khiến tất cả mọi người đều im bặt.
- “Đủ rồi .”
Lục phu nhân sửng sốt.
- “Cảnh Thâm?”
Tống Du nhìn thẳng vào bà.
- “Con nói lần cuối. Vợ con không cần bất kỳ ai đ.á.n.h giá.”
Không khí lập tức đông cứng. Tô Mạn ngẩn
người
.
Bởi vì từ
trước
tới nay, Lục Cảnh Thâm
chưa
từng công khai
đứng
về phía Tống Du như
vậy
. Lục phu nhân miễn cưỡng
cười
:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/5.html.]
- “Mẹ chỉ nói đùa thôi mà…”
- “Đùa?”
Tống Du bật cười lạnh.
- “Dùng chuyện sinh con của người khác để đùa?”
Lục phu nhân bị chặn họng. Sắc mặt dần trở nên khó coi.
- “Từ bao giờ con nói chuyện với mẹ kiểu này ?”
Tống Du siết c.h.ặ.t t.a.y dưới bàn. Nếu không phải đang dùng thân xác của Lục Cảnh Thâm, có lẽ cô đã không thể bình tĩnh như vậy . Bởi suốt ba năm qua mỗi lần cô phản kháng, người bị trách ngược lại luôn là cô. Lục phu nhân lạnh mặt.
- “Cảnh Thâm, mẹ làm tất cả cũng chỉ vì tốt cho con. Con xem Tống Du đi . Tính tình không tốt , gia cảnh bình thường, ngay cả con cái cũng không sinh được . Một người như vậy lấy gì xứng với con?”
Lục Cảnh Thâm ngồi phía đối diện bỗng cảm thấy tim mình đau nhói. Anh nhìn gương mặt của chính mình đang lạnh lùng đối diện mẹ anh . Rồi lại nhìn người phụ nữ anh yêu đã từng phải chịu đựng những lời này suốt ba năm. Trong khoảnh khắc ấy anh gần như không thể thở nổi. Tống Du chậm rãi đứng dậy.
- “Mẹ. Con nhắc lại lần nữa, cô ấy là vợ con. Và chỉ cần con còn ở đây… không ai có quyền x.úc p.hạ.m cô ấy .”
Giọng cô không lớn nhưng từng chữ đều khiến cả phòng khách im phăng phắc. Lục phu nhân tái mặt. Bà chưa từng thấy con trai mình nổi giận như vậy vì Tống Du. Ngay cả Tô Mạn cũng bắt đầu hoảng loạn. Cô ta miễn cưỡng cười :
- “Cảnh Thâm, anh đừng giận mẹ nuôi…”
Tống Du lạnh lùng nhìn cô ta .
- “Còn cô.”
Ánh mắt ấy khiến sống lưng Tô Mạn lạnh toát.
- “Sau này đừng tới nhà tôi nữa.”
Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ.
- “Anh…”
- “ Tôi đã nói rất rõ rồi . Tôi không thích bất kỳ ai khiến vợ tôi khó chịu.”
Không khí yên lặng đến đáng sợ. Mặt Tô Mạn trắng bệch. Bởi vì ánh mắt của “Lục Cảnh Thâm” lúc này hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào với cô ta nữa. Giống như thật sự chán ghét cô ta .
Buổi chiều Tống Du cố tình lấy cớ quay về công ty. Trước khi đi , cô lặng lẽ nhét máy ghi âm vào tay Lục Cảnh Thâm.
- “Đến lượt anh rồi .”
Lục Cảnh Thâm khựng lại .
- “Em chắc mẹ sẽ nói ?”
Tống Du cười nhạt.
- “Anh không hiểu mẹ anh đâu . Bà ấy chỉ không dám lộ mặt trước mặt anh thôi.”
Quả nhiên sau khi “Lục Cảnh Thâm” rời đi chưa đầy mười phút, sắc mặt Lục phu nhân lập tức thay đổi. Bà đặt mạnh tách trà xuống bàn.
- “Tống Du.”
Giọng nói lạnh hẳn đi .
- “Cô thật sự nghĩ mình có thể làm thiếu phu nhân nhà họ Lục cả đời sao ?”
Lục Cảnh Thâm im lặng nhìn bà. Lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy mẹ mình xa lạ đến vậy . Lục phu nhân càng nói càng quá đáng:
- “Một người như cô lấy gì so với Mạn Mạn? Nó hiểu chuyện hơn cô gấp trăm lần . Ít nhất còn biết giúp đỡ sự nghiệp của Cảnh Thâm. Còn cô thì sao ? Ngoài việc suốt ngày cãi nhau với nó ra , cô còn làm được gì?”
Từng câu từng chữ đều như d.a.o cứa. Lục Cảnh Thâm siết c.h.ặ.t t.a.y. Bởi anh biết đây không phải lần đầu tiên bà nói như vậy . Mà là suốt ba năm qua, Tống Du đều phải một mình nghe những lời này . Lục phu nhân nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường.
- “Nếu biết điều thì tự ly hôn đi . Đừng để đến lúc bị đuổi ra ngoài mới mất mặt.”
Đúng lúc ấy một giọng nói lạnh lùng vang lên từ cửa.
- “Vậy mẹ định đuổi ai ra ngoài?”
Lục phu nhân cứng đờ. Tống Du bước vào trong thân xác Lục Cảnh Thâm. Phía sau cô còn có vài trưởng bối họ Lục. Và cả chiếc máy ghi âm đang phát lại toàn bộ lời vừa rồi của Lục phu nhân. Sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)