20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cố Hựu Sanh nằm trên giường, chợp mắt một lát liền tỉnh dậy. Dù sao nơi này cũng là đất khách, khó mà ngủ say.

Nàng cảm nhận được Tiêu Nương trở về, bèn ngồi dậy.

Lúc ấy Lư Bảo Vân đang ngồi buồn bực bên bàn, thấy Tiêu Nương bước vào thì vội vàng đứng dậy.

Khí tức trên người Tiêu Nương thuần hậu, hồn lực mạnh mẽ, vốn không phải một tân quỷ vừa mới hóa hình như Lư Bảo Vân có thể so bì. Chính vì một quỷ vật lợi hại như thế lại chịu nghe lệnh Cố Hựu Sanh, trong lòng Lư Bảo Vân càng thêm kính sợ và nể trọng nàng.

Tiêu Nương chỉ khẽ phất tay, thân ảnh thoắt cái đã tới bên giường Cố Hựu Sanh.

Lư Bảo Vân chợt thấy quanh mình phủ kín một màn sương đen, mọi hình ảnh, âm thanh đều bị che khuất.

Một lúc sau , sương đen mới tan đi .

Ngân hà lấp lánh

Nàng biết Tiêu Nương muốn lén nói chuyện với Cố Hựu Sanh, không muốn để mình nghe thấy. Nghĩ vậy , nàng cũng không phản kháng.

Tiêu Nương từng nhiều lần theo Cố Hựu Sanh ra ngoài, hiểu rõ quy củ, những gì nên nói và không nên nói , trừ phi là chân tướng xác thực, bằng không tuyệt đối không để lọt vào tai Lư Bảo Vân, kẻo khiến nàng suy đoán lung tung, sinh thêm oán khí.

Một chốc sau , Tiêu Nương rời đi .

Lư Bảo Vân nhìn sang Cố Hựu Sanh, chỉ thấy nàng bình thản ngồi trên giường, thần sắc không lộ ra điều gì.

Nàng im lặng, không dám nhiều lời. Trước khi đi theo, Cố Hựu Sanh đã căn dặn rõ, tra được sự thật mới nói , còn nếu chưa xác định, hoặc chỉ là tin đồn, tuyệt không truyền lại cho nàng.

Trong lòng Lư Bảo Vân dâng đầy lo âu, nhưng cuối cùng vẫn phải nhẫn nhịn.

Cố Hựu Sanh vô tình liếc nhìn nàng một cái. Trong lòng nàng đã mơ hồ có một suy đoán, nhưng chưa có bằng chứng. Nếu phỏng đoán ấy là thật, liệu Lư Bảo Vân có cam tâm tình nguyện rời đi ?

Đột nhiên, Cố Hựu Sanh cất giọng:

“Bảo Vân, ta còn chưa hỏi qua chuyện của ngươi.”

Lư Bảo Vân giật mình , không ngờ nàng lại bất chợt hỏi đến chính mình .

Lư Bảo Vân chỉ kể đơn giản về bản thân , nàng từ nhỏ lớn lên ở một huyện nhỏ nơi biên ải. Tuy là tiểu thư con quan tri huyện, nhưng trong phủ nữ quyến đông đúc, có thêm nàng hay bớt nàng cũng chẳng khác biệt gì.

“Phụ thân ta … À, là Lư Huy đó. Ngoài mẫu thân ta , ông ta còn có sáu phòng thiếp thất. Trong nhà lại có hai ca ca con chính thất, một muội muội con chính thất, năm muội muội con thiếp , cùng hai đệ đệ con thiếp . Ta tuy là đích nữ, nhưng chẳng được phụ mẫu thương yêu, chỉ coi như bình an mà lớn lên.”

Nàng không nói nhiều đến những khổ cực tuổi thơ, chỉ bình thản thuật lại .

“Tháng chín năm ngoái, ta tình cờ nghe lén được họ muốn gả ta cho quan trên làm thiếp . Khi ấy ta cũng nghe ra thân thế của mình , liền van nài bà v.ú vào kinh báo tin. Ta nài ép rất lâu, bà v.ú mới chịu đồng ý. Đường từ biên ải vào kinh xa xôi, may mắn bà v.ú đến hầu phủ bình an. Đến tháng mười một, bà trở về, nói hầu phủ đã điều tra rõ, chẳng bao lâu sẽ phái người đến đón ta …”

Nói tới đây, gương mặt Lư Bảo Vân thoáng hiện vẻ dữ tợn, như nghĩ đến chuyện gì cực kỳ ghê tởm.

