VÂN HÀNH/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tần Hành con trai con gái đủ đầy, mỗi ngày vui đến không biết trời đất đâu nữa.

 

Công bà lại ghi tên đứa nhỏ dưới danh nghĩa đại ca hắn !

 

Hắn tức đến mặt đen như đáy nồi, nhưng cũng không muốn ta tiếp tục chịu khổ sinh nở, chỉ ngày ngày cầu mong đại ca đừng quay về nữa.

 

Nhưng đời người chưa bao giờ thuận theo ý muốn .

 

Càng sợ điều gì, điều ấy càng tới.

 

Khi Mộc Nhi lên hai tuổi, Tần Lập đỗ cử nhân, cờ trống rộn ràng trở về quê.

 

15

 

Ngày Tần Lập trở về, Hành ca đang cõng nữ nhi trên vai hái những quả táo giòn vừa kết trên cây táo già nơi góc sân.

 

Tiểu nha đầu cười khanh khách, đôi tay mũm mĩm khó khăn lắm mới với được một quả, lập tức ném xuống cho ca ca đang nhảy nhót bên dưới chờ sẵn.

 

Đúng lúc ấy , cổng viện bị đập ầm ầm, bên ngoài huyên náo tiếng người .

 

“Cử nhân Tần về rồi ! Mau mở cửa nào!”

 

Tần Hành mở cửa, tiếng ồn ào lập tức ùa cả vào sân.

 

Ngoài cửa là Tần Lập đã biệt tích suốt năm năm.

 

Hắn mặc trường bào gấm mới tinh, đầu đội khăn vuông, quả thực đã có vài phần dáng vẻ quan lão gia.

 

Mà phía sau hắn còn có một phụ nhân mặc váy đỏ hồng thêu hoa, mày mắt đa tình, dáng vẻ phong lưu — ngoài Lâm Oanh ra còn có thể là ai?

 

Bà mẫu vừa thấy Tần Lập, nước mắt lập tức trào ra , lao tới nắm c.h.ặ.t cánh tay hắn :

 

“Con trai của nương! Con còn sống! Cuối cùng cũng trở về rồi ! Để nương xem nào…”

 

Công công cũng đỏ hoe mắt, liên tục gật đầu:

 

“Về là tốt rồi , về là tốt rồi .”

 

Tần Lập lại bày đủ tư thế, trước tiên cúi người hành lễ với song thân :

 

“Cha, mẹ , đứa con bất hiếu đã trở về.”

 

Sau đó hắn mới ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt đầu tiên dừng trên mặt ta , rồi chuyển sang Tần Hành đang nắm tay ta , khẽ nhíu mày.

 

“Nhị đệ , vẫn khỏe chứ.”

 

Giọng hắn bình thản, không nghe ra cảm xúc gì.

 

Tần Hành bước lên trước nửa bước, chắn trước mặt ta , không kiêu không nịnh ôm quyền:

 

“Đại ca.”

 

Lâm Oanh nũng nịu lên tiếng:

 

“Công công, bà mẫu, những năm qua Lập ca ở bên ngoài vẫn luôn nhớ thương nhị vị. Thiếp cũng vẫn khuyên chàng sớm trở về tận hiếu.”

 

Ánh mắt Tần Lập lướt qua mọi người , cuối cùng lại dừng trên mặt ta :

 

“Vân Thúy, những năm này vất vả cho nàng thay ta phụng dưỡng cha mẹ .”

 

Ta cúi mắt, không đáp lời.

 

Hắn lại tự mình nói tiếp:

 

“Nương t.ử, ta biết trong lòng nàng có oán. Năm ấy ta tuổi trẻ nóng nảy, bất đắc dĩ mới phải rời nhà. Năm năm qua, ta treo tóc dùi đùi, may được tổ tông phù hộ, thi đỗ cử nhân, coi như làm rạng danh gia môn. Nay ta đã trở về, tự nhiên sẽ không bạc đãi nàng.”

 

Hắn ngoái đầu nhìn Lâm Oanh, mang theo vài phần bất mãn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hanh/5.html.]

 

“Oanh nhi khó sinh nở, sẽ không ảnh hưởng địa vị của nàng. Nàng dung nàng ấy vào cửa làm thiếp đi , sau này hòa thuận sống chung, cùng nhau nghĩ cách khai chi tán diệp cho ta .

 

Trong lòng ta cười lạnh.

