Hoán Đổi Linh Hồn Để Hiểu Nhau Hơn/Chương 8: NGOẠI TRUYỆNC. 8: NGOẠI TRUYỆN
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hai năm sau toàn bộ giới kinh doanh ở Bắc Thành đều biết một chuyện, Lục tổng của Lục thị cực kỳ mê vợ. Trước kia , Lục Cảnh Thâm nổi tiếng là người cuồng công việc. Có lần sốt gần bốn mươi độ vẫn mở họp xuyên đêm. Cũng từng vì một dự án mà ba tháng không nghỉ ngày nào. Nhưng bây giờ người đàn ông từng xem công ty là nhà ấy lại đúng sáu giờ chiều sẽ biến mất khỏi văn phòng đúng giờ như đồng hồ báo thức. Thư ký Trần từ ban đầu còn hoảng hốt chạy theo:

- “Lục tổng, còn hội nghị trực tuyến bên Mỹ…”

Đến bây giờ đã hoàn toàn bình tĩnh:

- “Được rồi , mọi người tan họp đi . Lục tổng phải về với vợ.”

Cả công ty đã quen. Thậm chí có lần một đối tác nước ngoài muốn hẹn ăn tối bàn hợp đồng. Lục Cảnh Thâm chỉ nhìn đồng hồ rồi bình tĩnh nói :

- “Xin lỗi , vợ tôi không thích tôi về muộn.”

Đối tác: “…”

Tin đồn “Lục tổng sợ vợ” lập tức lan khắp giới tài chính. Nhưng người trong cuộc chẳng những không phủ nhận mà còn rất tự hào. Hôm nay trời mưa lớn. Tống Du đang ngồi trong phòng khách ăn dâu tây thì nghe tiếng mở cửa. Lục Cảnh Thâm bước vào cùng hơi lạnh còn đọng trên áo khoác. Vừa nhìn thấy cô, ánh mắt anh lập tức dịu xuống.

- “Không phải bảo em đừng tự xuống cầu thang sao ?”

Tống Du bật cười .

- “Em chỉ m.a.n.g t.h.a.i thôi chứ có phải b.úp bê thủy tinh đâu .”

Lục Cảnh Thâm cau mày.

- “Bác sĩ nói em phải cẩn thận.”

Nói xong anh đi tới ngồi xổm xuống trước mặt cô. Động tác thành thạo đến mức buồn cười . Từ ngày biết Tống Du mang thai, người đàn ông này gần như học hết tất cả kiến thức chăm sóc bà bầu trên mạng. Tống Du từng nghi ngờ nếu cô không cản, chắc anh sẽ trực tiếp chuyển cả bệnh viện về nhà. Lục Cảnh Thâm đặt tay lên bụng cô rất nhẹ. Giọng nói lập tức mềm hẳn:

- “Hôm nay con gái có ngoan không ?”

Tống Du bật cười .

- “Anh sao lại biết là con gái?”

- “Chắc chắn là con gái.”

- “Lỡ giống anh thì sao ?”

Lục Cảnh Thâm suy nghĩ vài giây rồi nghiêm túc đáp:

- “Vậy càng phải là con gái.”

Tống Du cười đến đau bụng. Người ngoài mà nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ không tin. Ai có thể tưởng tượng vị Lục tổng lạnh lùng nổi tiếng kia lại có ngày ngồi xổm dưới đất nói chuyện với bụng vợ cả tiếng đồng hồ?

Sau bữa tối, Tống Du ngồi trên sofa xem ảnh siêu âm. Lục Cảnh Thâm từ phòng bếp đi ra , trên tay còn cầm ly sữa nóng. Anh rất tự nhiên đưa cho cô.

- “Uống hết.”

Tống Du nhìn ly sữa rồi nhăn mặt.

- “Em no rồi .”

- “Không được .”

- “Em thấy mình đang bị anh nuôi như heo.”

Lục Cảnh Thâm bật cười .

- “Có con heo nào đẹp như em à ?”

Tống Du ngẩn người rồi lập tức đỏ mặt.

- “Anh dạo này nói chuyện càng ngày càng đáng ghét.”

Lục Cảnh Thâm cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô.

- “Anh đang nói thật.”

Tống Du cụp mắt. Đôi khi cô vẫn cảm thấy mọi chuyện hiện tại giống một giấc mơ. Ai có thể nghĩ tới hai năm trước họ còn đứng bên bờ ly hôn. Cô từng nghĩ cả đời này sẽ không thể tiếp tục ở bên người đàn ông ấy nữa. Nhưng rồi cuộc hoán đổi kỳ lạ kia đã khiến cả hai nhìn thấy những tổn thương mà trước đây họ chưa từng hiểu.

