VÂN HÀNH/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Giờ huynh là thân tự do, lại mang thân phận cử nhân, còn sợ không tìm được khuê nữ môn đăng hộ đối, có thể trợ giúp huynh một tay sao ?”

 

“Năm sau là kỳ hội thí. Nếu có được một nhạc gia quyền thế nâng đỡ, bất kể tiền tài hay quan hệ đều không thể so sánh.”

 

Tối qua ta và Tần Hành đã bàn bạc tới nửa đêm.

 

Những lời này , câu nào câu nấy đều đứng trên lập trường của Tần Lập mà “lo nghĩ” cho hắn .

 

Công danh, thể diện, tiền đồ, hy vọng có con nối dõi…

 

Tất cả đều đ.á.n.h đúng vào thứ hắn để tâm nhất.

 

Tần Lập im lặng, vẻ giằng co hiện rõ trên mặt.

 

Từ bỏ ta và Lâm Oanh để trèo lên cành cao hơn, đối với hắn chẳng hề có chút gánh nặng tâm lý nào.

 

Suy đi tính lại hồi lâu, cuối cùng Tần Lập vẫn gật đầu.

 

Chuyện được giải quyết rất nhanh.

 

Có Tần Hành đứng ra lo liệu, lại mời trưởng bối có uy tín trên trấn tới làm chứng, một tờ “nghĩa tuyệt” viết rõ ràng liền được lập xong. Ta và Tần Lập mỗi người điểm chỉ, từ đây không còn liên can gì nữa.

 

Sau đó, Tần Hành quyết đoán đề nghị phân gia.

 

Lý do là huynh trưởng đã đỗ cử nhân, sắp sửa cưới người nhà cao cửa rộng, chi bằng sớm phân chia rõ ràng, tránh sau này tài sản dây dưa khó xử.

 

Tài sản chủ yếu của Tần gia hiện giờ — quán bánh bao và căn viện — đều là của ta và Tần Hành mua sau khi thành thân , Tần Lập không có lý do tranh đoạt.

 

Tần Hành đem hơn mười mẫu ruộng trong nhà chia cho Tần Lập, lại đưa thêm năm mươi lượng bạc tiền mặt.

 

Công bà tuy đau lòng vì trưởng t.ử, nhưng thấy chuyện đã tới nước này , ngay cả Tần Lập cũng đã ký tên điểm chỉ, mà bao năm nay đều nhờ vợ chồng tiểu nhi t.ử phụng dưỡng, lòng dạ sớm đã thiên lệch, chỉ âm thầm rơi lệ chứ không phản đối.

 

Hai người chọn sống cùng chúng ta .

 

Tần Lập chuyển tới một tiểu viện yên tĩnh hơn do Tần Hành thuê cho hắn , coi như chính thức phân phủ ở riêng.

 

Sau khi phân phủ, ta và Hành ca cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Thân phận tân khoa cử nhân của Tần Lập, cộng thêm việc khôi phục “độc thân ”, quả nhiên hấp dẫn không ít ánh mắt.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Huyện Lễ tuy không lớn, nhưng cũng có vài nhà phú hộ.

 

Trong đó, nhà họ Trương mở tiệm gấm vóc có một độc nữ tên Trương Ngọc Kiều, năm nay mười chín tuổi. Vì từ nhỏ được nuông chiều nên tính tình ngang ngược cay nghiệt, hôn sự mãi cao không tới thấp không xong, kéo dài đến tận giờ.

 

Trương lão gia nghe nói về Tần Lập, tuy có đôi chút tì vết, nhưng dù sao cũng là cử nhân chính thống, tiền đồ rộng mở, liền nổi ý lôi kéo.

 

Chính Trương Ngọc Kiều cũng lén sai người dò hỏi, gặp Tần Lập một lần . Thấy hắn phong độ nhẹ nhàng, lại có lớp hào quang cử nhân phủ lên, nàng cũng động tâm.

 

Hai bên ăn nhịp với nhau rất nhanh, lập tức trao đổi canh thiếp .

 

Trương lão gia thương nữ nhi, hào phóng sắm cho con rể tương lai một tòa nhị tiến hoa viên tinh xảo, để hắn dọn vào “an tâm đọc sách”, thực chất là để nữ nhi tiện bề qua lại bồi dưỡng tình cảm.

 

Tần Lập từ một kẻ ở viện thuê tầm thường bỗng chốc dọn vào hoa viên mỹ lệ, bên cạnh còn sắp có nhạc gia phú thương chống lưng, lập tức hãnh diện ngẩng cao đầu, bao nhiêu xui xẻo trước kia đều quét sạch. Mỗi ngày hắn cùng Trương tiểu thư ngâm thơ thưởng nguyệt, vui vẻ vô cùng.

 

Lâm Oanh thì hoàn toàn bị lạnh nhạt.

