Từ Thiếu Ngọc vừa gặp đã đem lòng yêu mến biểu tỷ, lúc cầu thân lại nhận nhầm thành ta .
Chàng phẩm hạnh thanh tao, dù sau này biết được chân tướng thì vẫn đối đãi với ta rất tốt .
Hơn ba mươi năm qua, chàng đã sớm quyền khuynh triều dã.
Hậu trạch từ đầu đến cuối chỉ có một mình ta .
Cho đến khi hoàng thượng băng hà, tin tức biểu tỷ thân là quý phi sắp phải tuẫn táng truyền đến phủ.
Từ Thiếu Ngọc vốn điềm tĩnh trầm ổn , vậy mà trước mặt đám tiểu bối lại ôm n.g.ự.c đau đớn khóc to.
Rồi từ đó bệnh nặng không sao dậy nổi.
Lúc hấp hối, Từ Thiếu Ngọc dặn dò hậu sự với mọi người .
Đến lượt ta .
Chàng chưa từng ngẩng đầu nhìn ta lấy một lần , chỉ buồn bã lẩm bẩm.
"Nếu có kiếp sau , ta nhất định sẽ không nhận nhầm lương duyên nữa..."
Ta nắm lấy bàn tay đang dần lạnh đi của chàng , lòng dâng trào niềm đau thương vô hạn.
Mở mắt lần nữa, ta quay về đúng ngày Từ Thiếu Ngọc đến cửa cầu thân .
Lần này , ta cố kéo biểu tỷ cùng đến chính sảnh.
"Nhà họ Tạ có hai vị tiểu thư."
"Không biết đại nhân muốn tìm vị nào?"
1
Từ Thiếu Ngọc điềm nhiên nhìn ta một cái, sau đó dời ánh mắt sang biểu tỷ.
Giống hệt kiếp trước .
Từ Thiếu Ngọc vừa gặp đã yêu biểu tỷ trong tiệc thưởng hoa, đến cửa cầu thân lại được báo rằng nhà họ Tạ chỉ có một vị đích nữ.
Biểu tỷ thân là biểu tiểu thư sống nhờ trong phủ.
Bị tất cả mọi người đồng loạt bỏ quên.
Còn chưa đợi Từ Thiếu Ngọc phản ứng, cha đã có chút tức giận vì hành động tự ý dẫn biểu tỷ cùng đến của ta .
Bởi người đang ngồi trên chủ vị lúc này chính là Từ Thiếu Ngọc ở tuổi nhược quán.
Cận thần thiên t.ử, tài t.ử thế gia, tuấn mỹ vô song.
Nếu gả cho chàng làm chính thất, vừa có thể hưởng hết vinh hoa, vừa danh chính ngôn thuận tránh được tuyển tú nhập cung.
Kiếp trước , ta từng nghĩ như vậy , nên mới tạo thành quả đắng.
Ta giữ vẻ thản nhiên, lại nói :
"Công t.ử nhìn cho kỹ một chút, đừng nhận nhầm kẻo gây ra trò cười ."
Ánh mắt Từ Thiếu Ngọc khẽ động.
Chàng bất động thanh sắc thu hồi tầm mắt: "Đa tạ Tạ tiểu thư nhắc nhở, vừa rồi ta quả thật suýt nhận nhầm."
"Người ta muốn tìm chính là vị biểu tiểu thư bên cạnh nàng."
Rõ ràng đã sớm đoán được , lòng ta vẫn không khỏi chua xót.
Hóa ra mấy chục năm phu thê tình thâm cuối cùng cũng không địch nổi một lần kinh hồng thoáng nhìn năm ấy .
Ta đè nén nỗi chua xót, miễn cưỡng cười phụ họa.
"Từ đại nhân và biểu tỷ tài t.ử giai nhân, rất xứng đôi."
"Ta vô tình lại thành người tác hợp một đoạn lương duyên rồi ."
Ta chỉ thuận miệng nói vậy .
Từ Thiếu Ngọc nghe xong lại khẽ nâng mí mắt, gương mặt lạnh nhạt thoáng hiện vẻ âm trầm.
Giống hệt dáng vẻ năm đó lúc biết mình cưới nhầm người .
Im lặng hồi lâu, chàng chợt bật cười , trong nụ cười mang theo vài phần châm biếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-chang-tinh-quan-sau-tham/chuong-1.html.]
