20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kinh thành Đại Sở.

Phủ Vĩnh Ninh hầu.

Người gác cổng bắt gặp một thiếu nữ đội mũ có rèm che, theo sau là một tiểu nha hoàn ôm chiếc dù đen.

Nàng tự xưng là Lư Bảo Vân, chính là tiểu thư mười sáu năm trước bị ôm nhầm của phủ Vĩnh Ninh hầu. Trên đường hồi kinh chẳng may gặp cướp, rơi xuống vách núi, mãi đến khi thương thế dần lành mới gắng gượng quay về. Chỉ tiếc người hầu ra đón nàng, nay đều đã bỏ mạng.

Rất nhanh, sau khi người gác cổng bẩm báo, “tiểu thư thật” mang theo tín vật của hầu phủ bước vào đại môn Vĩnh Ninh hầu.

Lần này Cố Hựu Sanh cũng đưa Hồng Đậu theo cùng. Nàng lo kẻ tự xưng thiên kim có thể là kẻ độc ác, nên phải dẫn Hồng Đậu tinh thông y thuật theo.

Vĩnh Ninh hầu nhiều đời thụ ân triều đình, phủ đệ rộng lớn, khí thế nguy nga. Đã mười mấy năm chưa vào kinh, Cố Hựu Sanh vẫn thoáng kinh ngạc trước cảnh phú quý nơi đây, huống chi là Lư Bảo Vân vốn từ nhỏ lớn lên nơi biên cương.

Nàng đi theo sau lưng Cố Hựu Sanh, nét mặt khi sáng khi tối, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Vai diễn của Cố Hựu Sanh là tiểu thư thân thể yếu nhược, thương thế chưa lành. Chỉ như thế mới tránh khỏi phải dự đủ loại yến hội rườm rà, để nàng an tâm ở lại phủ, âm thầm dò xét chuyện của Lư Bảo Vân cùng vụ án cũ mười hai năm trước .

Hồng Đậu ôm cây dù đen, lặng lẽ theo sát phía sau .

Các nàng lén ra đi , chưa bẩm qua lão gia và đại tiểu thư. Suốt dọc đường, nàng vẫn nơm nớp bất an.

Chỉ để lại một phong thư. Đại tiểu thư liệu có tức giận đến mức vội vàng chạy thẳng tới kinh thành không ? Ý nghĩ ấy khiến lòng Hồng Đậu càng thêm thấp thỏm.

Lư Bảo Vân tuy say mê cảnh sắc xa hoa của hầu phủ, nhưng lại không dám rời khỏi dù Tố Hồi, cứ bám c.h.ặ.t lấy Hồng Đậu.

Hồn lực nàng vốn quá yếu, trước khi đến đây, Cố Hựu Sanh đã nhiều lần nhắc nhở tuyệt đối không được xa dù Tố Hồi, bằng không sát khí trong phủ có thể khiến nàng hồn phi phách tán.

Nàng nào dám gánh lấy kết cục ấy , cho nên dù ánh mắt bị cảnh trí nơi đây lôi cuốn thế nào, cũng chẳng dám bước nửa bước ra ngoài phạm vi bảo hộ.

“Nếu như ta có thể sớm trở lại nơi này , vận mệnh ta há đã đến bước này ?”

Hồn phách Lư Bảo Vân thoáng dày thêm, khiến Cố Hựu Sanh liếc nhìn một cái như có như không .

Nàng liền vội vàng thu lại oán khí trong lòng.

Cố Hựu Sanh cùng Hồng Đậu đi theo một ma ma vào đại đường. Dọc đường, nhiều hạ nhân len lén đưa mắt đ.á.n.h giá, nhưng Cố Hựu Sanh chẳng mấy để tâm.

Chỉ là, nữ nhi thân sinh trở về, vậy mà trong phủ chỉ phái một ma ma ra tiếp. Trong lòng nàng liền đoán được phần nào địa vị của Lư Bảo Vân nơi hầu phủ này .

Nàng ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt nhàn nhạt.

Trong đại đường đã ngồi đầy người . Nhìn thấy nàng tiến vào , từng người đều lần lượt đứng dậy.

Cố Hựu Sanh dừng lại một chút, rồi theo ma ma bước lên.

Vĩnh Ninh hầu Yến Tá, thân hình cao lớn, khí chất thẳng thắn rắn rỏi của người luyện võ. Nét mặt ông có ba phần giống Lư Bảo Vân. Dù ở trong nhà, bên hông vẫn đeo một thanh đại đao.

Hầu phu nhân Diêu Thiên, xuất thân thư hương, vốn là tiểu thư khuê các nhu nhã. Dù tuổi đã qua tứ tuần, nhưng bà vẫn bảo dưỡng thỏa đáng, dung mạo trang điểm thanh nhã, lúc này lại thấp thỏm nhìn Cố Hựu Sanh.

Cố Hựu Sanh đảo mắt khắp nơi.

Nàng đột ngột hồi phủ, thế mà cả chủ nhân hầu phủ đều có mặt, há chẳng phải đang gặp dịp trọng đại gì?

“Hầu gia, phu nhân, tiểu thư đã trở về.”

Người lên tiếng là Trương ma ma, người đắc lực bên cạnh Diêu Thiên. Bà ta phá tan bầu không khí lặng im, rồi đưa tín vật đến trước mặt Yến Tá.

Yến Tá chỉ liếc qua, liền lại đưa mắt nhìn “tiểu thư” trước mặt.

Đứa nhỏ này , quả thật có vài phần giống với mẫu thân khi xưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-20-hau-phu.

html.]

Cố Hựu Sanh và Diêu Thiên kỳ thực không quá giống nhau về dung mạo, nhưng khí chất lại tương tự, khiến người Yến gia sinh ra cảm giác thân quen.

