20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Yến An thấy Diêu Thiên lại rưng rưng, vội vàng dỗ dành:

“Mẫu thân , là nữ nhi lỡ lời khiến người thương tâm. Hiện giờ Bảo Vân đã trở về, trong phủ cái gì cũng đều có , thân thể muội ấy rồi sẽ dần khá hơn. Mẫu thân đừng lo, chúng ta đều sẽ chăm sóc nàng thật tốt .”

Diêu Thiên lau nước mắt, đưa tay che n.g.ự.c, gật đầu liên tiếp.

Đúng lúc ấy , Trương ma ma bước vào .

Diêu Thiên lập tức ngẩng lên nhìn .

Trương ma ma là v.ú nuôi của bà, từ khi bà mới chào đời đã kề cận chăm sóc, nay thấy phu nhân đau lòng như vậy , trong dạ cũng chẳng yên.

“Phu nhân chớ quá lo. Nô tỳ đã an bài cho tiểu thư nghỉ ngơi. Thân thể tuy có phần hư nhược, nhưng hẳn không phải trọng bệnh.”

Trương ma ma có học chút y lý, tuy không tinh tường, nhưng lời bà ta nói vẫn khiến Diêu Thiên thở phào nhẹ nhõm.

Nữ nhi thất lạc bao năm nay, nay đã tìm lại được , bà chỉ mong không có gì thêm bất trắc.

“Nàng có nói điều gì không ?” Diêu Thiên dè dặt hỏi.

Trương ma ma lắc đầu:

“Tiểu thư chỉ dặn không cho người hầu trong phòng, chắc là không quen ồn ào.”

Diêu Thiên ngẫm nghĩ. Con bé lớn lên ở huyện nhỏ biên cương, dù là thiên kim của tri huyện thì nơi ấy cũng nghèo khó, e là chẳng mấy hạ nhân hầu hạ. Chắc phải từ từ rồi nàng cũng quen thôi.

“Đợi lát nữa mời phủ y sang đó chờ, bắt mạch cho Bảo Vân. Thuốc bổ cần gì, bất kể tốn kém bao nhiêu đều phải chuẩn bị , nhất định phải bồi dưỡng cho con bé khỏe lại .”

“Vâng, nô tỳ hiểu.”

“Cơm tối cho dọn muộn một chút, đừng quấy rầy, để nàng nghỉ ngơi cho thỏa.”

Diêu Thiên vẫn không yên tâm, dặn dò tỉ mỉ từng việc.

“Vâng.”

“Trong viện hạ nhân cứ làm việc cho chu đáo, đừng để chậm trễ rồi khiến Bảo Vân nghĩ ngợi nhiều.”

“Nô tỳ đã rõ.”

“Trước kia đã may cho nàng vài bộ y phục, không biết có vừa người không . Lát nữa bảo Tú nương đến đo lại cho Bảo Vân, may thêm mấy bộ mới. À, còn nữa, sắp xếp cho nàng một đầu bếp nữ. Trong viện vốn có bếp nhỏ, đừng để bỏ phí. Bảo Vân mới về phủ, thức ăn có khi chưa quen miệng, cứ để đầu bếp riêng nấu cho nàng.”

Ngân hà lấp lánh

“Vâng.”

Diêu Thiên vẫn thấy còn nhiều điều cần dặn dò, nhưng thân thể đã mệt mỏi. Bà vừa mới khỏi bệnh nặng, hôm nay tâm tình lại d.a.o động quá lớn, giờ quả thật có phần chịu không nổi.

Trương ma ma nhận ra phu nhân khó nhọc, vội tiến lên khuyên:

“Phu nhân yên tâm, mọi việc giao cho nô tỳ là được . Cơm tối còn phải cùng tiểu thư tiếp đãi chu đáo, chi bằng phu nhân về nghỉ ngơi một lát, dưỡng lại tinh thần.”

“ Đúng đó mẫu thân , để con đỡ người về phòng nghỉ ngơi một chút.”

