Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày xuân chầm chậm trôi, cỏ cây tươi tốt sum suê, hiếm khi có được một ngày nắng đẹp thế này .

Dù đã quá quen thuộc với phủ đệ họ Từ, ta vẫn không khỏi cảm thán trước nền tảng tích lũy trăm năm của một danh gia vọng tộc.

Biểu tỷ lại càng khỏi phải bàn.

Kể từ khoảnh khắc đặt chân vào phủ, ánh mắt nàng chưa từng nhìn thẳng về phía trước .

Dáng vẻ ngó đông ngó tây ấy khiến đám quý nữ không khỏi che miệng cười thầm.

Ta nghe thấy có người xì xào:

"Các ngươi nhìn kìa, đó chính là biểu tiểu thư của Tạ gia đấy."

"Nếu không phải mấy ngày trước Từ đại nhân đến cửa cầu thân , ta còn tưởng nàng ta chỉ là một nha hoàn hầu hạ bên cạnh Nguyễn Lăng."

Biểu tỷ thu hồi ánh mắt, lạnh lùng quét qua đám đông.

Ta khẽ kéo tay áo nàng, dẫn nàng đến chỗ thưa người , nhẹ giọng an ủi.

Từ phía xa, ta nhìn thấy Từ Thiếu Ngọc đang bước về phía này .

Khi đến gần, chàng bảo gia nhân đưa cho biểu tỷ một chiếc khăn tay lau nước mắt.

"Đón tiếp không chu toàn , khiến tiểu thư phải chịu uất ức rồi ."

Ta biết ý lùi về sau một bước.

Biểu tỷ đỏ hoe mắt nhận lấy, dịu dàng hỏi:

"Xin hỏi khách phòng ở đâu ? Ta hơi đau đầu."

Từ Thiếu Ngọc xót xa khôn xiết.

Ngàn vạn lời nghẹn nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành tiếng thở dài khe khẽ, đầy kìm nén và nhẫn nhịn.

Vạt áo hắn khẽ lay động theo gió.

Rồi chàng chỉ vào ta , buột miệng:

"Nguyễn Lăng, phiền nàng đưa nàng ấy đến khách phòng nghỉ ngơi."

Lời vừa dứt, vẻ mặt Từ Thiếu Ngọc bỗng khựng lại .

Quả nhiên biểu tỷ vốn nhạy cảm, đã nhận ra điểm bất thường.

"Nguyễn Lăng, sao muội biết khách phòng ở đâu ?"

Ta thu trọn biểu cảm của Từ Thiếu Ngọc vào tầm mắt, trong lòng mơ hồ có suy đoán.

Có lẽ...

Chàng cũng sống lại rồi .

Ta khựng lại một nhịp, lên tiếng giải vây.

"Muội làm sao biết được cách bài trí trong Từ phủ chứ, Từ đại nhân chỉ vì quan tâm quá nên mới bối rối thôi."

Từ Thiếu Ngọc nhanh ch.óng đổi giọng, nương theo lời ta , bảo gia nhân dẫn biểu tỷ đi về phía khách phòng.

5

Đúng lúc ấy , bầu trời bỗng đổ mưa phùn lất phất.

Bốn bề vắng lặng.

Gia nhân xung quanh đều đã lui ra ngoài.

Ta định đi tìm biểu tỷ, cổ tay lại bị một bàn tay bất ngờ nắm lấy.

Khoảng cách không gần không xa.

Từ Thiếu Ngọc cúi đầu nhìn ta , im lặng hồi lâu mới hỏi: "Nàng cũng sống lại rồi sao ?"

Ta rút cổ tay về, lặng lẽ lùi về sau nửa bước, bình thản đáp: "Phải."

Trong tầm mắt, bàn tay lơ lửng giữa không trung của Từ Thiếu Ngọc khẽ run lên.

Làn sương nước mờ ảo phủ lên đôi mày của chàng , vô cớ đượm thêm vài phần cô quạnh.

Chàng khẽ cười nhạt: "Vậy cũng tốt , đỡ cho ta phải bận tâm đối phó với sự đeo bám của nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.

com/hoi-chang-tinh-quan-sau-tham/chuong-3.html.]

