Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Toàn bộ phòng khách nhà họ Lục chìm trong im lặng. Chiếc máy ghi âm vẫn đang phát. Giọng nói lạnh lùng của Lục phu nhân vang vọng khắp căn phòng:
“Một người như cô lấy gì so với Mạn Mạn?”
“Nếu biết điều thì tự ly hôn đi .”
“Cảnh Thâm sớm muộn cũng chán cô thôi.”
Mỗi một câu phát ra , sắc mặt Lục phu nhân lại tái thêm một chút. Mấy vị trưởng bối họ Lục đứng phía sau đều nhíu c.h.ặ.t mày. Không ai ngờ người luôn tỏ ra dịu dàng hiểu chuyện trước mặt họ lại nói những lời như vậy với con dâu.
- “Cảnh Thâm…”
Lục phu nhân hoảng hốt đứng bật dậy.
- “Mẹ chỉ đang tức giận nên mới…”
- “Tức giận?”
Tống Du đứng ở cửa với thân xác của Lục Cảnh Thâm. Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
- “Vậy ba năm qua thì sao ? Những lời mẹ nói với cô ấy suốt ba năm… cũng chỉ là tức giận?”
Lục phu nhân nghẹn lại . Đây là lần đầu tiên bà nhìn thấy ánh mắt như vậy của con trai mình . Lạnh lẽo, xa cách, thậm chí còn có thất vọng. Lục Cảnh Thâm ngồi trên sofa trong thân xác của Tống Du. Anh im lặng nhìn mẹ mình . Rồi lần đầu tiên thật sự hiểu vì sao Tống Du luôn nói cô sống rất mệt. Bởi vì những lời kiểu này … nghe một lần đã đủ đau. Huống hồ là suốt ba năm. Đúng lúc ấy , Tô Mạn vội vàng bước tới.
- “Mẹ nuôi không có ý đó đâu …Anh đừng trách bác ấy nữa.”
Tống Du chậm rãi quay đầu nhìn cô ta . Ánh mắt thuộc về Lục Cảnh Thâm lúc lạnh xuống cực kỳ có áp lực. Tô Mạn vô thức run lên. Tống Du bật cười nhạt.
- “Cô sốt ruột cái gì? Hay là cảm thấy những lời này rất hợp ý mình ?”
Sắc mặt Tô Mạn lập tức thay đổi.
- “Anh… anh hiểu lầm rồi …”
- “Hiểu lầm?”
Tống Du lạnh lùng nhìn cô ta .
- “Vậy có cần tôi phát luôn đoạn ghi âm hôm qua không ?”
Tô Mạn cứng đờ. Lục phu nhân cũng sửng sốt. Tống Du lấy điện thoại ra . Một đoạn ghi âm nhanh ch.óng vang lên.
- “Em chỉ muốn chị ấy hiểu lầm thôi. Chỉ cần hai người ly hôn, em sẽ có cơ hội. Anh vốn không yêu cô ta nhiều như vậy .”
Giọng nói rõ ràng của Tô Mạn vang lên khiến cả phòng khách c.h.ế.t lặng. Mặt cô ta trắng bệch.
- “Không… không phải …”
Tống Du cười lạnh.
- “Hôm qua cô nói rất vui vẻ mà. Hôm nay lại không dám nhận?”
Hôm qua, sau khi rời khỏi nhà họ Lục, Tống Du trong thân xác Lục Cảnh Thâm đã cố tình hẹn Tô Mạn ra ngoài. Cô giả vờ mềm lòng. Giả vờ nói rằng gần đây bản thân thật sự cảm thấy cuộc hôn nhân này quá mệt mỏi. Quả nhiên Tô Mạn lập tức tưởng mình có cơ hội. Thậm chí còn không giấu nổi vẻ đắc ý. Cho đến khi tự mình nói ra toàn bộ suy nghĩ thật. Lục phu nhân không thể tin nổi nhìn cô ta .
- “Mạn Mạn…”
Tô Mạn lập tức hoảng loạn lắc đầu.
- “Mẹ nuôi, con chỉ nhất thời nói bậy thôi…Con thật sự không có ý phá hoại hôn nhân của họ…”
- “Đủ rồi .”
Tống Du lạnh lùng cắt ngang.
- “Cô nghĩ tôi ngu đến mức đó sao ?”
Tô Mạn đỏ mắt nhìn cô.
- “Cảnh Thâm… anh biết em thích anh nhiều năm như vậy …Em chỉ không cam lòng thôi…”
Lục Cảnh Thâm ngồi trên sofa nghe chính miệng cô ta nói những lời đó, trong lòng chỉ thấy lạnh. Bao năm qua anh luôn nghĩ Tô Mạn chỉ hơi vượt giới hạn một chút. Không ngờ cô ta lại thật sự có suy nghĩ chen chân vào hôn nhân của anh . Tống Du lạnh nhạt nhìn cô ta .
- “Vậy cô nghe cho rõ. Người tôi yêu từ đầu đến cuối…chỉ có Tống Du.”
Không khí trong phòng lập tức yên lặng. Lục Cảnh Thâm ngẩng đầu nhìn cô. Dù người nói câu đó lúc này mang thân xác của anh … Nhưng anh biết Tống Du đang thay anh nói ra những điều anh chưa từng kịp nói . Tô Mạn hoàn toàn sụp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/6.html.
]
- “Không thể nào…rõ ràng anh luôn đối xử với em khác mà…”
- “Khác?”
Tống Du bật cười lạnh.