 

Cái gì gọi là cùng nhau nghĩ cách khai chi tán diệp?

 

Muốn nạp thiếp thì cứ nói thẳng đi , thật khiến người ta buồn nôn.

 

Nắm tay Tần Hành bên cạnh đã siết đến phát ra tiếng răng rắc, ta khẽ kéo hắn một cái.

 

Đúng lúc ấy , một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên:

 

“Nương! Ca ca giành táo của con!”

 

Mộc Nhi chẳng biết từ lúc nào đã chạy từ chính phòng ra , tay giơ một quả táo vừa to vừa tròn, cái miệng nhỏ chu ra , thẳng một mạch lao vào lòng ta .

 

Tần Nhạc cũng chạy theo ra , nghiêm mặt nói :

 

“Muội muội nói dối! Rõ ràng là ta nhặt được trước !”

 

Hai đứa nhỏ, một trái một phải nép bên cạnh ta . Mộc Nhi ngây thơ đáng yêu, Nhạc Nhi lại sớm hiểu chuyện. Tuy còn nhỏ nhưng giữa mày mắt đã thấp thoáng bóng dáng của Tần Hành.

 

Ánh mắt Tần Lập chuyển từ gương mặt bọn trẻ sang mặt ta , rồi đột ngột quay sang Tần Hành, môi run lên dữ dội.

 

“Đây… đây là con của ai?”

 

Bà mẫu như bị câu chất vấn ấy làm tỉnh lại , cơn tức trong lòng lập tức bốc lên:

 

“Trừng mắt cái gì?! Những năm nay ngươi sống không thấy người c.h.ế.t không thấy xác, bặt vô âm tín, cả nhà đều tưởng ngươi bị thổ phỉ c.h.é.m c.h.ế.t rồi ! Nếu không phải Vân Thúy không chê ngươi, bằng lòng thủ tiết chờ đợi, lại để đệ đệ ngươi kiêm thừa hai phòng, thì nhà họ Tần chúng ta đã tuyệt hậu từ lâu!”

 

Bà dừng một chút, chỉ vào Tần Nhạc và Tần Mộc, nói như đinh đóng cột:

 

“Hai đứa nhỏ này đều là cốt nhục nhà họ Tần! Sớm đã ghi dưới danh nghĩa của ngươi rồi ! Mau, Nhạc Nhi, Mộc Nhi, gọi cha đi !”

 

Tần Hành bước lên một bước, bờ vai rộng hoàn toàn che chắn cho ta và bọn trẻ phía sau .

 

“Đại ca, mẫu thân nói không sai.”

 

“Năm đó huynh đi không trở lại , sống c.h.ế.t chưa rõ. Theo quy củ trong tộc và ý của cha mẹ , đệ đã kiêm thừa hai phòng, cưới Vân Thúy.”

 

“Hiện giờ nàng ấy là thê t.ử của đệ .”

 

Giọng hắn bình ổn , nhưng mang theo sức mạnh không cho phép phản bác.

 

Tần Lập như bị rút sạch khí lực, môi run dữ dội:

 

“Rõ ràng nàng… sao có thể sinh con?”

 

Ta lạnh nhạt liếc hắn một cái, mất kiên nhẫn nói :

 

“Ta và Hành ca là phu thê đã vào gia phả, bái thiên địa đàng hoàng, ân ái năm năm, vì sao không thể có con? Chẳng lẽ đại ca cùng Lâm thị không sinh được con, thì người khác cũng không thể sinh sao ?”

 

Ta kéo hai đứa nhỏ phất tay áo rời đi , chỉ để lại Tần Lập đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Đêm đã khuya, Tần Hành bên cạnh trở mình mãi không yên.

 

Hắn không phải kẻ ngu độn. Việc Tần Lập rõ ràng đụng phải chuyện t.h.u.ố.c men như vậy , e rằng chuyện năm xưa hắn cũng đã đoán được bảy tám phần.

 

Rất lâu sau , ta nghe hắn khẽ gọi:

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Vân Thúy… nàng ngủ chưa ?”

 

Nghe tiếng hắn , ta chậm rãi mở mắt, đối diện đôi mắt sáng rõ trong bóng tối của hắn .

 

“Hành ca,” giọng ta bình tĩnh, trong lòng đã sớm chuẩn bị sẵn, “ chàng muốn hỏi gì?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...