VÂN HÀNH/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tần Lập như quỷ mị lẻn vào phòng ngủ của chúng ta .

 

Ta vừa rửa mặt chải đầu xong, đang định ra cửa hàng phía trước phụ giúp, bất ngờ bị một lực mạnh ném thẳng vào tường. Một đôi tay lạnh ngắt run rẩy bóp c.h.ặ.t lấy cổ ta .

 

Gương mặt Tần Lập gần ngay trước mắt, vặn vẹo dữ tợn, đôi mắt đầy tơ m.á.u, ngập tràn hận ý điên cuồng:

 

“Độc phụ! Cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta ! Nói! Có phải ngươi đổi rượu của ta không ? Có phải ngươi hạ t.h.u.ố.c ta , khiến ta đoạn t.ử tuyệt tôn không ? Nói!”

 

Cảm giác nghẹt thở ập đến, ta liều mạng giãy giụa, cố dùng tay cạy những ngón tay như gọng kìm của hắn , nhưng hoàn toàn vô ích.

 

Tầm mắt ta bắt đầu mơ hồ, song ta vẫn thấy được sự điên cuồng muốn đồng quy vu tận trong mắt hắn .

 

Ngay khoảnh khắc ý thức sắp tan rã, ta dốc hết chút sức cuối cùng, đưa tay vào trong n.g.ự.c áo — nơi ấy vẫn luôn giấu một túi gấm nhỏ.

 

Ta giật túi gấm ra , ném mạnh thứ bên trong vào mặt Tần Lập!

 

Đó là một viên t.h.u.ố.c được niêm bằng sáp, đen bóng, giống hệt viên t.h.u.ố.c trong trí nhớ hắn vào đêm tân hôn năm ấy .

 

Tần Lập theo bản năng nới tay, đỡ lấy viên t.h.u.ố.c rồi ngẩn ra .

 

Ta nhân cơ hội thở dốc:

 

“Nhìn… nhìn cho rõ! Năm đó viên t.h.u.ố.c kia … ta căn bản không hề hạ! Ta đã đổi nó ra , giấu đến tận hôm nay! Ngươi không sinh được … là sau này chính ngươi không biết lại trúng thứ gì. Lâm Oanh từ đầu đến cuối đều lừa ngươi! Trên người nàng ta chưa biết còn có thứ t.h.u.ố.c độc ác nào hơn!”

 

Lời này nửa thật nửa giả, hư thực đan xen.

 

Trong nhất thời, đầu óc Tần Lập không thể phân biệt. Hắn nhìn viên t.h.u.ố.c “nguyên vẹn” trong tay ta , lại nhớ tới chuyện Lâm Oanh m.a.n.g t.h.a.i và lời nh.ụ.c m.ạ của tên gian phu, bàn tay đang bóp cổ ta lại nới lỏng thêm vài phần.

 

Đúng lúc ấy , cửa phòng bị phá tung.

 

Là Tần Hành!

 

“Tần Lập! Buông nàng ra !”

 

Tần Hành trợn mắt như muốn nứt ra , lập tức định lao tới.

 

“Đừng tới đây!”

 

Tần Lập bừng tỉnh, lần nữa siết c.h.ặ.t ngón tay.

 

“Tần Hành! Ngươi đứng lại ! Nếu không ta lập tức bóp c.h.ế.t nàng!”

 

Ánh mắt Tần Lập lại trở nên hung ác và tuyệt vọng. Hắn gào lên với Tần Hành:

 

“Ta làm sao biết viên t.h.u.ố.c này thật hay giả! Ngươi ăn viên t.h.u.ố.c này đi ! Ta sẽ thả nàng! Bằng không , ta lập tức bóp c.h.ế.t độc phụ này !”

 

“Hành ca! Đừng!”

 

Ta thất thanh hét lên.

 

Công bà nghe tiếng cũng chạy tới, thấy cảnh trong phòng thì sợ đến hồn bay phách lạc.

 

Tần mẫu khóc gọi:

 

“Lập Nhi! Con điên rồi sao ! Đó là đệ đệ con! Là đệ tức của con! Mau buông tay!”

 

Tần phụ cũng run giọng mắng:

 

“Súc sinh! Ngươi còn muốn tạo thêm bao nhiêu nghiệt nữa! Mau buông Vân Thúy ra !”

 

Tần Lập làm như không nghe tiếng khóc gọi của cha mẹ , chỉ nhìn chòng chọc Tần Hành, ánh mắt cố chấp:

 

“Ăn!”

