VÂN HÀNH/Chương 9: 9 - HOÀNC. 9: 9 - HOÀN
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

25

 

Trước ngày hành hình, ta tới ngục gặp Tần Lập lần cuối, coi như đoạn nốt chút nhân quả cuối cùng.

 

Trong ngục giam âm u ẩm thấp, Tần Lập mặc bộ tù y bẩn thỉu, tóc tai rối bù. Trên gương mặt từng thanh tú kia giờ chỉ còn lại vẻ tro tàn của t.ử khí.

 

Thấy ta , trong đôi mắt như nước đọng cuối cùng cũng xuất hiện chút d.a.o động.

 

“Nàng tới rồi .”

 

Giọng hắn khàn đặc.

 

“Tới xem ta t.h.ả.m hại đến mức nào sao ?”

 

Ta đứng ngoài song gỗ, bình tĩnh nhìn hắn :

 

“Ta tới là để nói cho ngươi biết , ngươi rơi xuống kết cục hôm nay, chẳng thể trách bất kỳ ai.”

 

“Là ngươi!”

 

Hắn đột ngột nhào tới song giam, ngón tay bấu c.h.ặ.t lấy thanh gỗ.

 

“Là ngươi hại ta !”

 

“Phải, là ta đổi rượu.”

 

Ngày mai hắn sẽ bị c.h.é.m đầu rồi , đến nước này ta cũng nguyện để hắn c.h.ế.t cho rõ ràng.

 

“ Nhưng đó vốn là thứ ngươi định hạ cho ta .”

 

“Tần Lập, ngươi đọc đầy bụng sách thánh hiền, cuối cùng học được cái gì? Vì d.ụ.c vọng riêng mà có thể tùy tiện chà đạp, hãm hại cả đời của một nữ t.ử vô tội sao ?”

 

“Ngươi cho rằng mình đứng cao hơn người khác, nên tính mạng và hạnh phúc của người ta đều có thể mặc ngươi nhào nặn?”

 

“Ta chẳng qua chỉ trả lại cho ngươi thứ ngươi chuẩn bị cho ta .”

 

“Ta chỉ tự bảo vệ mình mà thôi.”

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Tần Lập cứng họng, chỉ trừng mắt nhìn ta , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

“Ngươi có thể hận ta , có thể oán Lâm Oanh. Nhưng căn nguyên là chính ngươi đã mục nát từ gốc.”

 

“Từ khoảnh khắc ngươi gật đầu đồng ý độc kế ấy , cầm lấy chén rượu kia , ngươi đã bước lên con đường tuyệt lộ này rồi .”

 

“Lâm Oanh chẳng qua chỉ là kẻ đưa d.a.o.”

 

“Còn ngươi mới là người tự tay đ.â.m lưỡi d.a.o vào kẻ khác, cuối cùng cũng tự đ.â.m chính mình .”

 

Hận ý trong mắt hắn dần tan đi , thay vào đó là sự tuyệt vọng như tro tàn.

 

Hắn trượt dọc theo song gỗ ngồi phịch xuống đất, lẩm bẩm:

 

“Là ta … chỉ sai một bước… thua cả bàn cờ…”

 

“Không.”

 

Ta sửa lại .

 

“Không phải sai một bước.”

 

“Mà là tâm thuật bất chính, nên thua cả bàn cờ.”

 

Hắn im lặng rất lâu, lâu đến mức ngục tốt đã bắt đầu thúc giục.

 

Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên. Trong mắt vậy mà xuất hiện chút cầu khẩn hèn mọn:

 

“Vân Thúy… có thể cho Nhạc Nhi hoặc Mộc Nhi quá kế sang danh nghĩa của ta không ? Để ta lưu lại chút hương hỏa…”

 

Ta không chút do dự:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.

monkeydd.com/van-hanh/9-hoan.html.]

“Kẻ lang tâm cẩu phế, mưu hại phát thê, không xứng có hậu.”

 

“Hương hỏa nhà họ Tần, không cần ngươi bận tâm.”

