20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giọng Yến Nhạc vang sang sảng:

“Bảo Vân muội muội vừa mới trở về nhà, còn chưa kịp nhận người đâu . Mẫu thân hãy ngồi nghỉ ngơi trước một chút, để ta dẫn muội muội ra mắt từng người .”

Nói xong, hắn đỡ Diêu Thiên trở lại chỗ ngồi .

“Muội muội , ta là ca ca của muội , Yến Nhạc. Trên ta còn có một tỷ tỷ, nhưng đại tỷ đã gả đi xa, e phải một thời gian nữa mới có dịp gặp mặt.”

Yến Nhạc bước đến bên cạnh Cố Hựu Sanh.

Nhìn như tùy ý, song lời lẽ lại cẩn trọng. Hắn nhận ra Cố Hựu Sanh đối với nhà này còn xa lạ, liền chủ động giới thiệu:

“Trong nhà còn có một di nương, sinh ra tứ muội muội Yến Thanh. Hiện giờ mẫu t.ử các nàng đang ở miếu cầu phúc cho muội , lát nữa ta sẽ cho người mời về. Biết muội không sao , chắc chắn các nàng sẽ rất mừng.”

Những điều vốn nên do Diêu Thiên giải thích, nhưng phu nhân thân thể yếu ớt, Yến An lại ở vào thế khó xử, nên Yến Nhạc chủ động gánh vác.

Hắn quay sang Yến An, trong lòng cũng thoáng khẩn trương:

“Đây là tam muội muội Yến An, cũng chính là người năm xưa bị ôm nhầm cùng muội .”

Đáy mắt Yến An cũng dấy lên chút bất an, nhưng nàng ta vẫn nở một nụ cười dịu dàng.

“Là ta khiến Bảo Vân phải chịu khổ.”

Lời xin lỗi chân thành, song Lư Bảo Vân lại chẳng hề tin. Nàng quay quanh Yến An, tức tối quở trách:

“Giả nhân giả nghĩa! Nếu thật thấy áy náy, sao ngươi không rời đi ? Vì sao không trở về với gia đình thật sự của mình ?”

Cố Hựu Sanh coi như không nghe thấy, chỉ khẽ gật đầu đáp lại Yến An.

Những người này không phải thân nhân của nàng, nàng đâu cần phải nổi giận như Lư Bảo Vân.

Yến Nhạc lại chỉ về phía một nam t.ử tuấn lãng đứng bên cạnh:

“Đây là vị hôn phu của Yến An, Triệu Kim.”

Hắn không nói nhiều, song vừa nghe đến cái tên, Lư Bảo Vân bỗng chốc lặng đi .

Cố Hựu Sanh chỉ liếc nhìn Triệu Kim một cái rồi dời mắt, khiến hắn và Yến An thầm thở phào.

Triệu Kim và Yến An là hôn ước từ trong bụng mẹ . Nếu năm xưa không có chuyện ôm nhầm, hắn vốn là vị hôn phu của Lư Bảo Vân.

Chỉ là hắn và Yến An lớn lên bên nhau , tình cảm như thanh mai trúc mã. Nếu không phải giữ tang ba năm, hai người đã thành thân từ năm trước . Nay hôn sự đã định kỳ, cho dù Lư Bảo Vân trở về, cũng chẳng thể thay đổi.

Lư Bảo Vân như bị nghẹn lời, không thốt thêm nửa tiếng.

“Trong nhà còn có một đệ đệ , tên Yến Nghiêu, thông minh lanh lợi, đang ở học đường. Chút nữa sẽ được gặp.”

Yến Nhạc nói rồi liếc nhìn Trương ma ma.

Trương ma ma lập tức bước lên:

“Tiểu thư, nếu không để nô tỳ đưa người về phòng nghỉ ngơi trước ?”

Ai cũng thấy rõ, chủ tớ Cố Hựu Sanh từ xa về, trên mặt đều vương nét mệt nhọc.

Cố Hựu Sanh không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu.

Nói nhiều dễ sinh sơ hở. Nàng vốn định ở lại hầu phủ một thời gian, tất nhiên phải giữ miệng cho kín.

Ngân hà lấp lánh

Nàng gật đầu chào mọi người , rồi cùng Hồng Đậu theo Trương ma ma đi ra .

Lư Bảo Vân còn ngẩn người đứng ở đại đường, phải nhờ Cố Hựu Sanh khẽ nhắc nhở, hồn phách mới không lạc khỏi dù Tố Hồi.

Hầu phủ an bài cho Cố Hựu Sanh một viện riêng, vừa nhìn đã thấy được chuẩn bị chu đáo từ trước .

Nàng không để tâm quan sát, chỉ nghe Trương ma ma dặn dò:

“Biết tin tiểu thư, phu nhân từ sớm đã sai người bày biện. Cũng may trời xanh thương, tiểu thư vẫn còn trở về. Trong phòng hiện đã sắp xếp bốn nha hoàn hầu hạ, bốn ma ma quét dọn trong viện, cùng sáu tiểu nha hoàn .”

Cố Hựu Sanh nói :

“Ta không quen có quá nhiều người bên cạnh. Chỉ cần để họ ở ngoài cửa là được .”

Trương ma ma lần đầu nghe giọng Cố Hựu Sanh, thoáng ngẩn ra , rồi vội đáp:

“Đợi lát nữa nô tỳ sẽ dặn kỹ, tuyệt không để họ làm phiền tiểu thư.

Giọng nàng dịu mềm, dung nhan trắng trẻo, khí chất đoan trang, nhã nhặn, hoàn toàn chẳng giống một tiểu thư lớn lên ở nơi biên ải nghèo hẻo lánh.

