Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
10.
Tạ Chiêu về đến nhà đã là mười giờ tối.
Anh đã nói dối Thẩm Hi.
Thực ra anh không đến công ty.
Chỉ là đi nghĩa trang ngồi với chị mình một lúc.
Anh không biết nên dùng thái độ gì để đối diện với Thẩm Hi.
Khi anh biết Thẩm Hi là em gái của Thẩm Lâm.
Thực ra , Tạ Chiêu đã từng thoáng nghĩ đến khả năng đó.
Dù sao họ “Thẩm” là một họ quá đặc biệt.
Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Ai cũng biết Thẩm Lâm có một người em gái, là đứa con riêng do mẹ kế đưa về nhà họ Thẩm.
Nghe nói cô em gái nhà họ Thẩm tính tình kiêu ngạo ngang ngược, dung mạo cũng chẳng mấy nổi bật.
Nhiều người vì nể mặt nhà họ Thẩm muốn cầu hôn, đều bị cô ta đuổi thẳng ra khỏi cửa.
Ngoài ra , anh cũng không biết gì thêm.
Đương nhiên, anh cũng chẳng buồn tìm hiểu.
Anh không có thiện cảm với nhà họ Thẩm.
Kể cả cô tiểu thư chưa từng gặp mặt kia .
Có lẽ nhà họ Thẩm cũng nghĩ như vậy về anh .
Thế nên anh gần như không thể liên hệ cô gái trong nhà với “tiểu thư nhà họ Thẩm”.
Không có điều nào phù hợp với lời đồn.
Nhưng rồi chính Thẩm Lâm lại tìm đến tận nơi.
“Thẩm Hi không hiểu chuyện, mấy ngày qua làm phiền anh rồi .”
Ánh mắt Thẩm Lâm nhìn anh như tẩm độc.
Rõ ràng là đang xin lỗi , nhưng trong mắt lại là hận ý.
Hắn hận cô.
Vì sao ?
Tạ Chiêu khẽ cười lạnh: “Không tính là phiền, mấy ngày này ngược lại còn phải cảm ơn cô ấy chăm sóc tôi .”
“À đúng rồi , em gái anh không giống lời đồn chút nào.”
“Rất xinh đẹp , tính cách lại đơn thuần, nhút nhát.”
“Thẩm tổng” cố ý nói như không để tâm: “Anh là anh trai mà cũng không giúp em gái mình cải chính tin đồn à ?”
“Lỡ sau này ảnh hưởng chuyện yêu đương thì sao ?”
Mỗi một câu anh nói ra .
Sắc mặt Thẩm Lâm lại càng trầm xuống một phần.
Đến cuối cùng, nụ cười của Thẩm Lâm đã hóa thành hận ý ngập trời.
Tạ Chiêu không biết câu nào của mình chạm vào điểm đau của hắn .
Nhưng thấy hắn đã sắp bùng nổ.
Anh lại càng vui vẻ xem kịch.
Thẩm Lâm hít sâu một hơi , lạnh lẽo nói :
“Hôm nay tôi phải đưa Thẩm Hi đi .”
Tạ Chiêu bình tĩnh nhìn hắn .
Nhớ lại buổi sáng hôm nay, Thẩm Hi còn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo anh , cầu xin đừng đuổi cô đi .
Lúc đó, đôi mắt đỏ hoe của cô là thật.
Sự run rẩy và sợ hãi cũng là thật.
Ánh mắt Tạ Chiêu trầm xuống.
Khi mở miệng, đây là lần đầu anh thấy mình xen vào chuyện không nên xen:
“Anh nên hỏi ý cô ấy .”
Thẩm Lâm như nghe thấy chuyện buồn cười .
“Ý của cô ấy ?”
“Cô ấy là em gái tôi , sau khi cha mẹ mất, cô ấy chỉ còn một mình tôi là người thân . Cô ấy chỉ có thể dựa vào tôi .”
“Anh lấy tư cách gì giữ cô ấy lại ? Người thuê? Hay ông chủ?”
……
Sau khi thay dép, Tạ Chiêu đi lên lầu.
Liếc thấy cửa phòng giúp việc ở tầng một đóng c.h.ặ.t.
Bước chân anh khựng lại .
Rồi thở dài một tiếng, quay xuống.
Nhẹ nhàng gõ cửa.
Một lúc sau cửa mở.
Nhưng người mở cửa lại là một khuôn mặt xa lạ.
Anh sững lại : “Thẩm Hi đâu rồi ?”
Người giúp việc cười đáp: “Anh đang nói cô giúp việc trước đó à ? Cô ấy vừa mới đi rồi .”
“Một chàng trai trẻ đã đến đón cô ấy .”
Nghe vậy , Tạ Chiêu mím môi.
Quả nhiên là Thẩm Lâm đã đến đưa người đi .
Xem ra Thẩm Hi cũng ngoan ngoãn nghe lời, đi cùng anh trai.
Trong lòng anh có chút khó chịu.
Anh lơ đãng gật đầu rồi đi lên lầu.
Chuẩn bị tắm rồi nghỉ, nhưng ánh mắt lại nhìn thấy tờ giấy đè trên tủ đầu giường.
Tạ Chiêu khẽ nhíu mày, cầm lên xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/tron-thoat-khoi-noi-giam-giu-cua-anh-trai-ke-bien-thai/chuong-6.html.]
Chữ viết thanh mảnh.