"Sao vậy , Tạ tiểu thư đã thay ta làm chủ rồi ư?"
Ta
hơi
sững
người
.
Nếu không thì sao ?
Cưới biểu tỷ, chẳng phải là tâm nguyện trước lúc lâm chung của chàng hay sao ?
Người ngoài có lẽ không biết , nhưng ta và Từ Thiếu Ngọc làm phu thê nhiều năm, chỉ liếc mắt đã nhận ra chàng đang nổi giận.
Nhất thời, ta không đoán nổi tâm tư của chàng .
Từ Thiếu Ngọc khẽ phủi lớp bụi vốn không tồn tại trên tay áo, nói :
"Dù ta có lòng cầu cưới, cuối cùng vẫn phải xem biểu tiểu thư có đồng ý hay không ."
Thấy chuyện này dường như còn có cơ hội chuyển biến, cha vội nháy mắt với biểu tỷ, ý muốn nàng mở miệng từ hôn.
Ai ngờ hóa ra lại là chàng có tình thiếp có ý.
Biểu tỷ nhìn một hàng sính lễ chất đầy trong chính đường, chỉ do dự một thoáng rồi vui vẻ đồng ý ngay.
Động tác trên tay Từ Thiếu Ngọc hơi khựng lại .
Lúc rời đi , bước ngang qua bên cạnh ta , chàng nhìn sâu vào ta một cái.
Ta cố nhếch khóe môi lên, nhưng không tài nào cười nổi.
Lần này , chắc hẳn chàng đã được như ý nguyện rồi .
2
Biểu tỷ từng nói với ta , nguyện vọng cả đời của nàng chính là tìm được lương nhân, nhất định không làm thiếp thất của người khác.
Nhưng kiếp trước không chỉ vô cớ bị ta chiếm mất nhân duyên, còn thay ta nhập cung, cuối cùng kết thúc một đời bằng việc tuẫn táng.
Giờ đây nàng cuối cùng cũng được như ý nguyện.
Sau khi nàng vui vẻ rời đi , chỉ còn mình ta bị cha trách mắng một trận.
"Nguyễn Lăng, sao con hồ đồ đến mức đem nhân duyên của mình nhường cho người khác như vậy hả!"
Hoàn hồn lại , ta lắc đầu.
Không, từ đầu đến cuối người Từ Thiếu Ngọc yêu đều không phải ta .
Thành thân với chàng hơn ba mươi năm, thật ra ban đầu ta cũng từng vui mừng.
Dẫu sao cũng là phu thê kết tóc.
Ta từng nghĩ, ít nhiều cũng phải có tình cảm.
Nhưng chút tình cảm ấy đều bị mài mòn dần trong lời nói xa cách và thần sắc lạnh nhạt của Từ Thiếu Ngọc.
Nhiều năm qua, ta lo liệu trong ngoài, mỗi ngày đều sống vô cùng đè nén.
Lúc sinh đích t.ử duy nhất, vì lo nghĩ quá nhiều mà khó sinh băng huyết, suýt nữa một xác hai mạng.
Khi đó Từ Thiếu Ngọc bất chấp mọi người ngăn cản, nhất quyết xông vào phòng sinh.
Bà đỡ đang dùng canh sâm giữ lại hơi thở cho ta .
Ta sốt cao.
Máu dưới thân chảy không ngừng, từng chậu m.á.u đỏ khiến người kinh hãi được bưng ra ngoài.
Trong lúc mơ màng, ta siết c.h.ặ.t t.a.y Từ Thiếu Ngọc, cầu xin:
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Nếu lần này ta đại nạn không c.h.ế.t, chuyện cũ trước kia hãy xóa sạch. Chàng quên biểu tỷ đi , chúng ta sống như phu thê bình thường được không ?"
Từ Thiếu Ngọc không lên tiếng.
Chàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc dính bên má ta .
Trong mắt thoáng qua vẻ mờ mịt và đau đớn.
Một người lạnh lùng như chàng , vậy mà lại rơi nước mắt.
Nhưng cho đến lúc ta ngất đi , vẫn không nghe được câu trả lời của Từ Thiếu Ngọc.
Dù chỉ là những lời qua loa.
Chaporia
Bình Luận (0)