Cố Hựu Sanh đi vào trong phòng. Căn phòng này vừa nhìn qua liền có thể dùng hai chữ để hình dung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-21-hon-su.html.]

Có tiền!

Phủ Vĩnh Ninh hầu, thật sự là xa hoa phú quý.

Cố Hựu Sanh liếc sang Lư Bảo Vân, khác hẳn vẻ kinh ngạc khi mới bước vào , giờ nàng như quả cà tím bị đ.á.n.h dập, mặt mày ủ rũ.

Cố Hựu Sanh đoán được tâm tư nàng.

Triệu Kim tuy không rõ xuất thân ra sao , nhưng chỉ nhìn vóc dáng cao lớn, gương mặt tuấn tú kia , cũng đủ khiến bao thiếu nữ động lòng.

Lư Bảo Vân lớn lên ở biên quan, hẳn là chỉ quen nhìn mấy kẻ thô kệch. Huống hồ trước kia phụ mẫu nuôi của nàng còn định đem nàng gả cho một vị quan trên năm mươi tuổi, vừa béo vừa xấu , lấy làm tiểu thiếp . So sánh như thế, lòng nàng sao tránh khỏi mất mát.

Trương ma ma đưa mắt ra hiệu, một nha hoàn bước tới.

“Tiểu thư, đây là đại nha hoàn phu nhân an bài cho người , tên Như Thất, lớn lên ở trong phủ, có việc gì người cứ để nàng đi làm .”

Rồi bà ta lại dặn Như Thất:

“Tiểu thư mới hồi phủ, trong phủ còn xa lạ, ngươi hãy thường xuyên nói cho tiểu thư rõ tình huống. Tiểu thư thích yên tĩnh, những người khác liền chờ ở ngoài, có việc gì thì ngươi thay tiểu thư truyền xuống. Đây là ân nhân cứu tiểu thư, giờ cũng là đại nha hoàn bên cạnh tiểu thư. Từ nay hai ngươi cùng hầu hạ bên người .”

Dung mạo Như Thất đoan chính, trông cũng lanh lợi.

“Vâng, Trương ma ma. Vị muội muội này ta chưa rõ tên gọi, tiểu thư có thói quen gì ta cũng chưa rành, mong muội muội chỉ dạy thêm.”

Nàng ta nói rất thành khẩn. Hồng Đậu mỉm cười gật đầu.

“Ta là Hồng Đậu.”

Tiểu thư từng dặn, ít nói ít sai, không nói thì càng không sai.

Cố Hựu Sanh đã ngồi bên bàn. Trương ma ma lập tức bước tới rót trà dâng lên.

Cố Hựu Sanh vốn không quen được hầu hạ, song vẫn đón lấy.

“Ma ma vất vả, ta định nghỉ ngơi một lát, thay y phục xong sẽ ra gặp người nhà.”

Trương ma ma đáp ngay:

“Vậy lão nô không quấy rầy tiểu thư nữa.”

Vừa mới trở về, bà ta cũng chưa hiểu rõ tính nết nàng, liền tạm thời thuận theo ý mà lui ra .

Như Thất cung kính nói :

“Tiểu thư hãy nghỉ ngơi, lát nữa nô tỳ sẽ sai người đưa nước tới rửa mặt. Tiểu thư có muốn dùng chút điểm tâm không ?”

Cố Hựu Sanh lắc đầu.

Hồng Đậu thay nàng đáp:

“Tiểu thư đi đường mệt mỏi, muốn nằm nghỉ trước . Phiền tỷ tỷ lát nữa đưa nước là được .”

Như Thất gật đầu:

“Vậy nô tỳ xin lui. Tiểu thư có điều chi cần, chỉ cần Hồng Đậu gọi một tiếng, bọn nô tỳ sẽ tới ngay.”

Nói xong, nàng ta cười khẽ rồi lui ra , còn tiện tay khép cửa lại .

Hồng Đậu thở phào một hơi . Làm nha hoàn nhà quyền quý quả thật chẳng dễ dàng.

Nàng ngồi xuống đối diện Cố Hựu Sanh, tự mình rót một chén trà .

“Tiểu thư, trong phủ hẳn quy củ không ít. Giờ người mới tới thì còn chưa sao , nhưng sau này nếu phải học đủ lễ nghi ấy , e là cũng rớt nửa cái mạng.”

Cố Hựu Sanh nhìn sang Lư Bảo Vân. Từ lúc rời đại đường, nàng vẫn cúi gằm, không hề ngẩng đầu.

Cố Hựu Sanh không mở miệng an ủi, chỉ nói :

“Chúng ta ở đây nhiều nhất một tháng thôi, lâu hơn tất sinh biến.”

Hồng Đậu gật đầu:

“Vâng, Hồng Đậu hiểu.”

Nàng lấy lý do thân thể yếu nhược, một tháng không ra gặp khách còn xem như hợp lẽ. Nhưng để mãi như vậy thì không xong. Huống chi Lư Bảo Vân tuổi tác đã không nhỏ, hầu phủ e rằng chẳng bao lâu sẽ bàn chuyện hôn sự cho nàng.

Cố Hựu Sanh lại nhìn về phía Lư Bảo Vân. Nàng vẫn ngồi ngẩn ngơ, hồn vía lên mây.

Đáng lẽ nàng phải lớn lên trong nhung lụa, đáng lẽ phải có một nam t.ử như Triệu Kim làm đôi lứa xứng đôi. Thế mà cả đời lại chịu khổ ở nơi biên ải hẻo lánh.

Đến khi sắp gần ngay kinh thành, lại c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng. Tâm tình ấy , làm sao mà tốt cho được ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...