Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Rất đáng mừng, cuối cùng ta vẫn gắng gượng vượt qua.
Quả thật là đại nạn không c.h.ế.t.
Nhưng phúc về sau lại là bị nhốt trong hậu trạch ảm đạm, nửa đời còn lại đều dùng để bù đắp cảm giác tội lỗi .
Chỉ thương cho đứa con trai duy nhất của ta , sinh non nên thân thể yếu ớt nhiều bệnh.
Năm tuổi, ta mới nỡ dẫn con vào cung dự yến.
Không ngờ bên cạnh hồ Thái Dịch, đứa nhỏ vô ý va phải biểu tỷ.
Ta nghe tin vội vàng chạy đến.
Chỉ thấy biểu tỷ bị dọa sợ, đang tựa vào người cung nhân khóc sướt mướt không thôi.
Từ Thiếu Ngọc muốn an ủi.
Nhưng vì kiêng dè thân phận, cánh tay đưa ra cứng đờ giữa không trung rất lâu, cuối cùng lại chậm rãi thu về.
Không ai để ý đến đứa nhỏ đang ngồi bệt dưới đất, đầu bị va đập mà chảy m.á.u.
Đứa nhỏ nhìn thấy ta , "oa" một tiếng bật khóc , lảo đảo nhào vào lòng ta .
Trên đường xuất cung, nó dè dặt hỏi ta : "Mẫu thân , có phải phụ thân không thích con không ?"
"Con không muốn ở riêng với phụ thân nữa đâu ."
Ta nghẹn ngào không thốt nên lời, chỉ biết cười khổ lắc đầu.
Đứa nhỏ ngốc, phụ thân con chỉ là không thích ta ...
Từng chuyện từng chuyện tủi thân ấy , thật ra ta đã ghi nhớ rất lâu.
Chỉ là sau này tuổi tác lớn dần, không muốn nhắc lại nữa mà thôi.
Giờ nghĩ lại , ta và Từ Thiếu Ngọc vốn là nghiệt duyên kết thành quả đắng.
Một giấc mộng dài hóa thành hư không .
Cha thở dài, tự an ủi:
"Thôi vậy , nữ nhi nhà họ Tạ ta nào phải lo không tìm được nhà chồng."
"Cha không tin trước kỳ tuyển tú lại không tìm được cho con một mối lương duyên."
Ta thoát khỏi hồi ức đau khổ, vẻ mặt trở lại bình thường, nghe vậy bèn bình tĩnh đáp:
"Cha đừng lo, nữ nhi nguyện ý nhập cung."
Lời vừa dứt, bầu không khí bỗng chốc lặng ngắt.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Cha nhíu mày khuyên ta :
"Đừng vì xúc động nhất thời mà nói lời hờn dỗi."
Ta cung kính hành đại lễ, chậm rãi lặp lại từng chữ một lần nữa.
"Nữ nhi nguyện ý nhập cung."
3
Đêm dài lắm mộng, ta không muốn chờ đợi thêm, bèn thúc giục cha trình danh sách tuyển tú lên.
Nhưng nào ngờ, sáng hôm sau , trong cung truyền ra tin tức rằng kỳ tuyển tú phá lệ được đẩy sớm hơn lệ thường.
Kiếp trước mọi chuyện đều tiến hành đâu vào đấy, chưa từng có chuyện này .
Ta cẩn thận hồi tưởng, hiện giờ là Triệu Cảnh Huyền tại vị.
Thuở nhỏ ta từng làm bạn đọc cho trưởng công chúa, cơ duyên xảo hợp cứu được Triệu Cảnh Huyền đang bị cung nhân bắt nạt, từ đó quen biết nhau .
Người này bước ra từ cuộc chiến đoạt đích đẫm m.á.u, tính tình hỉ nộ thất thường.
Trong triều không ai dám tranh luận với hắn .
Người đời nhắc đến
hắn
, ngoài lòng kính phục thì khó tránh khỏi cảm giác e sợ.
Theo lời Từ Hoài Ngọc nói , lúc cầu cưới ta năm đó, chàng còn ngay trước mặt văn võ bá quan lấy ra thánh chỉ do tiên hoàng ban cho nhà họ Từ nhờ quân công đổi lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoi-chang-tinh-quan-sau-tham/chuong-2.html.]
