20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi coi như cô ta đang xả bậy, chẳng thèm bận tâm, tiếp tục cắm cúi làm bài tập.

"Mở cửa sổ nhanh lên đi , mọi người không thấy ngột ngạt à ? Mà không chỉ có mùi trà xanh đâu , còn có cả mùi lẳng lơ nữa đấy, mọi người ngửi thấy chưa ?"

Phía sau có vài nam sinh bật cười thành tiếng.

Nhưng phần lớn các bạn trong lớp lần này đều không ai hùa theo nữa.

Tôi cũng lờ tịt cô ta đi .

Lâm Mạn Khởi giọng điệu chẳng mấy tốt lành: "Có vài người ấy , tôi khuyên là nên biết tém tém lại một chút. Học thần người ta là được nhà trường bỏ ra số tiền lớn để mời về đấy, nếu bị cậu kéo tụt xuống khỏi đài thần thì cậu ăn nói thế nào với nhà trường đây?"

Đứa bạn cùng bàn đưa mắt nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi quay sang hỏi Lâm Mạn Khởi: "Cậu đang nói Cố Quân đấy à ?"

Lâm Mạn Khởi cười khẩy: "Chứ còn ai vào đây nữa, học thần chẳng phải chỉ có mình cậu ấy thôi sao ? Nhưng mà nếu cứ có người ngày nào cũng bám riết lấy học thần, kéo thành tích của học thần đi xuống thì danh hiệu học thần cũng chẳng còn đâu ."

"Để tôi nói cho mà biết , có những kẻ đúng là con sâu làm rầu nồi canh. Bản thân suốt ngày giả vờ bệnh tật ốm yếu, đi quyến rũ người này người nọ thì cũng thôi đi , giờ lại còn dám đ.á.n.h định kiến lên cả học thần nữa, thế thì đúng là tội đáng muôn c.h.ế.t!"

"Tóm lại , nếu thành tích chung của trường mà bị kéo lùi xuống, tôi là người đầu tiên không tha cho loại người đó!"

Tôi đang tập trung làm bài, vốn chẳng buồn nghe mấy lời nhảm nhí của Lâm Mạn Khởi, nhưng cái câu này của cô ta nghe khôi hài thực sự.

Tôi không nhịn được , liền "phụt" một tiếng bật cười rõ to.

Lâm Mạn Khởi giống như một quả pháo nổ, ngay lập tức xù lông lên.

"Hạ Kim Dạ, mày cười cái gì đấy?"

Tôi vừa cười vừa quay đầu lại : "Cô còn lo lắng người khác kéo thành tích chung của trường đi xuống cơ à ? Đứa kéo chân cả lớp nhất chẳng phải chính là cô sao ?"

Lời tôi vừa dứt, cả lớp liền rộ lên một trận cười nghiêng ngả.

Nhật Nguyệt

Lâm Mạn Khởi tức đến đỏ gay cả mặt, vừa định bật lại thì cô chủ nhiệm từ lớp bên cạnh đã bước vào .

"Cười cái gì mà cười ? Các em bước ra ngoài hành lang mà nghe xem, cả cái tầng này có mỗi lớp mình là ồn ào nhất đấy! Không tự học được thì cút hết ra ngoài cho tôi !"

Phòng học một lần nữa im phăng phắc.

Cô chủ nhiệm lại nhìn sang Lâm Mạn Khởi đang đứng trơ ra đó, nghiêm giọng hỏi: "Em làm cái gì đấy?"

Lâm Mạn Khởi lủi thủi ngồi xuống ghế.

Mấy ngày tiếp theo, tôi vẫn tiếp tục dốc toàn lực cho môn Tiếng Anh, chính bản thân tôi cũng cảm nhận được thành tích của mình đang đi lên rõ rệt, ngay cả ngữ cảm cũng tốt hơn trước rất nhiều.

Cái thứ gọi là ngữ cảm này đúng là thần kỳ thật, gặp phải câu nào không biết làm , cứ dựa vào ngữ cảm mà lụi một đáp án là y như rằng trúng phóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cai-danh-tra-xanh-nay-toi-nhan/6.html.]

Tôi đã bắt đầu háo hức mong chờ kỳ thi tháng này rồi .

Nếu lần này tôi có thể lọt vào top năm mươi của khối, tôi sẽ được chuyển lên lớp chọn và làm bạn học cùng lớp với Cố Quân.

Nghĩ đến thôi đã thấy sướng cả người .

Môn Tiếng Anh của tôi vẫn còn rất nhiều không gian để thăng tiến, quyết định vậy đi , tôi sẽ cày cho nát cuốn đề này luôn!

Giờ tan học buổi tối, bố mẹ không còn phải đến đón tôi nữa, vì tôi đã bắt đầu đi về chung đường với Cố Quân rồi .

Có Cố Quân đi cùng, bố mẹ tôi cũng hoàn toàn yên tâm.

Hôm đó trên đường hai đứa đi học về, Cố Quân bỗng nhiên lên tiếng: "Mấy lời đó cậu không cần phải để tâm làm gì đâu , bọn họ rảnh rỗi sinh nông nổi thôi, đến lúc đó cậu cứ dùng chính thành tích của mình mà vả mặt bọn họ."

"Hả?" Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta , "Cậu nói gì cơ?"

Cố Quân hơi khựng lại một chút, dò xét hỏi tôi : "Cậu chưa nghe thấy lời đồn gì à ?"

"Lời đồn gì cơ chứ?"

Cố Quân mỉm cười lắc đầu: "Không có gì đâu ."

Nhưng tôi thì có chuyện đấy nhé.

"Cố Quân này , tớ cảm thấy kỳ thi lần này môn Tiếng Anh của tớ chắc chắn sẽ vượt qua một trăm hai mươi điểm, tớ vô cùng tự tin luôn!"

Ánh cười trong mắt Cố Quân càng thêm sâu đậm: "Có tự tin là tốt rồi , tớ cũng rất tin tưởng ở cậu ."

Tôi đã dốc sức chạy nước rút suốt một tháng trời.

Đến khi kết quả kỳ thi tháng thứ hai được công bố, môn Tiếng Anh của tôi vậy mà đạt tới một trăm hai mươi sáu điểm!

Lúc đọc đến điểm số này , cô giáo đã nhìn tôi với ánh mắt vô cùng dịu dàng và đầy khen ngợi.

"Thế còn thứ hạng tổng sắp thì sao ạ? Cô ơi, hạng tổng sắp của em thế nào rồi ạ?" Tôi sốt sắng hỏi dồn.

Cô giáo thậm chí còn chẳng cần nhìn vào bảng điểm: "Hạng năm mươi mốt toàn khối."

Tôi "bạch" một tiếng, bất lực gục mặt xuống bàn.

Nếu không có cái tên Cố Quân kia ngáng đường thì lần này tôi đã đặt chân vào lớp chọn rồi !

Nhưng nếu không có Cố Quân giúp đỡ, điểm Tiếng Anh của tôi cũng chẳng thể tiến bộ vượt bậc và nhanh ch.óng đến mức này được .

Đúng là một cái vòng lặp luẩn quẩn đáng ghét mà.

Cô chủ nhiệm bị điệu bộ của tôi làm cho buồn cười : "Cái này chỉ có thể nói là hai cô trò mình có duyên với nhau thôi, em vẫn phải ở lại lớp của cô rồi ."

Nghe cô chủ nhiệm nói vậy , tâm trạng của tôi mới dịu lại được đôi chút.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...