20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mưa vẫn còn rơi. Tống Du ngồi dưới đất, cả người vẫn còn choáng váng sau cú ngã vừa rồi . Tóc cô ướt sũng, nước mưa chảy dọc theo gò má lạnh buốt. Nhưng cô hoàn toàn không còn tâm trí để ý tới chuyện đó nữa.

Bởi vì bàn tay trước mắt đã trở lại là của cô. Nhỏ hơn, mảnh hơn, là bàn tay cô đã dùng suốt hai mươi tám năm qua. Tống Du run run đưa tay chạm lên mặt mình . Gương mặt quen thuộc, giọng nói quen thuộc. Cô thật sự đã trở về rồi . Đối diện cô, Lục Cảnh Thâm cũng đang c.h.ế.t lặng vài giây. Sau đó anh gần như lập tức kéo cô vào lòng.

- “Du Du.”

Giọng anh khàn đặc.

- “Em ổn không ?”

Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy phát ra từ chính thân thể anh , mắt Tống Du bỗng cay xè. Mấy ngày qua quá hỗn loạn. Đến mức giờ phút này cô mới thật sự có cảm giác mọi thứ đã kết thúc. Cô vùi mặt vào vai anh .

- “…Chúng ta đổi lại thật rồi .”

Lục Cảnh Thâm cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô.

- “Ừ. Chào mừng em trở về.”

Mưa rơi rất lạnh. Nhưng vòng tay anh lại ấm đến lạ. Sau đêm đó, mọi chuyện trong nhà họ Lục hoàn toàn thay đổi. Đoạn ghi âm của Lục phu nhân gần như truyền khắp họ hàng. Người ngoài cuối cùng cũng biết người luôn tỏ ra dịu dàng hiểu chuyện ấy đã chèn ép con dâu suốt nhiều năm.

Lục phu nhân vài lần muốn gặp riêng Tống Du. Nhưng cô đều từ chối. Cho đến một tối, bà chờ sẵn trước biệt thự. Tống Du vừa xuống xe đã nhìn thấy bà đứng dưới ánh đèn đường. So với trước kia , Lục phu nhân như già đi rất nhiều.

- “Du Du…”

Bà siết c.h.ặ.t túi xách.

- “Mẹ muốn nói chuyện với con.”

Tống Du im lặng. Lục Cảnh Thâm bước xuống xe phía sau cô. Anh rất tự nhiên đứng chắn trước mặt vợ. Giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh nhạt:

- “Nếu mẹ tới để xin tha thứ thì không cần đâu .”

Lục phu nhân sững người .

- “Mẹ…”

- “Du Du không nợ mẹ điều gì cả.”

Ánh mắt Lục Cảnh Thâm rất sâu.

- “Cô ấy cũng không cần phải ép bản thân tha thứ cho người từng làm tổn thương mình .”

Tống Du khẽ ngẩng đầu nhìn anh . Trái tim bỗng mềm đi . Bởi cô biết người đàn ông này thật sự đã thay đổi rồi . Lục phu nhân đỏ mắt. Cuối cùng bà vẫn không nói thêm được gì, chỉ lặng lẽ rời đi .

Về phần Tô Mạn… sau chuyện hôm đó, hình tượng “thanh mai tri kỷ” của cô ta gần như sụp đổ hoàn toàn . Giới thượng lưu vốn thích nhất là xem trò cười . Mà người chen chân vào hôn nhân người khác lại còn giả vờ vô tội như cô ta …càng dễ trở thành đề tài bàn tán. Một tháng sau , Tô Mạn vẫn cố tìm gặp Lục Cảnh Thâm lần cuối. Hôm đó trời rất lạnh. Cô ta đứng trước công ty chờ anh suốt ba tiếng. Khi Lục Cảnh Thâm bước ra , ánh mắt cô lập tức đỏ lên.

- “Cảnh Thâm…chúng ta thật sự phải đến mức này sao ?”

Lục Cảnh Thâm nhìn cô ta rất lâu. Ánh mắt bình tĩnh đến mức xa lạ.

- “Tô Mạn, có một chuyện tôi nên nói rõ từ lâu rồi .”

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

- “ Tôi chưa từng cho cô bất kỳ hy vọng nào. Người tôi yêu…cũng chưa từng là cô.”

Nói xong, anh xoay người rời đi . Không hề quay đầu lại . Thời gian dần trôi. Quan hệ giữa Tống Du và Lục Cảnh Thâm cũng bắt đầu thay đổi từng chút một. Không còn những trận cãi vã dữ dội. Không còn chiến tranh lạnh triền miên. Họ bắt đầu học cách yêu nhau lại từ đầu. Lục Cảnh Thâm sẽ chủ động báo lịch trình với cô. Đi họp cũng nhắn: “Tối nay anh về ăn cơm.” Đi công tác cũng gọi video đúng giờ. Có hôm Tống Du ngủ quên trên sofa đợi anh .

Nửa đêm mơ màng tỉnh dậy mới phát hiện mình đã nằm trên giường. Còn Lục Cảnh Thâm đang ngồi cạnh xử lý tài liệu. Thấy cô mở mắt, anh lập tức khép laptop lại .