Ngân hà lấp lánh

Trong khoảnh khắc, không ai còn hoài nghi thân phận nàng.

Trương ma ma nói tiếp: “Tiểu thư trên đường gặp cướp, may nhờ người cứu giúp, chỉ là thương thế chưa lành, bởi vậy chậm trễ ngày về.”

Những chuyện ấy vốn đã được báo lại , bà ta chỉ nhắc khéo để mọi người khỏi thất thần mà thôi.

Nửa tháng trước , Yến Tá vừa biết được đoàn hộ vệ đưa Lư Bảo Vân hồi kinh đều bị hại, tra ra mới hay là do sơn phỉ tác loạn.

Ông vốn tưởng nữ nhi đã vùi thây dưới đao phỉ, chẳng ngờ lại còn có mệnh lớn, rơi xuống vực vẫn sống sót trở về.

Diêu Thiên lau nước mắt, là người đầu tiên hồi thần.

Bà ta thấp thỏm bước lên, run giọng: “Chúng ta còn tưởng rằng con…”

Tưởng rằng nữ nhi sớm đã hóa thành nắm xương tàn, nay lại còn duyên gặp lại .

Trong lòng Diêu Thiên không khỏi ngổn ngang. Suốt nửa tháng nay, dù Yến Tá đã phái binh diệt phỉ, nhưng bóng dáng nữ nhi vẫn bặt vô âm tín. Vì vậy mà sinh bệnh nặng, đến nay mới gượng dậy, vốn cũng định đích thân ra cửa, song thân thể yếu ớt không cho phép. Ai ngờ hôm nay lại trùng hợp, trong phủ vừa hay có khách.

Cố Hựu Sanh nhìn phu nhân trước mắt, còn yếu ớt hơn cả “tiểu thư trọng thương” mà nàng đang giả dạng. Nàng uống đan d.ư.ợ.c của Hồng Đậu nên mới mang mạch tượng suy yếu, còn Diêu Thiên, không rõ vốn dĩ đã như thế, hay là vì lo lắng cho Lư Bảo Vân mà hao tổn.

Cố Hựu Sanh không nói thêm gì, nhưng Lư Bảo Vân phía sau đã òa khóc nức nở. Dung mạo nàng giống Diêu Thiên đến mấy phần, khác chăng chỉ là khí chất, Diêu Thiên nhu nhược, còn nàng lại phóng khoáng, mang theo chút anh khí.

Diêu Thiên khóc một hồi, như không thở nổi, Yến Tá vội bước lên đỡ lấy.

“Mẫu thân con biết được tin con còn sống, vì đó mà bệnh nặng một trận, đến nay vẫn chưa bình phục.”

Giọng nói Yến Tá vốn cứng rắn, giờ đây cũng mềm đi ít nhiều.

Ôm nhầm nữ nhi, mười mấy năm không ở bên nhau lớn lên, lại nghe nói ở nhà cũ nàng vốn cũng chẳng được thương yêu. Trong lòng Yến Tá dâng lên nỗi áy náy. Nếu không phải vì ông phải cầm quân chinh chiến, nếu không phải Diêu Thiên đi theo trượng phu ra biên quan, thì con bé đáng lẽ đã được sinh trưởng ở kinh thành, lớn lên trong nhung lụa.

Biên cương nghèo khó, loạn lạc, không ai hiểu rõ hơn Yến Tá.

Lúc ấy , từ bên kia bước ra một thiếu nữ tuổi xuân xanh. Nàng do dự một hồi, rồi tiến lên.

“Bảo Vân, mẫu thân nửa tháng nay ăn không trôi, vẫn luôn tưởng nhớ muội .”

Cố Hựu Sanh đưa mắt nhìn sang. Đó là một thiếu nữ tú nhã đoan trang, chỉ nhìn là biết được nuôi lớn trong tiền tài, dung mạo, cách ăn mặc lẫn khí chất đều nổi bật.

Trong hầu phủ, chỉ có một nữ t.ử cùng tuổi với Lư Bảo Vân.

Ấy chính là vị thiên kim bị ôm nhầm năm xưa, Yến An.

Cố Hựu Sanh còn chưa mở lời thì Lư Bảo Vân đã lao tới. Yến An chỉ thấy một luồng khí lạnh ập vào mặt.

“Nàng ta nhất định chính là Yến An! Nàng ta lớn lên giống hệt mẫu thân , chính là nàng, chính là nàng ta !”

Giọng Lư Bảo Vân chất chứa nỗi căm hận khó tả, chẳng rõ là hướng về Yến An hay người mẫu thân đã sinh ra nàng ta .

Yến An lùi lại một bước theo bản năng.

Cố Hựu Sanh vẫn giữ dáng vẻ nhàn nhạt, ánh mắt còn lộ chút mờ mịt.

Lúc này , một nam t.ử bước ra . Tướng mạo hắn rất giống Yến Tá, chính là nhi t.ử thứ hai của hầu phủ, tên Yến Nhạc.

Trước khi đến, Cố Hựu Sanh đã tra qua tình hình Yến gia: Yến Tá có hai nam ba nữ.

Trưởng nữ Yến Hi đã xuất giá. Nhị t.ử Yến Nhạc đang học ở Quốc T.ử Giám. Tam nữ là Yến An, tứ nữ Yến Thanh là con thiếp thất, hiện chưa đến tuổi cập kê, còn một tiểu nhi t.ử tên Yến Nghiêu.

Trong đại đường, ngoài phu thê Yến Tá, còn có Yến Nhạc, Yến An và một nam t.ử tuổi xấp xỉ Yến Nhạc.

Cố Hựu Sanh đã đoán được thân phận người ấy , trong mắt thoáng hiện một tia thâm trầm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...