VÂN HÀNH/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mưa tạnh, ta thất hồn lạc phách trở về nhà.

 

Phụ thân lững thững đi tới hỏi:

 

“Mua vải chưa ?”

 

Ta cúi đầu, nước mưa vẫn theo đuôi tóc nhỏ xuống.

 

Mẫu thân mất rồi , trong lòng ta hoảng loạn. Ngoài phụ thân ra , chẳng còn ai để hỏi.

 

Ta khẽ nói :

 

“Nếu Tần Lập không thích con thì sao ?”

 

Phụ thân liếc ta hai cái:

 

“Gả gà theo gà, gả ch.ó theo ch.ó. Nó không thích ngươi, đó cũng là số mệnh của ngươi. Ngươi chỉ cần nhớ một điều: ở nhà theo cha, xuất giá theo chồng. Sau này nó rảnh rỗi thì bảo nó qua đây chỉ điểm bài vở cho đệ đệ ngươi.”

 

Đứa đệ đệ do kế mẫu sinh ra giờ cũng đã đến tuổi khai tâm.

 

Ở cái tuổi này của phụ thân , con đường khoa cử gần như đã đứt hẳn. Ông còn trông cậy vào chàng rể tốt dìu dắt con trai ruột mình đề danh bảng vàng, đâu thèm quan tâm sống c.h.ế.t của ta .

 

Hỏi cũng bằng thừa.

 

Ta tự đun nước nóng cho mình rồi trở về phòng.

 

Năm tháng này , một trận phong hàn cũng đủ lấy mạng người .

 

Sau lưng không ai chống đỡ, càng phải biết tự đối đãi tốt với bản thân .

 

Không ai thương mình , lòng càng phải cứng rắn hơn.

 

Mùng tám tháng hai, kiệu hoa đúng giờ tới cửa.

 

Kế mẫu hận không thể lục soát khắp người ta một lượt.

 

Bà ta luôn nghi ngờ ta lén giấu bạc.

 

Bốn lượng bạc bà ta giữ lại cũng gần tiêu sạch rồi . Ta vừa đi , một nhà ba người bọn họ e rằng lại phải chịu đói.

 

Bà ta đoán không sai, quả thực ta có giấu tiền.

 

Chỗ bạc trong ổ gà ta đã sớm đào ra , khâu vào đế đôi giày cũ đặt trong bọc hành lý, chuẩn bị mang sang Tần gia.

 

Dẫu sao người chịu đói là bà ta , đâu phải ta .

 

Kiệu hoa lắc lư đi một vòng quanh thôn rồi được khiêng vào cửa Tần gia.

 

Trái tim ta đang treo lơ lửng cũng dần thả lỏng.

 

Binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn.

 

Cuộc sống đều do con người tự mình sống lấy.

 

Tần Lập không phải lương nhân. Hôm nay hắn dây dưa với quả phụ họ Lâm, ngày mai cũng có thể dây dưa với quả phụ họ Lý, họ Trương.

 

Căn nguyên vấn đề nằm ở hắn , ta phải tự mình quyết đoán.

 

Bái thiên địa xong, ta được đưa vào tân phòng.

 

Chờ hồi lâu, Tần Lập say khướt bước vào . Tân lang bị mọi người chúc tụng, đã bị ép uống không ít rượu.

 

Lúc đội khăn hỉ, ta đã để sẵn một tâm nhãn, ở chỗ mắt chừa hai lỗ nhỏ.

 

Tần Lập lảo đảo vào phòng, không vội vén khăn, mà đi thẳng tới bàn tròn trong phòng, nơi đặt rượu hợp cẩn.

 

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một viên t.h.u.ố.c màu đen, bỏ vào chén rượu phía đông, rồi rót đầy cả hai chén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hanh/2.html.]

 

Niềm hy vọng cuối cùng trong lòng ta hoàn toàn tan biến.

 

Tần Lập vén khăn đỏ của ta lên, ân cần kéo ta tới bàn, đưa chén rượu vào tay ta .

 

“Nương t.ử, uống cạn chén này , chúng ta ân ái bạc đầu.”