Yến An nhẹ giọng khuyên nhủ.

Diêu Thiên gật đầu:

“Cũng được , ta đi nghỉ một lát. Đợi Bảo Vân tỉnh dậy, ta còn phải trò chuyện với con bé.”

Trương ma ma cùng Yến An, một trái một phải dìu Diêu Thiên trở về phòng.

Tiêu Nương đứng trong góc, nghĩ ngợi rồi cũng lặng lẽ đi theo.

Còn mấy người nam nhân trong Yến gia, nàng để Yêu Muội đi ứng phó. Vị hầu gia kia sát khí quá nặng, nhi t.ử và hiền tế của ông e cũng đều từng ra trận chinh chiến. Tiêu Nương tự thấy khó mà chịu nổi, chẳng muốn lại gần.

Dù Yêu Muội thành quỷ đã mấy chục năm, nhưng khi còn sống vốn là người trong huyền môn, đạo hạnh cao hơn nàng không chỉ một bậc.

Quả nhiên hầu phu nhân đã về phòng nghỉ, Yến An ngồi một lát rồi cũng quay lại sân của mình , Trương ma ma thì bận rộn đi sắp xếp. Thấy thế, Tiêu Nương liền đi theo Yến An.

Sân của Yến An cách đó không xa, trong phòng bày biện thanh nhã, nhìn qua là biết chủ nhân yêu sách vở. Trên kệ đầy ắp thư tịch, Tiêu Nương chỉ liếc qua rồi thôi.

Yến An ngồi xuống bên bàn, nha hoàn Xuân Hoa rót cho nàng ta một chén trà nóng.

“Tiểu thư, có phải vì gặp vị kia mà trong lòng thấy khó chịu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-23-yen-an.html.]

Nghe vậy , Yến An khẽ trừng mắt nhìn Xuân Hoa một cái.

Xuân Hoa vốn theo nàng ta lớn lên từ nhỏ, nên không hề sợ hãi.

“Nếu để người ngoài nghe thấy, lại tưởng ta không biết điều. Bao năm qua rõ ràng ta được hưởng phú quý vốn thuộc về nàng, nay nàng trở về, ta chẳng những không nhường mà còn bất mãn sao ? Dù có không dễ chung đụng, ta cũng chẳng có tư cách nói thêm nửa lời.”

Hai nha hoàn bên cạnh nàng ta là Xuân Hoa và Hạ Linh, tuy không vào đại sảnh nhưng đều chờ ở cửa nên cũng tận mắt thấy tiểu thư thật sự của hầu phủ.

Hạ Linh lên tiếng:

“Xuân Hoa ăn nói thẳng thắn thôi, bọn nô tỳ cũng chỉ lo tiểu thư trong lòng buồn khổ.”

Cả hai đều là nha hoàn thân cận, lớn lên cùng Yến An, trung thành nhất mực. Khi thân thế của nàng ta bị vạch trần, họ lo lắng không yên, nếu hầu phủ nhận lại tiểu thư kia , thì tiểu thư của mình sẽ đi đâu ?

May mắn thay , hôn sự với Triệu tướng quân đã được định, coi như đã có chỗ dựa vững chắc.

Trong phủ bỗng nhiều thêm một vị tiểu thư, xét cho cùng cũng chẳng liên quan lớn đến các nha hoàn .

Tiểu thư được hầu gia cùng phu nhân cưng chiều, nuôi nấng bên cạnh mười sáu năm nay, quả nhiên phu nhân cùng hầu gia vẫn đặt nàng trong lòng. Thậm chí dù thân phận thật sự đã bị vạch trần, hôn sự với Triệu gia cũng không vì thế mà đứt đoạn.

“Trong lòng ta có khổ mấy cũng chẳng so được với mẫu thân và Bảo Vân. Về sau trong viện, hạ nhân cần quản thúc cẩn thận, đừng để ai vô ý chọc giận Bảo Vân. Đợi đến khi ta gả vào Triệu gia rồi , lúc ấy cũng chẳng còn ai vì ta mà khiến nàng chướng mắt.”

