VÂN HÀNH/Chương 4: 4C. 4: 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nửa đêm, ta rút một tờ giấy trong giá sách của Tần Lập, dùng tay trái viết một mảnh giấy.

 

“Một ngàn lượng chuộc người . Nửa đêm ngày kia treo dưới cây cổ thụ lệch ngoài Thúy Bình Sơn. Nếu không , chờ nhặt xác Tần Lập.”

 

Nhân lúc không ai để ý, ta nhét mảnh giấy vào khe cửa.

 

Bất kể Tần Lập có thật rơi vào tay thổ phỉ hay không , ta cũng muốn biến chuyện này thành sự thật.

 

Sáng hôm sau , Tần gia  vừa mở cửa nhìn thấy mảnh giấy thì khóc ngất.

 

Đừng nói một ngàn lượng, đem cả Tần gia bán sạch cũng chưa chắc được năm trăm lượng bạc.

 

Sự tuyệt vọng hiện rõ trên mặt hai người .

 

Nếu số bạc ít còn có thể xoay xở, nhưng giờ ngoài việc chờ nhặt xác Tần Lập, bọn họ đã hoàn toàn bó tay.

 

Tần Hành vốn định đi báo quan, cũng bị nhị lão ngăn lại .

 

Nếu không phải quan phủ ngu muội khiến dân chúng lầm than, đâu đến mức có nhiều thảo khấu như vậy .

 

Không báo quan, may ra còn giữ được toàn thây. Báo quan rồi , quan phủ và thổ phỉ hai đầu cùng ép, chỉ càng rước họa diệt môn.

 

Hai ông bà khóc suốt hai ngày. Qua thời hạn giao tiền chuộc lúc nửa đêm, cả hai đều im bặt, ủ rũ như gà bị thiến.

 

Đúng lúc ấy , Lý Thiết Chủy lại tới cửa, nói rằng tính ra nhà này có tai họa, nên tới giải hạn.

 

Ta ngẩn người .

 

Lần này thật không phải ta bỏ tiền.

 

Lý Thiết Chủy đứng giữa sân vừa bấm tay vừa tính toán, làm Tần gia ai nấy nhìn đến ngây người . Cuối cùng hắn nói :

 

“Lão đại nhà các người bị họa tinh quấn thân . Ban đầu ta muốn tìm một phúc tinh để hóa giải tai họa này , nhưng hắn không biết quý phúc, giờ e là dữ nhiều lành ít.

 

Có điều tai họa nhà các người vẫn chưa qua. Tốt nhất nên nghĩ cách giữ phúc tinh ở lại trong nhà, mau ch.óng nối dõi huyết mạch, như vậy mới tránh được đại nạn.”

 

Nói xong, Lý Thiết Chủy phất tay áo rời đi .

 

Ta liếc nhìn Tần Hành đứng bên cạnh đang mím môi, trong lòng sinh nghi.

 

Hắn bình tĩnh quá mức.

 

Trong vẻ ảm đạm của công công lại lóe lên chút hy vọng:

 

“Nếu lão đại không có phúc, vậy Vân Thúy con gả cho lão nhị đi .”

 

Bà mẫu vừa lau nước mũi vừa nói :

 

“Để lão nhị kiêm thừa hai phòng, tốt xấu gì cũng phải để lão đại có người nối dõi.”

 

Ta lấy khăn che khóe môi suýt cong lên, rồi lại ô ô khóc tiếp.

 

Mùng mười tháng ba, ta lại mặc chính bộ giá y ấy .

 

Lần này , là gả cho Tần Hành.

 

So với sự tuyệt vọng và lo âu lần trước , lần này trong lòng ta chỉ có vui mừng cùng thấp thỏm.

 

Trong nhà không làm tiệc lớn, chúng ta bái thiên địa rồi vào động phòng.

 

Nến đỏ sáng rực, Tần Hành trong bộ hồng y đưa tay vén khăn đỏ của ta .

 

“Nương t.ử thật đẹp .”

 

Ta e thẹn cúi đầu.

 

Lúc hắn nâng chén rượu hợp cẩn, ta không nhịn được mà khẽ run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/van-hanh/4.html.]

 

Chén rượu này uống xuống, liệu có thể cùng ta bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn chăng?

 

Có lẽ Tần Hành nhận ra sự thất thần của ta .