- “ Tôi chỉ coi cô là em gái quen từ nhỏ. Là chính cô tự ảo tưởng.”
Mặt Tô Mạn trắng bệch như giấy. Lục phu nhân còn chưa kịp hoàn hồn thì Tống Du đã quay sang nhìn bà.
- “Còn mẹ . Con sẽ nói lần cuối cùng.”
Giọng cô rất lạnh.
- “Người con cưới là Tống Du. Người con muốn sống cùng cả đời cũng là cô ấy . Cho dù mẹ có thích hay không …cô ấy vẫn là vợ con.”
Lục phu nhân đứng c.h.ế.t lặng. Bà chưa từng nghĩ có ngày con trai mình sẽ vì một người phụ nữ mà chống đối bà tới mức này . Mấy vị trưởng bối họ Lục nhìn nhau . Cuối cùng một người lên tiếng:
- “Chuyện hôm nay đúng là chị làm quá rồi . Du Du gả vào nhà họ Lục nhiều năm như vậy , chị không nên đối xử với con bé thế.”
Sắc mặt Lục phu nhân trắng bệch. Bà muốn giải thích nhưng đoạn ghi âm vừa rồi đã khiến mọi lời biện minh đều trở nên vô nghĩa.
Sau khi rời khỏi nhà họ Lục, trời bắt đầu đổ mưa. Tống Du lái xe rất lâu mới dừng lại bên bờ sông. Mưa đập xuống cửa kính tạo thành từng tiếng lộp bộp hỗn loạn. Lục Cảnh Thâm ngồi bên ghế phụ trong thân xác của cô. Không khí yên tĩnh đến lạ. Rất lâu sau , anh mới thấp giọng:
- “Xin lỗi .”
Tống Du khựng lại .
- “Anh xin lỗi vì đã để em chịu những chuyện đó suốt ba năm. Anh thật sự không biết …”
Giọng anh khàn đi .
- “Nếu anh biết mẹ sẽ nói với em những lời như vậy anh sẽ không bao giờ để em một mình .”
Sống mũi Tống Du bỗng cay xè. Ba năm qua điều cô muốn chưa bao giờ là thắng thua, cũng không phải tiền bạc hay địa vị. Cô chỉ muốn … người đàn ông mình yêu đứng về phía mình một lần thôi. Mà bây giờ cô cuối cùng cũng đợi được rồi . Ngoài trời mưa càng lúc càng lớn. Lục Cảnh Thâm quay đầu nhìn cô, ánh mắt rất sâu.
- “Du Du.”
- “Ừm?”
- “Em còn yêu anh không ?”
Tống Du siết c.h.ặ.t t.a.y trên vô lăng. Rất lâu sau mới bật cười khẽ.
- “Em ghét anh muốn c.h.ế.t.”
Lục Cảnh Thâm cụp mắt. Nhưng ngay giây tiếp theo Tống Du lại đỏ mắt nói tiếp:
- “ Nhưng em chưa từng hết yêu anh .”
Trái tim Lục Cảnh Thâm như bị ai đó siết mạnh. Anh gần như lập tức ôm lấy cô. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, giữa họ không còn hiểu lầm hay cố chấp nữa, chỉ còn lại tình yêu bị bỏ quên quá lâu.
Đêm hôm đó hai người quay lại công viên ven sông nơi Lục Cảnh Thâm từng cầu hôn cô ba năm trước . Mưa vẫn chưa ngừng. Tống Du đứng dưới ánh đèn mờ nhìn mặt sông lấp lánh phía xa.
- “Em từng nghĩ…nếu ly hôn rồi chắc em sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.”
Lục Cảnh Thâm bước tới phía sau cô. Dùng thân thể của cô ôm lấy cô từ phía sau . Khung cảnh kỳ lạ đến mức buồn cười . Nhưng lúc này không ai còn quan tâm nữa.
- “Anh cũng từng nghĩ…nếu thật sự mất em…chắc cả đời này anh cũng không tha thứ cho bản thân .”
Tống Du quay đầu nhìn anh . Mưa rơi xuống gương mặt anh . Trong đôi mắt ấy chỉ còn lại hình bóng của cô. Lục Cảnh Thâm khàn giọng:
- “Nếu lần này chúng ta quay lại … anh sẽ học cách yêu em cho đúng.”
Nước mắt Tống Du cuối cùng cũng rơi xuống. Cô chưa kịp nói gì thì anh đã cúi đầu hôn cô. Nụ hôn mang theo vị mưa lạnh và cả những cảm xúc bị đè nén quá lâu. Tống Du ôm c.h.ặ.t lấy anh . Nhưng đúng lúc cả hai lùi về phía sau dưới chân bỗng trượt mạnh.
“A—”
Lục Cảnh Thâm theo bản năng kéo cô vào lòng. Hai người cùng ngã xuống nền đá ướt nước mưa. Đầu va nhẹ xuống đất. Tầm nhìn trước mắt Tống Du lập tức tối sầm. Bên tai chỉ còn tiếng mưa rơi hỗn loạn.
Rất lâu sau cô chậm rãi mở mắt rồi hoàn toàn sững người . Bàn tay trước mắt đã trở lại là của cô. Còn phía đối diện Lục Cảnh Thâm cũng đang nhìn cô đầy ngỡ ngàng. Hai người im lặng vài giây rồi đồng thanh hỏi:
- “…Đổi lại rồi ?”
Mấy giây sau cả hai bật cười giữa màn mưa lạnh. Lần này , cuối cùng họ cũng thật sự trở về bên nhau .
Chaporia
Bình Luận (0)