Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
……
Khi họp xong thì đã qua giờ ăn.
Tạ Chiêu nhìn đồng hồ, có chút bực mình .
Anh quên không bảo người mang cơm tới phòng nghỉ.
Người kia chắc vẫn ngốc nghếch chờ.
“Thẩm tổng yên tâm, cơm tôi đã đưa qua rồi , Tiểu Hi cũng sắp ăn xong rồi .”
Trợ lý đi bên cạnh khẽ nói : “ Tôi không nói cô ấy là giúp việc nhà anh , những người khác cũng không đoán ra .”
Tạ Chiêu: “……”
Đôi khi đầu óc trợ lý không quá linh hoạt, nhưng lại bù bằng sự chăm chỉ.
Anh vừa định quay lại văn phòng thì có người gõ cửa.
Lễ tân đẩy cửa nói nhỏ: “Tạ tổng, Thẩm tổng đến rồi .”
Tạ Chiêu khẽ nhíu mày, không ngẩng đầu: “Bảo tôi chiều nay bận, không gặp.”
Tiểu Hi vẫn còn ở bên cạnh.
Cũng không biết đã hạ sốt chưa .
Chiều nay anh còn phải đưa cô ấy về nghỉ ngơi.
Đúng lúc đó, một bàn tay chặn lại cánh cửa đang định đóng.
Trên mu bàn tay nổi rõ gân xanh, mang theo cảm giác lạnh lẽo bệnh hoạn.
Khoảnh khắc nhìn thấy bàn tay đó.
Sắc mặt Tạ Chiêu lập tức lạnh xuống.
Ngoài cửa người kia lại cười nói :
“Tạ tổng, tiện đường ghé thăm, không nể mặt vậy sao ?”
Cửa bị đẩy ra từ từ.
Một gương mặt thanh tuấn nhưng lạnh lẽo hiện ra trước mắt.
Thẩm Lâm nhếch môi cười , vào phòng rồi trực tiếp kéo ghế ngồi xuống.
“Có chuyện gì?” Tạ Chiêu lạnh nhạt hỏi.
Thẩm Lâm nhận ly trà từ trợ lý, nhấp nhẹ một ngụm.
Giọng nói ôn hòa.
“Tạ tổng, nghĩ đi nghĩ lại , có một chuyện muốn nhờ anh giúp.”
Tạ Chiêu khẽ nâng mắt.
Giữa họ dường như chưa thân đến mức có thể “giúp đỡ” nhau .
Thẩm Lâm tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn.
Nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt sâu thẳm.
“Nghe nói ——”
“Gần đây nhà Tạ tổng có một người giúp việc mới?”
9.
Trên đường về.
Tạ Chiêu không nói gì.
Tôi cũng không nói gì.
Tôi vẫn còn chìm trong cú sốc khi nhìn thấy ảnh Từ Cận.
Đáng lẽ phải sớm đoán ra rồi .
Từ Cận và Tạ Chiêu, một người theo họ mẹ , một người theo họ cha.
Thảo nào trước đây tôi không hề liên kết được hai người họ.
Nhưng hôm đó Tạ Chiêu nói , chị anh ấy đã qua đời.
Tai nạn xe…
Trong lòng tôi như bị chèn một tảng đá.
Nặng đến mức suýt không thở nổi.
Trong đầu lại vang lên câu anh ấy đã nói : “Cô quen Freya không ?”
Hóa ra Freya mà anh ấy nói chính là tôi .
Tai nạn của Từ Cận… có liên quan đến tôi .
“Tạ Chiêu.”
Tôi l.i.ế.m đôi môi khô khốc, run rẩy hỏi: “Chị anh … tên là Từ Cận sao ?”
Đúng lúc đèn đỏ.
Tạ Chiêu đạp phanh gấp.
Lực quán tính lớn khiến người tôi chúi về phía trước .
Trái tim lập tức nhảy lên tận cổ họng.
“ Đúng .” Giọng anh bình tĩnh vang lên bên cạnh, “Cô quen cô ấy sao ?”
Tôi không nhận ra sự khác thường của anh .
Chỉ cúi đầu gật: “Ừ.”
Tôi không dám để Tạ Chiêu nhìn thấy ánh mắt đã bị nước mắt làm mờ.
“Chúng tôi là bạn thời du học.”
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Mỗi chữ nói ra đều như có d.a.o cứa vào tim.
“Chị ấy rất tốt , dạy tôi nấu ăn, dẫn tôi đi dự tiệc.”
“Rất dịu dàng, rất tốt bụng, là người tốt nhất… tốt nhất mà tôi từng gặp.”
Từ Cận.
Người bạn duy nhất của tôi sau khi vào nhà họ Thẩm.
Cô ấy thích nhất là dẫn tôi đi mua sắm.
Trong tai tôi như lại vang lên tiếng cười của cô ấy .
“Hi Hi, chị luôn muốn có một đứa em gái, tiếc là chỉ có một đứa em trai thôi.”
“Em trai chị ấy á, lười biếng lại kiêu ngạo, chảnh c.h.ế.t đi được .”
“Nó bằng tuổi em đấy, mà em có đang yêu chưa ?”
“Hay là làm em dâu chị đi ! Chúng ta cùng tiêu tiền của em trai chị!”
“Hôm qua gọi điện là anh trai em à ? Anh ấy quản em có nghiêm quá không ?”
“Về nước nếu không muốn gặp anh ấy nữa thì đến nhà chị, chị chăm em.”
Bị Thẩm Lâm giam cầm hai năm, tôi gần như mất hết liên lạc với thế giới bên ngoài.
Thậm chí tôi còn không biết Từ Cận đã gặp tai nạn.