 

Một mình ở lại trong tiểu viện ngày càng tiêu điều lạnh lẽo, thiếu ăn thiếu mặc.

 

Tẩu t.ử Trương giúp việc trong quán bánh bao của ta và Hành ca vừa hay sống gần tiểu viện ấy , mà mẹ chồng nàng lại là người thích nghe ngóng chuyện thiên hạ, ngày ngày nhìn ngó Lâm Oanh, ngược lại mang tới cho ta không ít tin tức.

 

Bạc Tần Lập đưa vốn chẳng nhiều, lại lâu ngày không ghé qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hanh/7.html.]

 

Bị dồn tới đường cùng, trái tim chẳng an phận của Lâm Oanh lại bắt đầu động đậy.

 

Nàng vốn xuất thân từ đại hộ nhân gia, rất biết cách trèo cao bám víu.

 

Sau nhiều phen quanh co, nàng lại nối lại quan hệ với một công t.ử từng cùng nàng đưa tình hồi còn ở phủ cũ.

 

Hiện giờ vị công t.ử ấy đúng lúc đang quản lý việc làm ăn của gia tộc tại huyện Lễ.

 

Tình cũ cháy lại , củi khô lửa bén.

 

Chẳng bao lâu sau , nàng vậy mà có thai, bụng ngày một lớn dần, hàng xóm láng giềng đều biết , chỉ giấu riêng Tần Lập.

 

Nửa năm sau , Tần Lập đầy tự tin lên kinh tham gia hội thí lần nữa.

 

Lần này lại trượt bảng, tay trắng trở về.

 

Khi hắn xám xịt quay lại huyện Lễ, định tìm kiếm an ủi nơi vị hôn thê và nhạc gia tương lai, thứ đón hắn lại là sự lạnh nhạt và ghét bỏ không hề che giấu của Trương Ngọc Kiều.

 

Công danh không tiến thêm chút nào, nhiệt tình của Trương gia với hắn lập tức giảm mạnh. Ngay cả tòa hoa viên kia , họ cũng bóng gió bảo hắn nên dọn đi .

 

Tần Lập từ mây cao lại ngã xuống bùn lầy, chỉ có thể xám mặt chuyển về tiểu viện cũ từng sống cùng Lâm Oanh rồi bị bỏ hoang.

 

Lúc ấy , Lâm Oanh đang cùng vị công t.ử tình cũ kia cười cợt trong sân, cử chỉ thân mật không chịu nổi.

 

Tần Lập chỉ cảm thấy m.á.u nóng xộc thẳng lên đầu, gầm lên lao tới định đ.á.n.h tên gian phu.

 

Nhưng hắn chỉ là thư sinh yếu ớt, sao có thể là đối thủ của con cháu thương nhân quanh năm bôn ba?

 

Ngược lại còn bị đối phương cùng tiểu tư đi theo giữ c.h.ặ.t, đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

 

Vị công t.ử kia vừa đ.á.n.h vừa hết lời nhục mạ:

 

“Phi! Cái thứ cử nhân vô dụng như ngươi, đến cả một quả trứng cũng đẻ không ra , đúng là đồ hoạn quan!”

 

“Ngươi thật sự cho rằng Oanh nhi còn để mắt tới ngươi sao ?”

 

“Ta nói cho ngươi biết , trong bụng Oanh nhi hiện giờ mang giống của lão t.ử!”

 

“Ngươi nên quỳ xuống cảm tạ mới phải , ít nhất còn có người thay ngươi lưu lại chút hương hỏa! Ha ha ha!”

 

Sau trận đòn ấy , Tần Lập lâm bệnh nặng, mời liên tiếp mấy vị đại phu.

 

Sau nhiều lần bắt mạch, các đại phu đều uyển chuyển nhưng chắc chắn nói với hắn :

 

Hắn năm xưa từng trúng hàn độc thương thận, tổn hại căn cơ, duyên con cái cực kỳ mỏng, gần như tuyệt tự.

 

Khi tẩu t.ử Trương đem tin Tần Lập đã biết mình tuyệt tự kể lại cho ta , tim ta gần như nhảy lên tận cổ họng.

 

Đến nước này , hắn không thể nào không nghi ngờ ta .

 

Với tính cách thà phụ người trong thiên hạ chứ không để thiên hạ phụ mình của hắn , nhất định sẽ tìm ta gây phiền phức.

 

Ta thấp thỏm bất an nhìn hắn như một con rắn độc đang ẩn nấp, không biết lúc nào sẽ lao tới c.ắ.n cả nhà chúng ta .

 

21

 

Một sáng nọ, vì trong quán có một lô hàng quan trọng, trời còn chưa sáng Tần Hành đã ra ngoài.

 

Công bà dẫn Nhạc Nhi và Mộc Nhi ra hậu viện cho gà ăn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...