Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hồi lâu, Cố Hựu Sanh đã nằm yên trên giường, Hồng Đậu cũng ngả lưng trên chiếc sập bên cạnh.
Lư Bảo Vân bấy giờ mới khẽ mở miệng, giọng trầm ngâm như đang tự hỏi:
“Nếu ta trở về sớm hơn một chút, chuyện đính hôn kia … có phải sẽ là ta không ?”
Kỳ thật, Lư Bảo Vân sớm đã biết Triệu Kim.
Ngày trước v.ú nuôi từ hầu phủ trở lại từng nói với nàng, nàng có một mối hôn sự, đính từ trong bụng mẹ , đối tượng chính là một vị thiếu tướng quân phong lưu tuấn lãng.
Phụ thân Triệu Kim là phó tướng dưới trướng Vĩnh Ninh hầu, địa vị cũng không thấp.
Mẫu thân Triệu Kim mất cách đây ba năm, hắn giữ đạo hiếu đủ ba năm, đến tháng tư năm nay mới mãn tang.
Thế nhưng, cuối năm ngoái, hầu phủ đã điều tra rõ chân tướng nàng và Yến An. Nếu thật lòng nghĩ cho nàng, vì sao Triệu Kim vẫn trở thành vị hôn phu của Yến An?
Vốn dĩ, mối hôn sự ấy phải thuộc về nàng.
Nếu không vì thân thể suy nhược, lại cảm gió dọc đường, rồi còn thường bị người hạ d.ư.ợ.c khiến hôn mê, nàng vốn nên được vào kinh ngay từ tháng tư.
Nói là không ai cố tình kéo dài chuyện này , nàng tuyệt đối không tin.
Người được lợi nhiều nhất chính là Yến An.
Tuy mới gặp, thấy nàng ta mang dáng vẻ tiểu thư khuê các, nhưng Lư Bảo Vân nào tin nàng ta thực sự trong sạch, không mưu tính gì.
Mẫu thân còn hèn hạ như vậy , nữ nhi lại có thể tốt đến đâu ?
Cố Hựu Sanh chỉ khẽ thở dài:
“Chậm rãi mà xem đi .”
Lư Bảo Vân nghe nàng đáp, lại bật cười thê lương:
“Nếu ta chưa c.h.ế.t, có thể vào phủ chậm rãi nhìn thì tốt biết bao.”
Nàng lớn lên ở biên quan, chưa từng bước chân vào kinh thành.
Người nhà Yến gia kỳ thực cũng chẳng bạc bẽo, chỉ là số nàng đã định phải c.h.ế.t oan, xương cốt cũng chẳng còn.
Nữ nhi ruột thịt bị ôm nhầm suốt mười sáu năm, trên đường hồi kinh thì bị hạ d.ư.ợ.c, bị trì hoãn thời gian, lại gặp cướp, rốt cuộc cả đoàn đều c.h.ế.t sạch.
Yến gia hẳn phải cho nàng một lời công đạo.
Trong lòng nàng đầy hận, nhưng khi nhớ tới ánh mắt đầy thương yêu của phu thê Yến Tá nhìn nàng, lại mềm lòng.
Đó mới là ánh mắt phụ mẫu thật sự dành cho nữ nhi.
Nàng từng nghĩ bản thân không được yêu thương, từ nhỏ sống không bằng một nha hoàn trong phủ. Sau mới biết , hóa ra mình vốn chẳng phải con ruột, khó trách người ta dễ dàng đem nàng gả cho một lão quan già để đổi chút lợi ích.
Lư gia đã bị lưu đày, nàng tận mắt thấy cả nhà bị áp giải đi mới theo người hầu phủ hồi kinh.
Nàng vốn tưởng đời mình từ đây sẽ khác, không ngờ còn chưa kịp bước vào cửa hầu phủ, mạng sống đã chấm dứt.