Lục Cảnh Thâm nhìn thấy những tủi thân cô giấu kín. Còn cô cuối cùng cũng hiểu anh đã mệt mỏi đến nhường nào. Có lẽ hôn nhân đáng sợ nhất chưa bao giờ là hết yêu.

Mà là rõ ràng còn yêu nhưng lại không chịu hiểu nhau .

Ngoài trời đột nhiên vang lên tiếng sấm. Ngay sau đó cả căn nhà mất điện. Phòng khách lập tức chìm vào bóng tối. Tống Du còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Cảnh Thâm ôm vào lòng.

- “Đừng sợ.”

Cô bật cười .

- “Em đâu còn nhỏ.”

- “ Nhưng anh vẫn muốn dỗ em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoan-doi-linh-hon-de-hieu-nhau-hon/ngoai-truyen.html.]

Giọng anh rất khẽ. Lục Cảnh Thâm đứng dậy đi lấy nến. Ánh nến vàng nhạt nhanh ch.óng lay động trong phòng khách. Khung cảnh ấy khiến Tống Du bỗng nhớ tới đêm mưa năm đó. Đêm họ hoán đổi thân xác, cũng là đêm cứu vãn cuộc hôn nhân đang vỡ vụn của họ. Nếu hôm đó không xảy ra tai nạn…Nếu họ không đổi thân xác… có lẽ bây giờ cô và anh đã trở thành hai người xa lạ. Tống Du im lặng rất lâu rồi nhẹ giọng gọi:

- “Cảnh Thâm.”

- “Ừm?”

- “Nếu ngày đó chúng ta thật sự ly hôn thì sao ?”

Động tác của Lục Cảnh Thâm khựng lại . Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt anh . Rất lâu sau , anh mới thấp giọng:

- “Vậy chắc anh sẽ phát điên.”

Tống Du bật cười .

- “Phóng đại.”

- “Không phóng đại.”

Anh ngồi xuống bên cạnh cô rồi kéo cô vào lòng.

- “Anh từng thử tưởng tượng. Nếu sau này em ở bên người khác…chắc anh sẽ hối hận đến c.h.ế.t.”

Tống Du ngẩng đầu nhìn anh . Ánh mắt người đàn ông ấy dịu dàng đến mức khiến tim cô mềm nhũn. Lục Cảnh Thâm cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.

- “Du Du.”

- “Ừm?”

- “Cảm ơn em.”

Tống Du ngẩn người .

- “Cảm ơn gì?”

- “Cảm ơn em đã không bỏ anh lại .”

Giọng anh rất thấp.

- “Anh biết trước đây mình không phải một người chồng tốt . Anh luôn nghĩ chỉ cần cố gắng kiếm tiền là đủ. Sau này mới hiểu…”

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y cô.

- “Thứ em cần chưa bao giờ là những thứ đó.”

Mắt Tống Du hơi cay. Cô tựa đầu lên vai anh .

- “Thật ra em cũng có lỗi . Nếu lúc đó em chịu nói rõ cảm xúc của mình hơn…”

- “Không.” 

Lục Cảnh Thâm cắt ngang. 

- “Là anh đã để em phải chịu đựng quá lâu.”

Ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi tí tách. Đứa bé trong bụng bỗng khẽ động. Tống Du “a” lên một tiếng. Lục Cảnh Thâm lập tức căng thẳng.

- “Sao thế?”

- “Con đạp em.”

Ánh mắt anh lập tức sáng lên.

- “Thật à ?”

Anh gần như ngay lập tức áp tai lên bụng cô. Dáng vẻ nghiêm túc ấy khiến Tống Du bật cười .

- “Lục Cảnh Thâm.”

- “Hửm?”

- “Nếu sau này con gái lớn lên hỏi bố mẹ yêu nhau thế nào…”

- “Anh sẽ trả lời sao ?”

Lục Cảnh Thâm im lặng vài giây. Rồi anh ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt rất sâu.

- “Anh sẽ nói với con bố mẹ từng suýt đ.á.n.h mất nhau . May mà cuối cùng ông trời vẫn còn thương bố.”

Tống Du nhìn anh . Trái tim mềm đến rối tinh rối mù. Lục Cảnh Thâm cúi xuống hôn lên môi cô thật khẽ. Ánh nến lay động trong căn phòng yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi không ngừng. Nhưng lần này không còn ai phải cô đơn nữa. Lục Cảnh Thâm ôm cô vào lòng, giọng khàn khàn vang bên tai:

- “Sau này dù xảy ra chuyện gì…Anh cũng sẽ luôn là người đầu tiên chạy về phía em.”

Tống Du khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y anh . Có những người phải đi đến tận bờ vực đ.á.n.h mất mới học được cách yêu nhau thật lòng. Nhưng may mắn nhất không phải là từng lạc mất…mà là sau tất cả khi quay đầu nhìn lại , người ấy vẫn còn đứng ở đó, dịu dàng chìa tay về phía bạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...