Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5.

Tôi đứng trong bếp suy nghĩ về nhân sinh.

Người ta thường nói , nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Không lẽ Thẩm Lâm sẽ lục tung nhà họ Thẩm tìm từng ngóc ngách sao ?

Anh ta có gan đó không ?

Tôi lại ngẩng đầu nhìn lên lầu một lần nữa.

Cửa phòng làm việc đóng c.h.ặ.t.

Đến nhà họ Tạ nửa ngày rồi , tôi mới chỉ gặp Tạ Chiêu một lần .

Hình như đối phương cũng không yêu cầu kiểm tra bằng cấp, chứng minh tốt nghiệp hay căn cước của tôi .

Có vẻ như chỉ cần trợ lý nói vài câu tốt đẹp là đã bị lừa qua.

Tôi giữ được công việc của trợ lý.

Trợ lý giữ được cái mạng của tôi .

Thế này chẳng phải là một kiểu “cùng có lợi” sao ?

Nhưng phải nói thật, tôi chưa từng thấy ai dễ lừa như Tạ Chiêu.

Anh ta không sợ tôi lai lịch không rõ, có mục đích khác sao ?

Thảo nào bọn l.ừ.a đ.ả.o chỉ thích lừa người giàu.

Cái trí tuệ này mà cũng ngang cơ được với Thẩm Lâm sao ?

Đương nhiên, tôi cũng không có ý nói Thẩm Lâm thông minh.

Tôi mở tủ lạnh bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Tạ Chiêu nói tối nay muốn ăn đơn giản một chút, chỉ cần nấu mì là được .

Đúng là người tốt .

Bình thường ở nhà mà không có năm món, Thẩm Lâm sẽ không chịu xuất hiện.

Một tiếng sau , tôi vừa đặt bát đũa xuống.

Bên dưới đã truyền đến tiếng bước chân của Tạ Chiêu.

Hình như anh vừa tắm xong, thay đồ ở nhà.

Tạ Chiêu nhận đũa, nhìn lướt qua bàn ăn.

“Còn mì không ?”

Tôi vội gật đầu: “Còn ạ, để tôi thêm vào bát cho ngài?”

Tạ Chiêu kéo ghế ngồi xuống, nói tùy ý: “Tự lấy một bát đi .”

“Cô còn chưa ăn cơm đúng không ?”

Tôi ngơ ngác đứng im.

Đến khi Tạ Chiêu lại ngẩng lên nhìn tôi đầy nghi hoặc, tôi mới luống cuống đi vào bếp lấy bát.

Sự vụng về của tôi lọt vào mắt Tạ Chiêu.

Anh chỉ thấy buồn cười : “Bình thường cô có làm việc nhà không ? Việc cô đến làm giúp việc, bố mẹ cô đồng ý à ?”

Tôi cúi đầu ăn mì, giọng nhỏ xíu: “Bố mẹ tôi mất rồi .”

Tạ Chiêu hơi khựng lại .

Im lặng một lúc, rồi anh nói khẽ như tự nói với mình : “Ừ… cảm giác mất người thân tôi cũng hiểu.”

“ Nhưng cô thấy đó, bây giờ cô vẫn tự chăm sóc bản thân tốt , bố mẹ cô chắc cũng yên tâm rồi .”

“Tự chăm sóc tốt sao …”

Tôi cười tự giễu.

Thẩm Lâm lại không nghĩ như vậy .

Trong mắt anh ta , không ai chăm sóc tôi tốt hơn anh ta .

Nếu tôi rời khỏi anh ta , chỉ có đường c.h.ế.t.

Hơi nóng từ bát canh bốc lên mờ mịt.

Tôi lén nhìn Tạ Chiêu trước mặt.

Anh một tay cầm đũa, tay còn lại cầm điện thoại.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.

Anh cúi mắt nhìn tin nhắn trên màn hình, hàng mi rũ xuống.

Tạo thành một bóng mờ nhạt dưới hốc mắt.

Trông cũng không giống kiểu người “khó gần” như Thẩm Lâm nói .

Từ khi lên cấp ba, Thẩm Lâm đã kiểm soát cuộc sống của tôi .

Anh ta lấy lý do học tập để cấm tôi tiếp xúc với tất cả nam sinh xung quanh.

Ngay cả khi tôi du học nước ngoài, anh ta cũng sắp xếp hai người giám sát.

Mỹ danh là thúc đẩy học tập.

Thực tế, chỉ cần có nam sinh lại gần tôi , đều bị anh ta chặn giữa đường.

Nhưng lúc đó tôi thật ngu ngốc.

Chỉ đơn thuần nghĩ đó là sự quan tâm của anh trai.

Tôi nhìn Tạ Chiêu đến thất thần.

Cho đến khi anh hỏi: “Sao không ăn?”

Tôi mới hoàn hồn.

Tạ Chiêu vẫn nhìn điện thoại, nhưng câu đó rõ ràng là nói với tôi .

Tai tôi đỏ lên, lắp bắp tìm lý do.

