Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghe xong lời khóc kể của ta , Tần phụ tức đến giậm chân:
“ Đúng là mỡ heo che mắt! Xem ta có đ.á.n.h gãy chân nó không ! Muốn cưới cái thứ sao chổi ấy vào cửa? Nằm mơ!”
Tần mẫu đứng bên cạnh cũng chẳng còn giữ vẻ nghiêm nghị:
“Vân Thúy, con cứ yên tâm ở nhà chờ đợi. Giờ Tần Lập chỉ là bị phân ch.ó che mắt, sớm muộn gì cũng sẽ tỉnh ngộ quay về.”
Xem ra chuyện giữa Tần Lập và quả phụ kia , lão phu thê đều biết rõ, chẳng trách lại vội vã cưới ta vào cửa như thế.
Ta chỉ nức nở khóc , một câu cũng không đáp.
Lúc này , ta đã đứng ở thế đạo đức cao nhất, tuyệt đối không thể cho Tần gia bất cứ lời hồi đáp nào. Khó khăn lắm mới thoát khỏi hố lửa ở nhà mẹ đẻ, đi hay ở, còn phải tính tiếp.
Bây giờ là loạn thế. Chưa nói đâu xa, ngay ngọn Thúy Bình Sơn gần đây đã có thổ phỉ. Một nữ nhân như ta , đi đâu cũng khó sống nổi, chi bằng trước tiên ở lại Tần gia.
Công bà ngươi một lời ta một tiếng an ủi ta , còn ta chỉ khóc càng lúc càng nghẹn ngào, rồi đúng lúc ngất đi .
Không ngờ, ta không ngã xuống nền đất lạnh lẽo, mà lại rơi vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc ấm áp.
Tần Hành phẫn nộ nói :
“Con đã sớm nói con thích Vân Thúy, là các người chê nhà họ Lý nghèo! Giờ biết nàng có mệnh cách tốt thì cứ ép đại ca cưới nàng. Chuyện đại ca dan díu với quả phụ họ Lâm đâu phải ngày một ngày hai, sao có thể nói dứt là dứt? Giờ thì hay rồi , mất cả chì lẫn chài!”
Tần phụ có lẽ tức đến cực điểm:
“Một đứa hai đứa đều nghịch ý ta ! Ta chẳng phải đều vì tốt cho hai huynh đệ các ngươi sao ! Nó giờ là tẩu t.ử của ngươi, mau buông người xuống!”
Tần Hành chẳng để ý đến phụ thân mình , bế ngang ta lên, đưa trở về tân phòng, rồi vội vàng chạy đi mời đại phu trong thôn.
Sau khi hắn rời đi , ta chậm rãi mở mắt.
Khi mẫu thân còn sống, ta vẫn là đứa bé gái nghịch nhất thôn, thường theo đám tiểu t.ử hoang trong làng lên núi bắt chim, xuống sông bắt cá.
Tần Hành đối xử với ta rất tốt . Mỗi lần lấy được trứng chim, hắn đều chọn quả đẹp nhất cho ta . Đại Ngưu còn từng cười nhạo hắn , hỏi có phải muốn cưới ta làm vợ hay không .
Thiếu niên Tần Hành khi ấy vừa đ.á.n.h vừa mắng Đại Ngưu, nhưng mặt lại đỏ bừng.
Rốt cuộc từ khi nào hắn đã động lòng muốn cưới ta ?
So với Tần Lập, kỳ thực ta càng thích Tần Hành cao lớn khỏe mạnh hơn. Giờ biết hắn thích ta , chuyện này lại càng có thể lợi dụng thêm một phen.
Tuy ta gả cho huynh trưởng hắn , nhưng nếu Tần Lập bặt vô âm tín, theo quy củ trong thôn, có thể để đệ đệ kiêm thừa hai phòng.
Ta còn có thể danh chính ngôn thuận lần nữa làm chính thất.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Đến lúc này , ta lại có chút hối hận.
Không nên lấy bạc trong bọc hành lý kia .
Quả phụ họ Lâm chịu không nổi khổ cực, e rằng Tần Lập chẳng bao lâu nữa sẽ quay về.
Việc này vẫn phải tính kế lâu dài.
Trong nhà,
người
đi
mời đại phu, kẻ
đi
tìm nhi t.ử, bốn phía
không
một bóng
người
. Ta bò dậy
đi
quanh phòng một vòng, phát hiện
dưới
gầm giường
có
một viên gạch lỏng, liền giấu thỏi bạc
vào
trong.