- “Anh làm em tỉnh à ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/het.html.]

Tống Du nhìn anh vài giây rồi khẽ hỏi:

- “Anh không tới công ty sao ?”

- “Không.”

Anh kéo chăn cho cô.

- “Ở nhà với em.”

Tống Du cụp mắt. Trước đây cô từng rất sợ những đêm khuya. Bởi mỗi lần mở mắt, căn phòng luôn chỉ có một mình cô. Nhưng bây giờ người cô yêu cuối cùng cũng đã quay trở lại bên cạnh cô.

Ba tháng sau , ngày IPO chính thức bắt đầu. Toàn bộ tập đoàn Lục thị gần như sáng đèn suốt đêm. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tống Du mang cà phê tới công ty thì mới biết Lục Cảnh Thâm đã thức trắng hai ngày liên tiếp. Khi cô bước vào phòng họp, tất cả lãnh đạo đều đang ngồi đó. Lục Cảnh Thâm cúi đầu xem tài liệu. Sắc mặt anh tái nhợt rõ ràng. Tống Du lập tức cau mày.

- “Anh sốt rồi .”

Mọi người trong phòng đồng loạt im lặng. Lục tổng nổi tiếng cuồng công việc. Xưa nay chẳng ai dám quản anh . Thế mà hôm nay Tống Du lại trực tiếp đi tới kéo tài liệu trong tay anh ra .

- “Đi nghỉ.”

Lục Cảnh Thâm bất đắc dĩ nhìn cô.

- “Chỉ còn một chút nữa thôi.”

- “Không được .”

Tống Du đặt t.h.u.ố.c xuống trước mặt anh .

- “Lần này em ở đây với anh .”

Cả phòng họp yên lặng vài giây. Sau đó thư ký Trần lặng lẽ cúi đầu cười . Bởi cuối cùng Lục tổng nhà họ cũng có người quản rồi .

Ngày cổ phiếu chính thức lên sàn. Toàn bộ hội trường chật kín phóng viên và giới truyền thông. Ánh đèn flash liên tục lóe sáng. Lục Cảnh Thâm đứng trên sân khấu trong bộ vest đen quen thuộc. MC mỉm cười hỏi:

- “Lục tổng, hiện tại điều tiếc nuối nhất của anh là gì?”

Hội trường lập tức yên tĩnh. Lục Cảnh Thâm im lặng vài giây. Rồi ánh mắt anh chậm rãi nhìn xuống phía dưới , dừng lại trên người Tống Du. Giọng anh trầm thấp vang lên giữa hội trường rộng lớn.

- “Tiếc nuối lớn nhất của tôi …Là đã để vợ mình cô đơn quá lâu.”

Toàn bộ khán phòng sững lại . Tống Du ngẩng đầu nhìn anh . Mắt bỗng đỏ lên. Lục Cảnh Thâm tiếp tục:

- “Trước đây tôi từng nghĩ chỉ cần thành công là đủ. Sau này mới hiểu…điều quan trọng nhất không phải công ty lớn bao nhiêu, cũng không phải tài khoản có bao nhiêu con số . Mà là mỗi lần cô ấy quay đầu lại … người đứng phía sau vẫn luôn là tôi .”

Không biết từ lúc nào anh đã bước xuống sân khấu dừng lại trước mặt cô sau đó lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhẫn. Toàn bộ hội trường lập tức xôn xao. Tống Du ngơ ngác nhìn anh quỳ một gối xuống trước mặt mình . Giống hệt ngày cầu hôn năm đó. Nhưng lần này ánh mắt anh không còn kiêu ngạo và tự tin của tuổi trẻ nữa. Mà là dịu dàng đến mức khiến tim cô đau nhói.

- “Lần trước anh cầu hôn em bằng tình yêu của tuổi hai mươi. Lần này … anh muốn cầu hôn em bằng phần trưởng thành nhất của mình .”

Giọng anh rất khẽ.

- “Du Du, chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không ?”

Nước mắt Tống Du cuối cùng cũng rơi xuống. Cô bật khóc gật đầu.

- “…Được.”

Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường. Lục Cảnh Thâm đứng dậy ôm cô vào lòng thật c.h.ặ.t. Ngoài cửa kính, ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống thành phố rực rỡ. Giống như những tháng ngày tăm tối nhất cuối cùng cũng đã đi qua.

Buổi tối hai người trở về căn nhà cũ. Bàn ăn từng nguội lạnh ngày nào giờ đã đầy thức ăn nóng hổi. Ánh đèn vàng phủ xuống căn phòng nhỏ. Tống Du đứng trong bếp nếm thử canh. Phía sau bỗng có người ôm lấy cô. Lồng n.g.ự.c quen thuộc áp sát sau lưng. Lục Cảnh Thâm cúi đầu tựa lên vai cô khẽ nói :

- “Sau này sẽ không để em phải chờ một mình nữa.”

Tống Du xoay người ôm lấy anh . Ngoài cửa sổ, tuyết đầu mùa chậm rãi rơi xuống. Giống hệt ngày anh từng cầu hôn cô năm ấy . Chỉ là lần này họ cuối cùng cũng đã học được cách yêu nhau thật lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...