Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

7.

Lời vừa thốt ra , tôi đã lập tức hối hận.

Hôm qua trợ lý còn đặc biệt dặn tôi .

Nói rằng Tạ Chiêu ghét nhất những người có ý đồ riêng.

Tôi cúi đầu, trong lòng dâng lên một trận bực bội và tự trách.

Tự trách mình không có năng lực thoát khỏi Thẩm Lâm.

Cũng trách Thẩm Lâm đã ép tôi đến đường cùng.

Chỉ cần nghe thấy tên Thẩm Lâm.

Cơ thể tôi sẽ tự động rơi vào trạng thái căng thẳng.

Vậy mà vừa rồi tôi lại buột miệng nói linh tinh.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng chỉ là một người giúp việc.

Tôi lấy tư cách gì mà đưa ra yêu cầu vô lý như vậy .

“Tạ tổng… xin lỗi , tôi … tôi vừa nói sai rồi …”

Lý do của tôi vụng về đến buồn cười .

Lời giải thích cũng lắp bắp không thành câu.

“Có thể là vì vừa bị choáng, rồi sợ lỡ như——”

Chưa nói hết câu.

Đã bị Tạ Chiêu cắt ngang.

“Cô ăn sáng trước đi .”

Anh cũng không nhìn tôi , đi thẳng ra cửa.

Ngay lúc đó, ánh mắt tôi chùng xuống.

Nhưng rồi giọng anh từ phía sau chậm rãi vang lên.

“ Tôi đợi cô.”

……

Xe lao nhanh trên cầu vượt.

Tay Tạ Chiêu đặt trên vô-lăng, khóe mắt liếc nhìn cô gái ở ghế phụ.

Cô ấy co người lại , thỉnh thoảng lo lắng nhìn gương chiếu hậu.

Tay cô siết c.h.ặ.t vạt áo.

Thon dài, trắng nõn.

Vừa nhìn đã biết là kiểu được nuông chiều từ nhỏ.

Hoàn toàn không giống lời trợ lý nói là đi làm thêm kiếm sống.

Anh biết Tiểu Hi đã nói dối.

Nếu như bình thường, anh đã bảo trợ lý đuổi người .

Nhưng lần này anh không vạch trần.

Cũng không điều tra lại .

Cứ mặc cho cô làm loạn như vậy .

Cô cũng thật sự rất cố gắng che giấu.

Rất nghiêm túc dọn dẹp, vụng về lau bàn, lau sàn.

Trời còn chưa sáng đã dậy nấu bữa sáng.

Khiến người ta liên tưởng đến một con thỏ nhỏ cố gắng lấy lòng bầy sói để không bị nuốt chửng.

Giống như vừa nãy.

Khoảnh khắc cô đưa ra yêu cầu, Tạ Chiêu gần như muốn từ chối ngay.

—— không hợp quy tắc.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của cô.

Mắt đỏ hoe như vừa chịu ấm ức rất lớn.

Ngón tay siết lấy tay áo anh đến mức trắng bệch vì căng thẳng.

Anh lại không kìm được mà mềm lòng.

Chị anh từng nói anh nhìn ngoài thì có vẻ tùy ý, không đứng đắn.

Nhưng thực ra lại là người tốt hơn ai hết.

Anh đột nhiên cảm thấy lời Từ Cận nói không sai.

Hai chị em họ quả thật giống nhau .

……

Xe dừng trước bệnh viện.

Tạ Chiêu đã tháo dây an toàn : “Xuống xe.”

Tôi bừng tỉnh, vội vàng mở cửa đi theo sau anh .

“Tạ tổng——”

Tôi lắp bắp: “Ngài… ngài không khỏe sao ?”

Bàn tay ấm áp bất ngờ đặt lên trán tôi .

Tạ Chiêu cao hơn tôi nửa cái đầu.

Khoảnh khắc anh hơi cúi xuống, tôi hoàn toàn bị bao phủ trong bóng của anh .

Rồi anh rất nhanh rút tay lại .

Cảm giác chạm thoáng qua như bị lông vũ lướt nhẹ.

Mang theo cảm giác tê tê như điện giật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tron-thoat-khoi-noi-giam-giu-cua-anh-trai-ke-bien-thai/chuong-4.html.]

Anh liếc tôi : “Cô không phát hiện mình đang sốt sao ?”

Tôi sững người .

Hoảng hốt sờ trán.

Hình như đúng là hơi nóng.

Hôm đó tôi vội vàng chạy khỏi nhà, đúng lúc trời trở lạnh.

Chỉ lo chạy trốn nên không kịp mặc thêm áo.

Thêm mấy ngày nay lo sợ mất ngủ, sức đề kháng giảm nên bị cảm là điều khó tránh.