Cởi bộ hỉ phục đỏ trên người , ta mở bọc đồ hồi môn, thay sang bộ y phục thường ngày gọn gàng rồi đi xuống bếp chuẩn bị cơm trưa cho người Tần gia.
Người trở về trước là Tần Hành.
Trương đại phu bị hắn kéo chạy đến thở hổn hển. Vừa vào cửa, thấy ta đã không còn gì đáng ngại, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vân Thúy, nàng không sao rồi chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hanh/3.html.]
Ta cúi đầu lau nước mắt:
“Vừa rồi chỉ là đau lòng quá độ, giờ đã ổn rồi . Làm phiền tiểu thúc phải bận lòng.”
Ta lấy từ người ra năm đồng tiền đưa cho Trương đại phu:
“Làm phiền ngài chạy một chuyến vô ích, ta không sao nữa rồi .”
Trương đại phu rời đi , trong bếp chỉ còn lại ta và Tần Hành.
Ta đã hấp nóng lại thức ăn thừa hôm qua, cả màn thầu cũng đã đặt lên bếp.
Hắn nhẹ nhàng kéo ta sang một bên, tự mình ngồi xuống trước bếp lò, giúp ta châm thêm củi.
Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy , ta bỗng có cảm giác như đã cùng hắn sống qua rất nhiều năm tháng.
Giữa làn khói bếp, ta nghe thấy Tần Hành kiên định nói :
“Bất kể đại ca có trở về hay không , ta cũng sẽ cưới nàng.”
09
Cơm nước làm xong, chúng ta đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng đợi được công bà khóc đến đỏ hoe cả mắt trở về.
Chẳng những không tìm được Tần Lập, bọn họ còn nghe được tin dữ hơn.
Đêm qua, đám thổ phỉ ở Thúy Bình Sơn đã xuống núi, cửa nhà quả phụ họ Lâm bị đạp tan tành.
Nhà Trương lão Hám, Lưu lão Thuyên ở sát bên cũng gặp họa, đồ đáng tiền trong nhà đều bị thổ phỉ vét sạch.
Trong thôn ai nấy đều nói , nhà một quả phụ thì có gì đáng cướp, nói không chừng là nàng ta dẫn đường cho tình nhân. Cũng có người bảo quả phụ họ Lâm sớm đã liếc mắt đưa tình với tên đầu lĩnh thổ phỉ, lần này là trong ngoài cấu kết.
Công bà nghe dọc đường toàn lời bàn tán, nào dám hé môi. Nếu để người ta biết Tần Lập bỏ trốn cùng quả phụ họ Lâm, e rằng còn bị cho là theo làm thổ phỉ.
Tin đồn trong thôn càng truyền càng dữ, thậm chí có kẻ nói quả phụ họ Lâm dẫn thổ phỉ đến bắt người , lời lẽ cứ như tận mắt chứng kiến.
Vừa vào nhà, bà mẫu đã đập đùi ngồi phịch xuống đất khóc lớn:
“Lão đại sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác. Nếu thật sự theo quả phụ họ Lâm bỏ trốn thì thôi đi , lỡ như bị con tiện nhân đoản mệnh kia bán vào ổ cướp, đến một mụn con nối dõi cũng chẳng để lại …”
Công công châm một túi t.h.u.ố.c lá khô, ngồi ở ngạch cửa rít từng hơi :
“Đừng gào nữa. Nếu thật bị thổ phỉ bắt đi , chắc chắn chúng sẽ đòi tiền chuộc.”
Ta vừa lau nước mắt vừa bưng cơm lên cho hai người .
“Cha mẹ , ăn chút gì đi , đừng để đói hỏng thân thể.”
Giai đoạn này thật quá khảo nghiệm diễn xuất.
Muốn đóng cho tròn vai một nàng dâu mới hiền thục hiểu chuyện lại đau lòng đến tuyệt vọng, thật khó nắm bắt vô cùng.
Bà mẫu nhìn bát cơm trong tay ta , lại gào thêm hai tiếng:
“Đều do lão đại không có phúc! Nếu nó chịu an phận ở nhà, đâu đến nỗi gặp đại họa thế này !”
Tần Hành đứng dậy:
“Chuyện chưa chắc đã tệ đến vậy . Con đi dò hỏi thêm tin tức xem sao .”
Ta cúi đầu, nước mắt rơi thành chuỗi.
Quá khó rồi .
Chaporia
Bình Luận (0)