 

Ánh mắt Tần Hành giao nhau với ta trong thoáng chốc. Hắn không hề do dự, bước lên một bước, nhận lấy viên t.

h.u.ố.c từ tay Tần Lập rồi trực tiếp nuốt xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hanh/8.html.]

“Hành ca—!”

 

Ta đau đớn như gan ruột vỡ nát.

 

Hiển nhiên Tần Lập cũng không ngờ Tần Hành lại quyết tuyệt đến thế, hắn ngẩn ra , bàn tay bóp cổ ta hoàn toàn buông lỏng.

 

Ta ngã xuống đất, ho dữ dội.

 

Tần Hành lập tức nhào tới ôm lấy ta , liên tục hỏi:

 

“Vân Thúy, nàng thế nào rồi ?”

 

Tần phụ Tần mẫu thì vớ lấy chổi và phất trần lông gà bên cửa, đ.á.n.h túi bụi vào người Tần Lập, vừa đ.á.n.h vừa khóc mắng:

 

“Đồ mất hết lương tâm! Nhà họ Tần chúng ta sao lại sinh ra nghiệt chướng như ngươi! Cút! Cút ra ngoài cho ta ! Còn dám bước vào cửa, chúng ta sẽ đến nha môn cáo ngươi bất hiếu nghịch thân , tước sạch công danh của ngươi! Cút!”

 

Tần Lập bị đ.á.n.h đến ôm đầu chạy trốn, hốt hoảng bỏ khỏi nhà cũ.

 

Lời của ta như ma chú vang vọng trong đầu Tần Lập.

 

Cơn phẫn nộ cùng oán hận không nơi trút bỏ khiến hắn khóa c.h.ặ.t mục tiêu cuối cùng lên một người — Lâm Oanh.

 

Nhất định là tiện nhân đó!

 

Là nàng ta đưa t.h.u.ố.c, là sau này nàng ta có thể lại hạ thứ khác, là nàng ta thông gian, là nàng ta mang nghiệt chủng còn nhục nhã hắn !

 

Tần Lập như ch.ó điên lao về tiểu viện của Lâm Oanh.

 

Lâm Oanh đang vuốt ve bụng hơi nhô lên, tính toán bước tiếp theo.

 

Thấy Tần Lập trở về trong bộ dạng ấy , nàng ta giật mình , nhưng ngay sau đó lại lộ nụ cười quen thuộc đầy châm chọc:

 

“Ồ, cử nhân lão gia về rồi à ? Lại bị ai chọc giận thế?”

 

“Tiện nhân!”

 

Tần Lập lao tới túm lấy tóc nàng ta .

 

“Nói! Tuyệt t.ử d.ư.ợ.c kia có phải còn thứ gì khác không ? Có phải ngươi lại hạ độc ta không ? Nói!”

 

Lâm Oanh đau đớn, cũng nổi giận, vừa giãy giụa vừa mắng không lựa lời:

 

“Buông ta ra ! Chính ngươi là đồ phế vật vô dụng, không sinh nổi con, trách ai? Thuốc ấy chỉ có một viên! Ai bảo ngươi ngu, mắc bẫy người khác! Đáng đời ngươi đoạn t.ử tuyệt tôn! Thái giám! Ưm…”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Hai chữ “thái giám” hoàn toàn đốt sạch chút lý trí cuối cùng của Tần Lập.

 

Hai mắt hắn đỏ ngầu, tay đột ngột dùng sức, hung hăng đập đầu Lâm Oanh vào cạnh bàn bên cạnh.

 

Một tiếng trầm đục vang lên.

 

Tiếng c.h.ử.i rủa của Lâm Oanh im bặt. Máu chậm rãi rỉ ra từ khóe trán nàng ta . Nàng ta trợn to mắt như không dám tin, thân thể mềm nhũn trượt xuống đất, bất động.

 

Tần Lập thở hổn hển, nhìn vũng m.á.u dần lan rộng dưới đất và đôi mắt trợn tròn của Lâm Oanh, cả người c.h.ế.t lặng.

 

G.i.ế.c người rồi …

 

Hắn đã g.i.ế.c người rồi .

 

Cái c.h.ế.t của Lâm Oanh không thể che giấu được bao lâu.

 

Hôm sau , vị công t.ử kia đến tìm người , phát hiện t.h.ả.m trạng, kinh động hàng xóm, rồi báo lên quan phủ.

 

Nhân chứng, vật chứng đều đầy đủ. Thân phận cử nhân cũng không cứu nổi hắn .

 

G.i.ế.c người đền mạng, pháp luật sáng tỏ. Tần Lập bị phán sau thu c.h.é.m đầu.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...