Nói đến đây,
tôi
không
kìm
được
nghẹn
lại
.
Nước mắt rơi từng giọt xuống mu bàn tay.
Tôi đột nhiên như nhớ ra điều gì, vội ngẩng đầu.
Nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay anh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tron-thoat-khoi-noi-giam-giu-cua-anh-trai-ke-bien-thai/chuong-5.html.]
“Anh nói anh nghi có người đứng sau sai khiến tài xế, vậy người đó đã bị bắt chưa ?”
Trong xe lại rơi vào im lặng.
Môi Tạ Chiêu mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.
Lúc này tôi mới nhận ra sự khác thường của anh hôm nay.
Bình thường anh không phải kiểu nói nhiều, nhưng vẫn sẽ đáp lại vài câu.
Không đến mức lạnh lẽo như bây giờ.
Lạnh như thể chúng tôi chưa từng quen biết .
Đúng lúc đó, xe dừng trước cổng nhà họ Tạ.
Tạ Chiêu nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra .
“Cô về trước đi .”
Anh cuối cùng cũng lên tiếng.
Tôi cúi đầu tháo dây an toàn , lúc này mới phát hiện một tay anh vẫn đặt trên vô lăng.
Anh không có ý định xuống xe.
Tôi khựng lại .
Thấy sắc mặt anh bình tĩnh, nhưng giữa mày lại có chút âm trầm.
Dù không biết chuyện gì xảy ra , cơ thể tôi vẫn theo bản năng không dám chọc vào .
“Được.”
Tôi mở cửa xuống xe.
Tự mình đi về phía cổng.
“Tiểu Hi.”
Giọng Tạ Chiêu đột nhiên vang lên phía sau .
Suốt bao nhiêu ngày qua, đây là lần đầu anh gọi tôi như vậy .
Tôi mơ hồ quay đầu.
Tạ Chiêu ngồi trong xe, ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt anh một lớp bóng tối.
Môi mỏng khẽ mở.
Những lời nói ra lại khiến đầu óc tôi trống rỗng.
“Thẩm Lâm.”
“Cô quen hắn sao ?”
……
Tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Chỉ nhớ trong phòng khách, cô giúp việc mới đang dùng máy hút bụi dọn dẹp.
Hình như tôi lại sốt rồi .
Trán nóng ran, đầu càng lúc càng mơ hồ.
Tôi co người trên giường, trùm chăn kín đầu.
Nước mắt thấm ướt gối.
Nghĩ đến nụ cười của Từ Cận.
Nghĩ đến ánh mắt lạnh băng của Tạ Chiêu vừa rồi .
Nghĩ đến sự chiếm hữu gần như điên cuồng của Thẩm Lâm.
Thực ra dù Tạ Chiêu không nói , tôi cũng đoán được .
Cái c.h.ế.t của Từ Cận… có liên quan đến Thẩm Lâm.
Nhưng tôi không làm được gì cả.
Thậm chí tôi còn không dám bước chân vào nhà họ Thẩm nửa bước.
Tác dụng phụ của t.h.u.ố.c cảm dần dần phát huy, mí mắt tôi càng lúc càng nặng.
Hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Như có một giọng nói bên tai nhẹ nhàng bảo rằng, ngủ một giấc là ổn thôi.
Ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ là một ngày mới.
Chị Từ Cận…
Em nhớ chị lắm…
Giấc ngủ này thật sự không yên ổn .
Trong mơ là giọng của Thẩm Lâm.
Tôi liều mạng muốn chạy, nhưng luôn bị hắn bắt lại .
Ngón tay lạnh như băng của hắn như dây leo siết c.h.ặ.t lấy cổ tôi .
Khiến tôi không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thật.
Giữa nửa mê nửa tỉnh, tôi bị bế lên.
Nhưng cơ thể đau nhức, mê man khiến tôi không thể mở mắt.
Không biết qua bao lâu, tôi mới dần thoát khỏi cơn ác mộng.
Tôi chậm rãi mở mắt.
Trước mắt là một khoảng tối mờ.
Tôi muốn chống người dậy uống nước.
Nhưng cảm giác dưới tay khiến tôi lập tức tỉnh táo.
Không phải chất liệu ga giường.
Mà là da ghế.
Tôi … đang ở trong xe của Tạ Chiêu sao ?
Tôi l.i.ế.m môi khô khốc.
“Tạ Chiêu…”
Một cốc nước được đưa đến trước mặt tôi .
Bàn tay cầm cốc giấy thon dài, trắng lạnh.
Ngón tay gọn gàng, khớp xương rõ ràng.
Chiếc nhẫn bạc ở ngón áp út phản chiếu ánh đèn đường bên ngoài.
Tôi lập tức ngẩng đầu.
Mắt mở to đầy hoảng sợ.
Cổ họng như bị bóp c.h.ặ.t, không phát ra được một âm thanh nào.
Thẩm Lâm ngồi ngay trước mặt tôi , ung dung như đang thưởng thức một món đồ chơi vừa tìm lại được .
Hắn khẽ cười , nhưng giọng lại như ác quỷ.
“Thấy anh trai mà phản ứng như vậy sao ?”
Hắn hơi nghiêng người , bóp cằm tôi buộc tôi nhìn thẳng vào hắn .
Ánh mắt Thẩm Lâm lạnh đến cực điểm.
“Mới vài ngày thôi mà đã thân thiết với Tạ Chiêu đến vậy rồi sao ?”
Bàn tay siết cằm tôi dần dần dùng lực.
Mang theo sự hận ý và không cam tâm.
“Vừa tỉnh dậy, người đầu tiên em muốn gặp… cũng là hắn sao ?”
Chaporia
Bình Luận (0)