Yến An vốn không biết Lư Bảo Vân là người tính tình thế nào. Nhưng đặt mình vào địa vị của nàng mà nghĩ, nếu bản thân từng bị cướp mất phú quý, đến ngày trở về nhà, chắc chắn cũng không muốn gặp lại kẻ thay thế mình .

Hạ Linh khẽ nói :

“Trong lòng Hầu gia và phu nhân đều thương tiểu thư. Bằng không , đã chẳng vội vàng định hôn sự với Triệu gia. Tiểu thư cũng đừng quá lo. Việc này là do Lư thị làm , năm đó tiểu thư còn nằm trong tã lót, sao có thể làm chủ được ?”

Yến An khẽ thở dài:

“Ngươi cũng nói rồi , người gây nên chuyện là Lư thị. Trên người ta chảy dòng m.á.u của bà ta . Bao năm qua chiếm lấy thân phận vốn thuộc về Bảo Vân, nào có thể nói là ta vô tội?”

Từ khi biết thân thế của mình , nàng ta chỉ cảm thấy tội nghiệp sâu nặng. Giờ đối diện Lư Bảo Vân, trong lòng nàng ta vẫn thấy áy náy, bất an.

Nàng ta vốn chẳng làm sai điều gì, nhưng lại được hưởng lợi lớn nhất.

Nhưng …

Phụ mẫu đã dưỡng d.ụ.c nàng ta mười sáu năm, yêu thương, nuông chiều nàng ta . Nàng ta làm sao có thể buông bỏ? Lư gia đã bị lưu đày, nàng ta còn có thể đi đâu về đâu ?

“Tiểu thư chỉ là quá lương thiện thôi.”

Xuân Hoa khẽ nói , rồi khéo léo đổi đề tài:

“Cơm tối chưa biết sẽ thành ra cục diện thế nào, tiểu thư, hay là dùng chút điểm tâm trước ? Lỡ Bảo Vân khó chiều, bữa tối chẳng ai ăn yên được .”

Yến An tâm tình rối ren, không đáp, chỉ đi tới án thư.

Hạ Linh lập tức bước đến, quen thói nhà mình tiểu thư mỗi khi phiền lòng lại viết chữ, liền mài mực giúp nàng ta :

“Tiểu thư, để nô tỳ mài mực cho người .”

Yến An khẽ gật đầu, cầm b.út viết xuống.

Tiêu Nương nghiêng người nhìn , thấy chữ của tiểu thư này quả thật có khí khái, nét b.út rắn rỏi, chứng tỏ đã khổ luyện nhiều.

Thấy nàng ta chuyên tâm viết , đám nha hoàn cũng không quấy rầy nữa. Một người khác lặng lẽ lui xuống lấy chút đồ ăn, rồi nhân tiện ngắm nhìn kệ sách phía sau Yến An.

Thư loại ở đó vô cùng phong phú: tứ thư ngũ kinh, nữ tứ thư, tạp đàm, du ký… đủ loại đều có .

Nếu không thật sự là người ham đọc sách, thì hẳn cũng là kẻ thích bày biện.

Tiêu Nương lại liếc qua chữ Yến An đang viết , trong lòng khẽ trầm xuống.

Chỉ e nàng ta đúng là người say mê sách vở.

Một tiểu thư viết được những nét chữ khí cốt như thế, liệu có thể là kẻ từng hạ d.ư.ợ.c, thậm chí g.i.ế.c người ? Hay tất cả chỉ là lời Lư Bảo Vân lừa gạt Cố cô nương?

Tiêu Nương nghĩ ngợi mãi, chưa dám kết luận.

Nàng ở lại thêm một lúc. Khi nha hoàn Xuân Hoa bưng điểm tâm tới, Yến An vẫn chăm chú luyện chữ. Thấy thế, Tiêu Nương lặng lẽ rời phòng, quay bước đi về phía Cố Hựu Sanh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...