 

Tia sáng cuối cùng trong mắt hắn cũng tắt hẳn.

 

Cả người hắn như bị rút sạch hồn phách, mềm nhũn ngồi đó, không nói thêm lời nào nữa.

 

Ta xoay người , không nhìn hắn thêm lần nào, từng bước rời khỏi lao ngục âm u ấy .

 

Bên ngoài, ánh nắng mùa thu vừa đẹp , sáng đến có chút ch.ói mắt.

 

Tần Hành dẫn theo Nhạc Nhi và Mộc Nhi đứng chờ ta ở không xa.

 

Nhạc Nhi dường như đã hiểu chuyện hơn đôi chút, mím môi, ánh mắt đầy lo lắng.

 

Mộc Nhi ôm lấy chân ta , ngẩng khuôn mặt nhỏ lên:

 

“Nương, sao người đi lâu thế? Cha nói sẽ dẫn chúng ta đi mua đường họa mới đó.”

 

Ta cúi người bế nữ nhi lên, bàn tay còn lại được bàn tay ấm áp của Tần Hành siết c.h.ặ.t.

 

Hắn nhìn ta .

 

Trong mắt có quan tâm, có dò hỏi, nhưng nhiều hơn cả là sự thấu hiểu và chống đỡ không cần nói thành lời.

 

“Không sao rồi .”

 

Ta mỉm cười với họ, là thật sự nhẹ nhõm.

 

“Mọi chuyện đều qua rồi .”

 

Tần Hành gật đầu, kéo cả nhi t.ử vào bên cạnh:

 

“Đi thôi, về nhà.”

 

Một nhà bốn người chúng ta tắm mình dưới ánh thu ấm áp, cùng bước về phía mái nhà thân thuộc.

 

Bóng tối và nhơ bẩn phía sau lưng cuối cùng cũng bị bỏ lại hoàn toàn .

 

Sau khi Tần Lập đền tội, cuộc sống của chúng ta mới thật sự bình yên.

 

Viên sáp hoàn Tần Hành nuốt hôm ấy thực ra chỉ là t.h.u.ố.c dưỡng vị có hình dáng giống viên t.h.u.ố.c năm xưa.

 

Từ sau khi Tần Lập biết chân tướng, ta đã nghĩ cách tìm một viên tương tự để đ.á.n.h tráo, phòng khi bất trắc, không ngờ cuối cùng thật sự dùng tới.

 

Sau khi biết sự thật, Tần Hành chỉ véo nhẹ mũi ta , cười mắng một câu:

 

“Tiểu hồ ly.”

 

Việc làm ăn của quán bánh bao ngày càng phát đạt.

 

Tần Nhạc chăm chỉ đọc sách, vài năm sau thi đỗ tú tài. Tuy không cố chấp theo con đường khoa cử như bá phụ nó, nhưng lại là người trẻ tuổi chân thành hiểu lý lẽ. Sau này nó bắt đầu giúp cha mẹ quản lý việc làm ăn, còn cưới được một thê t.ử hiền huệ.

 

Tần Mộc lớn lên hoạt bát thẳng thắn, tự mình để mắt tới một hậu sinh nhà tiêu sư gia phong trong sạch, phu thê hòa thuận êm ấm.

 

Công bà tuổi già qua đời an ổn .

 

Trước lúc lâm chung, hai người nắm tay ta và Tần Hành, nước mắt dọc ngang, chỉ nói rằng đời này may mắn nhất chính là Tần Hành đã cưới được ta .

 

Đôi khi, giữa đêm khuya tĩnh mịch, ta cũng nhớ lại đêm tân hôn kinh tâm động phách năm ấy , nhớ tới bao sóng gió về sau .

 

Nhưng tất cả đều đã trở thành chuyện cũ xa xôi và mơ hồ.

 

Ta và Tần Hành nắm tay nhau đi hết một đời, con cháu quây quần bên gối.

 

Một đời vất vả, nhưng viên mãn đủ đầy.

 

-Hoàn-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...