Lư Bảo Vân giấu Cố Hựu Sanh một điều. Nàng không chỉ muốn vào phủ gặp phụ mẫu, mà còn muốn lấy mạng Yến An.
Nhưng nàng sợ. Sợ rằng Yến An vốn chẳng liên can nhân quả, sợ chính mình hồn phi phách tán.
Đời đã khổ đến vậy , nàng không muốn mất luôn cả cơ hội đầu thai.
Nàng không hiểu vì sao Cố Hựu Sanh đột nhiên đổi ý, chịu giúp mình . Nhưng chỉ cần được nàng mang theo, nàng đã vô cùng cảm kích.
Dù cho Cố Hựu Sanh phải gánh tên nàng, sống cả đời dưới danh nghĩa thiên kim Vĩnh Ninh hầu, nàng cũng không hối hận.
…
Cố Hựu Sanh nhắm mắt lại . Nàng từng gặp quá nhiều quỷ hồn không cam lòng.
Đáng tiếc, nhân sinh nào có nhiều “nếu” như vậy .
Hầu phủ sát khí quá nặng, nàng phải mang theo hai quỷ hồn lợi hại là Tiêu Nương và Yêu Muội trở lại .
Giờ đây, Tiêu Nương và Yêu Muội chính là nhãn tuyến của nàng trong hầu phủ.
Nhờ chúng, chỉ cần giả vờ kéo dài thời gian, chuyện gì xảy ra trong hầu phủ, nàng đều sẽ nắm rõ.
Chân tướng chuyện Lư Bảo Vân bị hạ d.ư.ợ.c trên đường hồi kinh, cùng lai lịch bọn cướp kia , ắt sẽ rõ ràng.
Cố Hựu Sanh chỉ định ở
lại
hầu phủ một thời gian. Nếu
có
thể dò
được
chút tin tức liên quan tới chuyện trong cung năm xưa thì càng
tốt
, còn nếu
không
thì cũng xem như nàng vì Lư Bảo Vân mà
đi
chuyến
này
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-22-nhan-tuyen.html.]
…
Sau khi Cố Hựu Sanh rời đi , đại đường chìm vào yên lặng. Chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của Diêu Thiên vang lên từng hồi.
Tiêu Nương ngồi trong góc, lặng lẽ quan sát thần sắc từng người .
Ngân hà lấp lánh
Sát khí ở Vĩnh Ninh hầu phủ quá nặng, nàng không dám tới gần, để Yêu Muội đi dạo quanh phủ còn mình thì nán lại nghe xem bọn họ nói gì.
Diêu Thiên khóc một hồi thật lâu, rồi mới dần dần ngưng lại .
Bà lau nước mắt, ngồi xuống bên cạnh Yến Nhạc và Yến An.
“Làm các con chê cười rồi , hôm nay…”
Miệng tuy nói thế, nhưng trong lòng Diêu Thiên cũng đã thấy nhẹ nhõm. Triệu Kim từ nhỏ đã được nuôi trong hầu phủ, so với nhi t.ử mình cũng chẳng khác gì, nay lại thành hôn với Yến An, sau này chính là hiền tế của bà.
Diêu Thiên nhìn Triệu Kim và Yến An, trai tài gái sắc, quả thực xứng đôi.
Cũng may… cũng may Bảo Vân còn bình an trở về.
“Bảo Vân muội muội hồi phủ, là chuyện vui lớn, xin phu nhân đừng lo nghĩ quá.”
Triệu Kim ôn hòa khuyên nhủ, nhưng trong tay áo, bàn tay lại nắm c.h.ặ.t.
Yến Tá tiếp lời:
“ Đúng vậy . Khuê nữ của ta trải qua đại nạn mà không c.h.ế.t, tất sẽ có phúc về sau . Chúng ta sẽ đối đãi con bé thật tốt .”