“Buổi sáng cô còn bị ngất, có lẽ cũng do thiếu m.á.u, nên vào bệnh viện kiểm tra.”

Tôi do dự một lát, lại hỏi: “Vậy ngài đi công ty sao ?”

Có lẽ vì sự hoảng loạn trong mắt tôi quá rõ.

Tạ Chiêu khựng lại .

Anh hơi lúng túng dời ánh mắt: “Yên tâm, tôi sẽ ở lại cùng cô kiểm tra xong.”

Lúc đó tôi mới thở phào.

Trên đường, Tạ Chiêu liên tục nghe điện thoại xử lý công việc.

Tôi càng lúc càng áy náy.

Tờ bệnh án trong tay như nặng ngàn cân.

“Có kết quả rồi ?” Tạ Chiêu vừa nghe điện thoại xong liền nhận lấy.

Anh liếc qua: “Quả nhiên ngoài cảm còn hơi thiếu m.á.u.”

Rồi anh dịu giọng: “Cô truyền dịch trước đi .”

“ Tôi phải về họp ngay, lát nữa Tiểu Triệu sẽ đến đón cô.”

Vừa nghe vậy , tôi lập tức xua tay: “Không cần! Tôi không sao đâu !”

Sợ anh không tin, tôi còn kéo tay anh đặt lên trán mình .

“Anh xem, không còn nóng nữa.”

“ Tôi về uống t.h.u.ố.c là được !”

Tạ Chiêu bật cười : “Cô sợ rời khỏi tôi đến vậy sao ?”

Mặt tôi lập tức nóng bừng, không biết là vì sốt hay vì gì khác.

Chỉ có thể cúi đầu.

Không phải sợ rời khỏi anh .

Mà là sợ Thẩm Lâm tìm đến.

8.

Cuối cùng, tôi vẫn đi theo Tạ Chiêu đến công ty của anh .

Không khí trong công ty của Tạ Chiêu so với công ty nhà tôi , tốt hơn không chỉ một chút.

Mặc dù bề ngoài trông có vẻ ôn hòa, nhưng thực chất Thẩm Lâm lại là người độc miệng và hành sự tàn nhẫn.

Nhân viên từ cấp trung đến cấp cao mỗi ngày đều phải căng như dây đàn, hận không thể duy trì trạng thái cảnh giác 24/24.

Chỉ sợ lỡ chọc anh ta không vui.

Toàn bộ công ty chìm trong bầu không khí áp lực đến cực điểm.

Còn hôm nay vừa nhìn , công ty của Tạ Chiêu thoải mái hơn rất nhiều.

Dù mọi người vẫn đang bận rộn ở vị trí của mình , nhưng thỉnh thoảng vẫn có người cầm cà phê từ phòng trà nước quay về.

Trên mặt còn mang theo nụ cười trò chuyện với đồng nghiệp.

Tôi đi theo sau Tạ Chiêu, lặng lẽ quan sát xung quanh.

Toàn là ánh mắt tò mò nhìn ngó.

Để tránh Tạ Chiêu bị đồn thổi, tôi cúi đầu, kéo khẩu trang lên cao hơn, che gần nửa khuôn mặt.

Vào phòng nghỉ, Tạ Chiêu hỏi tôi có muốn xem tạp chí không .

Tôi lắc đầu, lấy bài kiểm tra trong túi ra : “Hôm nay tôi chưa làm bài.”

Tạ Chiêu có chút bất đắc dĩ: “Đợi khỏi cảm rồi làm cũng được , không cần gấp.”

Tôi mỉm cười lắc đầu.

Trước khi rời đi anh còn dặn dò vài câu.

Lúc sắp ra khỏi cửa lại quay đầu nói :

“Đừng nghĩ nhiều, họ không nói gì đâu , chỉ là tò mò thôi.”

“Trong mắt họ, cô không giống giúp việc, tôi giải thích thế nào họ cũng không tin.”

Khi trong phòng không còn ai.

Căng thẳng vừa rồi mới dần buông xuống.

Nơi này giống như nhà họ Tạ, đều là địa bàn của Tạ Chiêu.

Còn Thẩm Lâm cực kỳ chán ghét Tạ Chiêu.

Chắc sẽ không chủ động tìm đến.

Tôi ở phòng nghỉ g.i.ế.c thời gian, vô tình nhìn thấy trên tủ có vài khung ảnh.

Đều là ảnh Tạ Chiêu chụp cùng cha mẹ .

Nhưng tấm cuối cùng là ảnh gia đình.

Trong ảnh có một cô gái trẻ.

Nụ cười dịu dàng, yên tĩnh.

Ngay lập tức.

Đồng t.ử tôi co mạnh lại .

Chiếc b.út trong tay rơi xuống đất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...