Khi ấy Triệu Cảnh Huyền mới chịu mở kim khẩu mà đồng ý.
Ta còn nhớ năm biểu tỷ được phong quý phi, ta theo các vị mệnh phụ vào cung chúc mừng.
Nhiều năm bị mài mòn nơi hậu trạch, ta đã không còn chút kiêu hãnh nào, đứng cách biểu tỷ thật xa.
Rõ ràng là ngày đại hỷ, ánh mắt nàng nhìn ta lại ngập tràn oán trách.
Sợ bị người khác nhận ra sơ hở, ta không dám ở lại lâu, vì bước đi quá vội, lúc bước qua cửa điện bị ngưỡng cửa vấp mạnh một cái.
May mà Triệu Cảnh Huyền kịp thời đỡ lấy ta .
Nhìn ta đang hoảng hốt quỳ sụp xuống, Triệu Cảnh Huyền rũ mắt đ.á.n.h giá một lượt.
Người vốn ngang ngược lạnh lùng như hắn lại khẽ mỉm cười hỏi ta :
"Tạ Nguyễn Lăng, nhiều năm như vậy , nàng có vui không ?"
Sắc mặt ta trắng bệch.
Thật khó tin nổi một câu hỏi ngây thơ như vậy lại thốt ra từ miệng vị đế vương sát phạt quyết đoán này .
Một lát sau , ta vẫn gật đầu:
"Thần phụ đương nhiên là vui vẻ."
Dưới bóng râm, vạt hoàng bào màu vàng sáng phủ lên người ta .
Triệu Cảnh Huyền vẫn nhếch môi cười giễu, im lặng hồi lâu.
Lần từ biệt ấy cũng là lần cuối cùng ta và hắn gặp nhau ở kiếp trước .
...
4
Không rõ vì sao , kỳ tuyển tú đã cận kề, mà hôn sự giữa Từ Thiếu Ngọc và biểu tỷ vẫn trì trệ mãi chưa định đoạt.
Tâm tư của các gia tộc lại bắt đầu rục rịch.
Trong khoảng thời gian ấy , ta nhận được thiệp mời dự tiệc mừng thọ của Từ lão phu nhân, chiêu đãi các quý nữ trong kinh thành.
Biểu tỷ cũng nhận được một tấm.
Cầm tấm thiệp nhẹ bẫng trên tay, ta lại cảm thấy như đang cầm một hòn than nóng.
Người sáng mắt đều nhìn ra Từ lão phu nhân không hài lòng với việc biểu tỷ làm chủ mẫu, e rằng muốn nhân cơ hội này tuyển chọn người khác.
Nhưng ta là tú nữ đang chờ tuyển, nếu đi , nhỡ bị kẻ có tâm nắm được nhược điểm, thì dẫu có mười cái miệng cũng khó lòng thanh minh.
Còn nếu không đi ...
Từ lão phu nhân lại là người duy nhất kiếp trước từng đứng ra bảo vệ ta trước mặt Từ Thiếu Ngọc.
Một người mẹ chồng tốt như thế, tiếc thay chỉ hai năm sau khi ta thành thân đã buông tay nhân thế.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ta vẫn quyết định đến gặp bà một lần .
Bởi lẽ một khi đã tiến cung, kiếp này xem như không còn duyên gặp lại .
Trước khi đi , cha dặn dò ta phải trông chừng biểu tỷ.
Ông nhíu mày:
"Con đã quyết định dự tiệc, cha cũng không ngăn cản. Cha chỉ lo cho biểu tỷ của con. Lần dự tiệc này con phải để mắt đến nó, tránh bị người ngoài bắt nạt chuốc lấy trò cười ."
Biểu tỷ vốn họ Viên, tên một chữ Vi.
Mười tuổi cha mẹ qua đời, sau đó sống nhờ trong phủ họ Tạ.
Cha tuy luôn không hài lòng, nhưng cũng chưa từng hà khắc.
Ta gật đầu bảo vâng .
...
Chaporia
Bình Luận (0)