Từ Thiếu Ngọc vốn vô cùng nhạy bén.

E rằng ngay từ hôm đến cầu thân , chàng đã nhận ra sự khác lạ ở ta .

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt chàng .

Trong ánh mắt giao nhau .

Phu thê kết tóc năm nào, giờ lại xa lạ như người dưng nước lã.

Ta mím c.h.ặ.t môi.

"Từ đại nhân, chuyện cũ trước kia xin xóa bỏ hết, kiếp này hai ta xem như chưa từng quen biết ."

"Giờ ta chỉ mong ngài sớm rước được mỹ nhân về phủ."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Sau này cũng có thể gọi ngài một tiếng biểu tỷ phu."

Từ Thiếu Ngọc sững sờ.

Không rõ vì sao , sắc mặt chàng bỗng trở nên vô cùng khó coi.

Chàng nhíu mày quát ta :

"Đừng ăn nói hồ đồ, ai là tỷ phu của nàng?"

Lời vừa dứt, chàng khẽ ho.

Khóe môi cong lên ba phần châm biếm, lại nói : "Ta không gánh nổi tiếng gọi tỷ phu ấy của nàng đâu . Nếu ta thành thân với Viên Vi, nàng cũng đừng gọi, tránh làm nhục thanh danh của ta ."

Tiệc thọ sắp bắt đầu.

Ta không muốn so đo sự cay nghiệt trong lời nói của chàng .

Chỉ nói với chàng :

"Ngài muốn nghĩ sao tùy ý, hiện giờ thật sự không ai mong ngài và biểu tỷ ở bên nhau hơn ta ."

"Lát nữa nếu thích hợp, ta cũng sẽ nói tốt cho biểu tỷ trước mặt Từ lão phu nhân."

Nghe vậy , Từ Thiếu Ngọc lạnh lùng liếc ta .

"Giả vờ giả vịt, đừng hòng dùng thủ đoạn này thu hút sự chú ý của ta . Kiếp trước mẫu thân ưng ý nàng nhất, lần này tiệc thọ còn gọi nàng đến, rõ ràng là muốn khiến Viên Vi khó xử."

...

Nghe xong, ta ngơ ngẩn lau nước mưa trượt xuống má, không hiểu câu nào vừa rồi khiến Từ Thiếu Ngọc không vui.

Thật ra nếu nói cho rõ, kiếp trước chàng đối xử với ta không tệ.

Lúc ở cạnh ta , cũng luôn ít nói kiệm lời.

Dù không dịu dàng, cũng rất hiếm khi nói năng lạnh lùng gai góc như hôm nay.

Lòng ta ảm đạm, chỉ thấy lòng tốt của mình bị xem như cỏ rác.

Quả nhiên, chỉ khi nhắc đến biểu tỷ, Từ Thiếu Ngọc mới có phản ứng gay gắt như vậy .

Nghĩ lại năm nó.

Lúc biểu tỷ không con mà được phong quý phi, khiến triều dã chấn động, cũng chính là Từ Thiếu Ngọc đứng ra tranh luận bảo vệ nàng trước triều đình.

6

Nói ra cũng trùng hợp.

Lúc ta vội vàng chạy đến yến tiệc, mưa vừa hay đã tạnh.

Ta tùy ý nhìn qua, biểu tỷ đang bình an ngồi giữa đám quý nữ.

Thấy y phục ta ướt sũng, nàng không khỏi kinh ngạc.

Từ lão phu nhân thấy vậy , vội sai nha hoàn lấy áo ngoài sạch cho ta khoác lên, lại gọi ta ngồi bên cạnh bà.

Dưới ánh nhìn của mọi người , ta chỉ mỉm cười dịu dàng với Từ lão phu nhân, không bước đến.

Vừa định dâng lên món quà mừng thọ đã chuẩn bị từ trước thì bị người khác cắt ngang.

Một giọng nói trầm thấp lướt qua bên tai ta .

"Không biết lễ mừng thọ của Tạ tiểu thư, có hợp ý bằng phần lễ trẫm chuẩn bị không ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...