“Không… tôi đang nghĩ anh chưa động đũa, không biết có phải khẩu vị không hợp không .”

Tạ Chiêu đặt điện thoại xuống bàn.

Tùy ý gắp mì lên ăn.

“ Tôi không khó hầu hạ vậy đâu .”

“Chỉ là vừa rồi bận xử lý công ty.”

Anh ăn được vài miếng thì hơi khựng lại .

Thấy vậy , tôi giật thót.

Xong rồi .

Đừng vừa vào đã đắc tội sếp chứ.

Tôi vội vàng gắp một đũa mì ăn, má phồng lên nhai.

Trong lòng nghi hoặc.

Không khó ăn mà!

Tạ Chiêu hỏi tôi : “Cách nấu món này là do bố mẹ cô dạy à ?”

Tôi hơi căng thẳng nhưng vẫn thật thà trả lời.

“Không phải , là lúc du học có bạn dạy tôi .”

Tạ Chiêu hơi thất thần.

Anh cúi đầu cười nhẹ: “Ồ… chỉ là cách làm này khiến tôi nhớ đến một người .”

Nhìn vẻ mặt anh có chút buồn.

Tôi biết mình không nên hỏi.

Không nên nhiều lời.

Nhưng tính tò mò là bản năng.

Không hỏi được chắc tối nay tôi mất ngủ.

Tôi thử hỏi: “Sếp, là bạn gái cũ của ngài sao ?”

Tạ Chiêu: “……”

Anh cúi đầu ăn mì: “Chị tôi .”

“Chị ấy thích nhất món mì thịt xào có mỡ heo, còn phải thêm nấm cắt hạt lựu.”

“Bình thường không ai làm ra được đúng vị nước dùng như chị ấy .”

Tôi nhẹ nhõm cười : “Vậy đúng là có duyên thật.”

“Lần sau chị ngài về nhà, tôi có thể học hỏi thêm.”

Giọng Tạ Chiêu bỗng nghiêm lại hiếm thấy.

“Chắc là không có cơ hội nữa.”

Anh ngẩng mắt nhìn tôi đang ngơ ngác, rồi bình tĩnh nói :

“Chị ấy đã qua đời rồi .”

6.

Một đêm đó, tôi cứ trằn trọc mãi trên giường.

Áy náy đến mức muốn tự cho mình vài cái “giáng long thập bát chưởng”.

Nghe Tạ Chiêu nói , chị gái anh ấy một năm trước đã gặp t.a.i n.ạ.n xe.

Anh ấy nghi ngờ vụ t.a.i n.ạ.n đó không phải ngoài ý muốn , mà là do con người gây ra .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tron-thoat-khoi-noi-giam-giu-cua-anh-trai-ke-bien-thai/chuong-3.html.]

Có người đã sai tài xế cố tình đ.â.m xe chị anh xuống vực.

Trước t.a.i n.ạ.n vài ngày, còn có một cô gái mời chị anh ấy đi dự tiệc.

Nhưng sau vụ tai nạn, cô gái đó lại mất tích không rõ tung tích.

Anh ấy cho rằng cô gái đó chắc chắn có liên quan đến cái c.h.ế.t của chị mình .

“Cô cũng từng du học ở Y quốc đúng không , cô có từng nghe tên Freya chưa ?”

Tạ Chiêu nói cô gái này rất bí ẩn, gần như luôn một mình .

Hoàn toàn không tra được gia thế hay bối cảnh.

Tôi suy nghĩ hồi lâu: “Cái tên này khá phổ biến, xung quanh tôi có vài bạn cũng tên vậy .”

Nói xong lại cười ngốc: “Nói ra chắc anh cười , tên tiếng Anh của tôi cũng là Freya.”

Tạ Chiêu không nói gì nữa.

Sau khi anh ấy lên lầu, tôi trở về phòng giúp việc.

Nằm trên giường nhìn trần nhà mà ngẩn người .

Thật ra lúc du học, Thẩm Lâm thường xuyên can thiệp vào việc kết bạn của tôi .

Tôi cũng không thân thiết với các bạn học khác lắm.

Người thân nhất chỉ có Từ Cận.

Nói ra thì, tôi cũng đã lâu không liên lạc với cô ấy .

Thẩm Lâm từng lấy lý do nhà có biến cố, ép tôi về nước.

Lúc đó tôi đi rất vội, còn chưa kịp nói lời tạm biệt với Từ Cận.

Về nước rồi , Thẩm Lâm gần như cắt đứt toàn bộ quan hệ xã hội của tôi .

Nhớ cô ấy quá.

Không biết cô ấy sống có tốt không .

Sáng hôm sau , tôi vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho Tạ Chiêu.

Phải nói thật, làm sếp như Tạ Chiêu cũng khá tốt .

Nghe nói tôi không có thẻ ngân hàng, anh ấy chủ động nói sẽ trả lương tiền mặt.

Bỗng từ nhà bên cạnh truyền đến tiếng lục lọi ầm ầm.

Tôi cau mày nhìn ra ban công bếp.