Biên quan là cái nơi khổ sở gì, chắc hẳn Bảo Vân mấy năm qua sống chẳng được dễ dàng. Đáng tiếc là những người hầu theo cùng đều đã c.h.ế.t, nếu không còn có thể biết thêm nhiều chuyện của Bảo Vân.
Yến Nhạc nói :
“Ta thấy Bảo Vân muội muội tính tình dễ gần. Yến An sau này nên cùng muội ấy hòa thuận.”
Yến An tuy không phải con ruột nhà họ Yến, nhưng được nuôi dạy mười sáu năm, ngay khi biết thân thế, Yến gia cũng đã quyết định coi nàng như nữ nhi ruột thịt.
Giờ Bảo Vân trở về, trong nhà chỉ thêm một nữ nhi mà thôi.
Họ chưa từng nghĩ đến chuyện đuổi Yến An đi . Chỉ vì Yến An vốn đa sầu đa cảm nên Diêu Thiên mới sớm định ra hôn sự của nàng với Triệu Kim, để nàng khỏi cảm thấy bơ vơ.
“Vâng, ta sẽ chăm sóc Bảo Vân nhiều hơn.”
Yến An vốn nên là người xấu hổ nhất trong phủ, nhưng nay đã sắp xuất giá, so với Bảo Vân, nàng ta cũng chẳng còn phải lo nghĩ như trước .
Thấy Diêu Thiên đã bình ổn lại , Yến Tá liền định dẫn Yến Nhạc và Triệu Kim vào thư phòng.
“Yến An, con ở lại bầu bạn cùng mẫu thân đi . Yến Nhạc, Triệu Kim, chúng ta vào thư phòng bàn việc.”
Hôn kỳ của Triệu Kim và Yến An đã định vào tháng bảy, việc chuẩn bị cũng rất gấp gáp. Theo quy củ, hai người vốn không nên gặp mặt. Nhưng Triệu Kim là thiếu tướng quân dưới trướng Vĩnh An quân, hôm nay vốn đến hầu phủ để thương nghị quân sự với Yến Tá. Nào ngờ hắn vừa tới chưa được bao lâu, liền có tin Lư Bảo Vân hồi phủ.
Diêu Thiên vừa nghe , suýt thì ngất xỉu, không còn sức đi đón, phải sai Trương ma ma ra cổng nghênh tiếp.
“Được.”
Yến An ngoan ngoãn đáp lời.
Triệu Kim theo Yến Tá bước đi , trước khi ra ngoài còn quay đầu lại , khẽ cười trấn an nàng.
Yến An vốn có chút bối rối, lập tức bình tâm lại .
Nàng quay về bên Diêu Thiên:
“Mẫu thân , hay là lát nữa mời phủ y đến xem qua cho Bảo Vân, kẻo trễ nải thương thế.”
Lư Bảo Vân vốn là từ trên vách núi rơi xuống, trọng thương, kéo dài gần một tháng mới về được kinh, chắc chắn thương thế không nhẹ.
Nghĩ đến đây, Yến An lại thở dài:
“Không biết lúc ấy muội ấy gặp phải chuyện thế nào. Nhìn sắc mặt tái nhợt, e rằng thân thể vẫn chưa ổn .”
Nghe vậy , trong lòng Diêu Thiên như bị ai bóp c.h.ặ.t.
Rơi xuống vách núi, vốn là vạn kiếp bất phục, vậy mà nàng may mắn nhặt về một mạng, tất nhiên không thể chỉ bị thương nhẹ.
Nghe nói nha hoàn bên cạnh còn là ân nhân cứu mạng, gia cảnh bần hàn mà vẫn theo nàng vào kinh.
Một tiểu thư từ huyện nhỏ nơi biên quan mà đến, suốt dọc đường trở về kinh thành, trong lòng sao có thể không sợ hãi?
Diêu Thiên càng nghĩ càng thấy chua xót. Nếu khi đó bà đi đón nữ nhi trở về kinh…
Chaporia
Bình Luận (0)