 

Ta cúi đầu thẹn thùng:

 

“Thiếp đều nghe theo phu quân.”

 

Tần Lập nâng chén uống cạn một hơi , ta cũng ngửa đầu nâng chén.

 

Hỉ phục rộng lớn, chén rượu giấu trong tay áo, toàn bộ rượu đều bị ta âm thầm đổ vào chiếc khăn thấm nước đang nắm trong tay.

 

Nhìn chén rượu trống không của ta , Tần Lập lộ vẻ hài lòng.

 

Có lẽ hắn uống quá nhiều, vừa đặt chén xuống đã lảo đảo nghiêng ngả.

 

Ta dịu dàng đỡ hắn lên giường:

 

“Phu quân, mẫu thân có chuẩn bị canh giải rượu, để thiếp đi bưng tới cho chàng .”

 

Tần Lập đã nhắm mắt lại , cau mày gật đầu.

 

Quay lưng về phía hắn , ta hung hăng vắt chiếc khăn trong tay, toàn bộ rượu bên trong nhỏ hết vào bát canh giải rượu.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ta bưng canh ngồi xuống trước giường, từng muỗng từng muỗng đút cho hắn uống, rồi cẩn thận tháo mão, cởi giày, nằm xuống bên cạnh hắn .

 

Hơi thở ta dần trở nên đều đặn. Tần Lập đẩy ta hai cái, thấy ta không có phản ứng, liền nhẹ tay nhẹ chân xuống giường.

 

Hắn lôi từ dưới gầm giường ra một bọc hành lý, lại lấy giấy b.út trên bàn để lại một phong thư, rồi mới xoay người rời đi .

 

05

 

Ta bước tới bên bàn, cầm lá thư lên đọc từng chữ một.

 

“Phụ mẫu đại nhân tại thượng, nhi t.ử cùng Lâm Oanh lưỡng tình tương duyệt, đã định ước minh đầu bạc. Lần này bỏ đi , thực là bất đắc dĩ. Đợi ngày nhi t.ử công thành danh toại, sẽ đưa thê nhi trở về đoàn tụ cùng song thân . Bất hiếu t.ử khấu đầu.”

 

Hắn tính toán thật chu toàn .

 

Nếu không phải ta sớm biết được chân tướng, kế sách ấy của hắn quả thực có thể thành công.

 

Tần gia tuyệt đối sẽ không để huyết mạch lưu lạc bên ngoài. Mà ta lại không thể sinh con, đến lúc ấy tất nhiên họ sẽ để Lâm Oanh vào cửa, còn ta chỉ có thể ngước nhìn sắc mặt người khác mà sống.

 

Nhưng hiện giờ đã khác.

 

Kẻ khó có con là Tần Lập.

 

Huống hồ, ta còn có hậu chiêu.

 

Ngay từ lúc được đưa vào tân phòng, nhân lúc trong phòng không có ai, ta đã lục soát cẩn thận, tìm thấy bọc hành lý giấu dưới gầm giường.

 

Tần Lập đã định bỏ trốn, không thể nào không mang theo bạc.

 

Năm mươi lượng bạc của hắn đều đã bị ta giấu vào lớp lót áo trong. Hắn không chạm vào ta , sẽ không thể phát hiện.

 

Tần Lập cầm bọc hành lý vội vàng rời đi . Quả phụ họ Lâm vốn không quen lao lực, chắc chắn sẽ không chịu nổi cảnh chịu khổ cùng hắn , hắn sớm muộn cũng sẽ quay về.

 

Đến lúc đó, hắn đã không còn khả năng sinh con, cũng chẳng còn tâm địa trăng hoa nữa. Chúng ta nhận một đứa con từ phòng lão nhị sang làm con thừa tự, ngày tháng vẫn có thể tiếp tục sống yên ổn .

 

Đêm ấy , ta ngủ vô cùng an ổn .

 

Sáng sớm hôm sau , sau khi nghỉ ngơi đủ tinh thần, ta cầm lá thư khóc lóc chạy thẳng tới viện của công bà.

 

Dù trong lòng chẳng gợn sóng, ta vẫn diễn vô cùng tuyệt vọng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...