Là giấy nhắn của Thẩm Hi.
Cô giải thích vì sao phải chạy ra ngoài, vì sao lại vào nhà anh .
Từng chữ đều chân thật.
Có lẽ vì đang sốt nên chữ viết có vài chỗ sai, còn bị cô cẩn thận gạch lại .
“… Tạ Chiêu, cảm ơn anh đã thu nhận tôi , còn đưa tôi đi bệnh viện.”
“ Tôi nhất định, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Từ Cận.”
“Thẩm Lâm có làm khó anh không ?”
“Xin lỗi .”
Ba chữ cuối cùng bị nước làm nhòe, mực loang thành một vệt đen mờ.
Tạ Chiêu siết c.h.ặ.t tờ giấy.
Anh im lặng một lúc, rồi lập tức quay người xuống lầu.
Vừa lúc gặp quản gia đi ra .
“Lúc Thẩm Hi bị đưa đi , cô ấy có nói gì không ?”
Anh chặn lại , giọng trầm hỏi.
Quản gia nghĩ một lúc: “Cô ấy không nói gì cả, hình như vẫn đang ngủ.”
“Là người đàn ông đó bế đi .”
“Không biết sao , lúc ngủ cô ấy còn đang khóc .”
“Giống như chịu uất ức rất lớn.”
Yết hầu Tạ Chiêu vô thức chuyển động.
Tay cầm điện thoại siết c.h.ặ.t.
“ Tôi ra ngoài một lát.”
Anh vừa bước ra cửa, thì đụng phải trợ lý đi tới.
“Tạ tổng, công ty đột nhiên có vấn đề…”
“… rò rỉ dự án… hôm qua…”
Nghe đến đây, sắc mặt Tạ Chiêu hoàn toàn lạnh xuống.
“Rò rỉ từ đâu ?”
Trợ lý nuốt nước bọt, cười khổ:
“Hôm qua chỉ có Thẩm tổng và Tiểu Hi từng vào văn phòng anh .”
“Thẩm tổng chỉ ở nửa giờ, tôi nghi là… Tiểu Hi.”
Đúng lúc đó, điện thoại rung lên.
Một số lạ gọi đến.
11.
Bầu trời đêm đã đậm như mực, ven đường chỉ còn vài ngọn đèn thưa thớt.
Gương mặt Thẩm Lâm ẩn trong bóng tối.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng thở gấp của hắn sát bên cổ tôi .
Hơi nóng phả ra khiến người ta buồn nôn.
Tôi mắt đỏ hoe, vừa giận vừa hoảng loạn vùng vẫy: “Cút ra ! Thẩm Lâm! Cút đi !”
Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi , bẻ ngược ra phía sau rồi đè tôi xuống.
“Tiểu Hi, còn tài xế ở đây.”
Thẩm Lâm ghé sát tai tôi , thì thầm: “Không vội, sắp về nhà rồi .”
Tôi cười lạnh, ánh mắt trống rỗng.
“Thẩm Lâm, anh đã đính hôn rồi .”
Nghe vậy , mắt hắn sáng lên, đầy d.ụ.c vọng nóng bỏng.
“Em đang ghen sao ? Vì anh không nói chuyện đính hôn với em nên em giận rồi bỏ nhà đi đúng không ?”
Hắn cúi xuống định hôn tôi , nhưng tôi né đi .
Thẩm Lâm cũng không tức giận, chỉ cười : “Yên tâm, Khương Vấn Tuyết đã cút rồi . Sau này trong nhà vẫn chỉ có hai chúng ta .”
Tôi khựng lại : “Tại sao ?”
Đến cả việc chống cự cũng quên mất.
Hắn rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của tôi , vuốt mặt tôi , rồi nắn nhẹ dái tai tôi .
“Ban đầu chỉ là lợi dụng cô ta thôi. Điều kiện nhà họ Khương quá hấp dẫn, dù có kết hôn thật thì cô ta cũng sống không được lâu đâu .”
Thẩm Lâm thở dài, giọng như bất đắc dĩ: “Em không thích cô ta , nên anh cho cô ta cút trước , giữ lại một mạng.”
Hắn như đang tranh công: “Tiểu Hi có hài lòng không ?”
Cổ họng tôi nghẹn lại , từng chữ nói ra đều khó khăn.
“Đồ điên… anh sao có thể…”
Tôi gần như gào lên: “Bọn họ đều là con người ! Là những người sống sờ sờ!”
Tôi suýt quên mất, đạo đức của Thẩm Lâm đã thấp đến mức không còn giới hạn.
Trong đầu tôi lại hiện lên nụ cười của Từ Cận.
Nước mắt lại trào ra .
“Từ Cận… trả chị ấy lại cho tôi …”
“Là anh g.i.ế.c chị ấy đúng không !”
Nghe đến cái tên đó, nụ cười của Thẩm Lâm dần biến mất.
Giọng hắn lạnh tanh: “Ai nói cho em biết ? Khương Vấn Tuyết? Hay Tạ Chiêu?”
Tôi run rẩy nhìn hắn , thấp giọng cầu xin: “Anh… có phải anh g.i.ế.c Từ Cận không ?”
“Xin anh … nói cho em biết …”
Thẩm Lâm cúi nhìn tôi .
Một lúc sau , hắn khẽ nhếch môi.
“ Đúng vậy .”
Chaporia
Bình Luận (0)