 

Đôi môi nóng ấm của hắn phủ xuống, hôn đến mức ta gần như không thở nổi.

 

“Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta , không cho nàng nghĩ đến người khác. Chính mắt ta nhìn thấy đại ca cùng quả phụ họ Lâm lên thuyền, nửa năm một năm sẽ không trở lại đâu . Dù hắn có quay về, nàng cả đời này cũng là thê t.ử của ta !”

 

Dù sớm đã nghi ngờ, nhưng nghe hắn chính miệng thừa nhận, ta vẫn giật mình kinh ngạc.

 

Ta trợn tròn mắt:

 

“Chàng biết ?”

 

Tần Hành để lộ hai chiếc răng nanh, cười đầy đắc ý:

 

“Biết chứ. Con hồ ly nhỏ nàng, thư bắt cóc là nàng viết phải không ?”

 

Ta có chút không phục. Đều là hồ ly trăm năm cả, hắn còn nói ta nữa.

 

“Lý Thiết Chủy là chàng mời tới đúng không ?”

 

Tần Hành cong cong khóe mắt, đắc ý vô cùng, cúi xuống hôn lên má ta một cái:

 

“Nương t.ử thật thông minh.”

 

“Chàng cũng chẳng sợ cha mẹ đau lòng.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Vốn dĩ hai người họ cũng đâu có ý tốt gì. Nếu người gả sang không phải nàng, chẳng phải sẽ hại đời một cô nương tốt khác sao ? Đợi chúng ta sinh được đứa bé, cha mẹ tự khắc hết sầu.”

 

Trong lúc nói chuyện, Tần Hành đã ôm ta lên giường, cởi bỏ hồng y, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc.

 

Ta quay mặt đi , hắn nhẹ nhàng nâng cằm ta lên rồi cúi xuống hôn.

 

Một đêm mây mưa.

 

Trước khi ngủ, ta khàn giọng nói :

 

“Thiếp còn tưởng chàng là người thật thà. Thiếp không thích người nhiều tâm nhãn.”

 

“Không sao , ta thích. Tâm nhãn của hai chúng ta , nhất định sẽ sinh ra cả ổ tiểu liên bồng.”

 

Sau khi gả cho Tần Hành, ta mới biết hai lòng tương duyệt hóa ra là chuyện ngọt ngào đến thế.

 

Chúng ta ngày đêm quấn quýt bên nhau , chẳng bao lâu sau ta đã có thai.

 

Thổ phỉ ở Thúy Bình Sơn ngày càng lộng hành.

 

Cha mẹ chồng từng trải qua chuyện bị tống tiền nên sợ đến mất ăn mất ngủ. Những thứ không mang đi được trong nhà đều bán sạch, khóa cửa nhà cũ, cả gia đình bốn người chuyển tới huyện Lễ gần đó, thuê một tiểu viện có mặt tiền mở hàng quán.

 

Tại nơi ấy , ta sinh hạ trưởng t.ử Tần Nhạc.

 

Công bà rơi nước mắt nói muốn ghi tên đứa bé dưới danh nghĩa Tần Lập. Tần Hành mặt đen như đáy nồi nhưng vẫn gật đầu đồng ý, quay lưng đã xé nát lá thư định gửi cho Tần Lập.

 

Trước đó không lâu, hắn đã dò la được rằng Tần Lập cùng quả phụ họ Lâm đang tá túc trong một ngôi miếu hoang, chuẩn bị tham gia kỳ thi hương, còn định gửi thư nối lại liên lạc, báo bình an cho gia đình.

 

Có tôn t.ử rồi , trên gương mặt héo hon của công bà cuối cùng cũng xuất hiện lại nụ cười đã lâu không thấy.

 

Ta và Hành ca cũng đầy khí thế làm ăn. Ở gian ngoài, chúng ta mở một quán mang tên “Vân Hành Bao T.ử Phô”.

 

Hắn mua thịt nhào bột, ta cán vỏ trộn nhân. Bánh bao làm ra da mỏng nhân đầy, ngon rẻ đủ cả, chẳng bao lâu đã thu hút đông khách.

 

Năm thứ hai sau thành thân , chúng ta kiếm đủ một trăm lượng bạc, mua luôn lại căn viện từ tay chủ nhà.

 

Năm thứ ba sau thành thân , ta sinh thêm một nữ nhi tên Tần Mộc.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...