Phát hiện mấy người đàn ông đang ra vào nhà tôi .

Ai nấy đều mặt mày âm trầm.

Không biết đang tìm gì.

“Camera cho thấy cô ta vào khu biệt thự này rồi không đi ra .”

“Chắc chắn vẫn còn trong khu này .”

“Có phòng nào khóa không ? Phá cửa kiểm tra hết!”

“Thẩm tổng nói muộn nhất ngày mai phải đưa người về!”

Tôi hít mạnh một hơi , lùi nhanh về sau vài bước.

Gần như theo phản xạ, tôi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Đến khi lưng tựa vào tường mới thấy hơi yên tâm hơn.

Nhưng hai chân vẫn không kìm được run rẩy.

Mỗi lỗ chân lông đều dựng hết cả lên.

Tôi ngẩng đầu nhìn gương.

Sắc mặt trắng bệch, trán toát mồ hôi lạnh.

Tôi nghiến răng, cả người run lên.

Thẩm Lâm.

Hắn vậy mà tìm đến tận đây.

Tôi đã nói rồi , hắn không dễ buông tha tôi .

Tên điên này …

“Cô sao vậy ?”

Trên đầu truyền đến giọng nam.

Tôi hoảng hốt ngẩng lên, chạm vào ánh mắt khó hiểu của Tạ Chiêu.

Anh nhìn tôi : “Không khỏe à ?”

Tôi gượng cười : “Không sao … bị tụt đường huyết thôi.”

Vừa định đứng dậy thì chân lại mềm nhũn.

Khoảnh khắc loạng choạng, Tạ Chiêu thuận tay đỡ lấy tôi .

Cánh tay anh vòng qua eo tôi .

Rắn chắc, có lực.

Tôi ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người anh .

Không giống mùi tuyết tùng lạnh lẽo, cao ngạo của Thẩm Lâm.

Mùi của Tạ Chiêu dịu hơn.

Giống ánh nắng sau cơn mưa.

“Ăn chút đường trước đã .”

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Một viên socola đã được nhét vào miệng.

Tạ Chiêu nhíu mày: “ Tôi không phải đã nói rồi sao ?”

“Nếu tôi dậy muộn thì cô có thể ăn sáng trước , không cần đợi.”

Vị ngọt của socola lan khắp đầu lưỡi.

Ngay lúc tôi tưởng cả cuộc đời mình chỉ còn vị đắng.

Anh đỡ tôi ngồi xuống sofa, tiện tay rót một cốc nước ấm.

Nhịp tim tôi dần ổn định lại .

Tạ Chiêu nói : “Cô nghỉ ngơi một lát đi .”

“Đợi chút sẽ có một cô giúp việc mới đến, cô nhớ giới thiệu cho cô ấy việc nhà và những món tôi kiêng.”

Tôi cầm cốc nước, ngơ ngác: “Ngài muốn đổi người giúp việc sao ?”

Anh tùy ý nói : “Một mình cô không làm xuể, vừa dọn dẹp vừa đi chợ vừa nấu ăn.”

Tôi hoảng lên, vội ngắt lời: “ Tôi làm được ! Thật mà!”

“Lương có thể giảm cũng được ! Ngài muốn ăn gì tôi đều học được !”

“ Nhưng mấy ngày này có thể đừng đuổi tôi đi không !”

Nếu bước ra khỏi cánh cửa này .

Tôi sẽ không bao giờ còn có thể hít thở không khí tự do nữa.

Tạ Chiêu khựng lại .

Rất lâu sau , anh bật cười : “Cô nghĩ gì vậy ?”

“ Tôi chỉ thấy một mình cô làm không xuể thôi.”

“Cô giúp việc mới chủ yếu dọn dẹp, cô chỉ cần nấu ăn là được .”

“Lương vẫn tính theo mức trợ lý đã thỏa thuận.”

Anh nhìn đồng hồ, rồi nói thêm:

“Bây giờ tôi phải đến công ty.”

“Nếu cô thấy không khỏe, lát nữa tôi sẽ bảo Tiểu Triệu đưa cô đi bệnh viện kiểm tra.”

Đúng lúc đó, tiếng động bên cạnh càng lúc càng lớn.

Kèm theo tiếng c.h.ử.i rủa của đàn ông.

Âm thanh như ngay sát bên tai.

Sắp phá cửa xông vào .

Tim tôi đập điên cuồng.

Tạ Chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ một cách bình thản.

“Bên cạnh hình như đang chuyển nhà, lúc ra ngoài cẩn thận.”

“Đừng để va phải —”

Anh chưa nói hết câu, tôi đã túm c.h.ặ.t t.a.y áo anh .

Như người sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọng rơm cuối cùng.

Tạ Chiêu cứng người .

“Tạ Chiêu.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh , cổ họng nghẹn lại .

Giọng run rẩy, gần như van xin:

“ Tôi không muốn ở một mình trong nhà.”

“ Tôi … tôi có thể đi cùng anh đến công ty không ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...