“Ta còn tưởng… một năm khổ nạn cũng sắp qua rồi , người của hầu phủ rốt cuộc cũng tới…”

Nàng bật cười lạnh lẽo.

“Ta cố tình ở lại chờ, cho đến khi Lư gia bị đày đi mới chịu cùng người hầu phủ vào kinh. Cố cô nương, nếu khi ấy ta không chấp nhất như vậy , nếu lập tức đi theo, có phải ta đã không c.h.ế.t rồi không ?”

Nói xong, nàng lại tự cười khổ, chẳng đợi Cố Hựu Sanh trả lời.

“Đương nhiên không phải . Ta chỉ trì hoãn chưa tới mười ngày. Nhưng đường hồi kinh này lại kéo dài tới hai tháng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-24-do-hoi.

html.]

Theo lý, chỉ ba tháng là đã phải vào đến kinh, muộn lắm cũng tháng tư. Thế mà đoàn người mãi tận tháng năm mới tới ranh giới kinh thành.

“Lúc khởi hành, ta vốn đã không khỏe, dọc đường lại nhiễm phong hàn, chậm trễ thêm nửa tháng. Sau sức khỏe cũng hồi phục. Nhưng trong đám người hầu phủ đi cùng, có kẻ đã hạ độc ta . Ta rõ ràng đang khỏe, vậy mà cơ thể ngày càng mệt mỏi, tinh thần u mê, bất đắc dĩ lại phải nghỉ dưỡng thêm nửa tháng.”

Tới tháng năm, đoàn người đến thành Nam Dương, chỉ còn cách kinh thành chừng hai ngày đường.

“Chúng ta chưa kịp vào thành, đã bị đạo tặc phục kích. Toàn bộ không ai còn mạng sống.”

Nàng không dám nhớ lại cảnh tượng lúc ấy , màn m.á.u tanh c.h.é.m g.i.ế.c in hằn trước khi nàng trút hơi thở cuối cùng.

Dù chỉ dăm ba câu thuật lại , Cố Hựu Sanh vẫn nhìn ra đôi tay Lư Bảo Vân đang run rẩy, thấy rõ nỗi sợ hãi còn in sâu trong nàng.

Lư Bảo Vân kể, khi nàng chạy trốn đến mép núi biên giới thì bị kẻ khác xô xuống vách đá mà bỏ mạng.

Vốn dĩ nàng lớn lên nơi biên ải, hẳn đã sớm quen thuộc cảnh c.h.é.m g.i.ế.c. Thế nhưng Cố Hựu Sanh nhíu mày, có thể khiến một nữ t.ử sau khi c.h.ế.t vẫn còn sợ hãi đến thế, thì đám đạo tặc kia …

Lư Bảo Vân không phải tuyệt sắc giai nhân, nhưng dung mạo cương trực, mang vài phần anh khí, toát ra khí chất khác thường.

Cố Hựu Sanh không hỏi thêm. Có chuyện phải đích thân nàng điều tra mới rõ.

“Bảo Vân, hồn lực của ngươi còn yếu, đừng sinh thêm oán hận. Đợi khi chân tướng được làm sáng tỏ, rồi hãy quyết định.”

Nàng khuyên một câu.

Oán khí nặng thì hồn lực mới ổn định, nhưng hồn lực ổn định, sát khí lại càng dày đặc.

Cố Hựu Sanh với Lư Bảo Vân vốn chẳng quen biết . Nếu lời nàng là thật, thì chẳng qua nàng chỉ là một oan hồn đáng thương. Nhưng nếu vì oán hận mà gây họa mạng người , thì được chẳng bù mất. Một quỷ mới còn chưa định hình mà đã tạo sát nghiệt, đến khi xuống địa phủ tất sẽ khó thoát khỏi hình phạt, thậm chí hồn phi phách tán.

Lư Bảo Vân đương nhiên không muốn rơi vào kết cục đó. Nghe Cố Hựu Sanh chịu khó khuyên nhủ, nàng vội mỉm cười , gật đầu đáp ứng.

Đến giờ cơm tối.

Cố Hựu Sanh mang theo Như Thất đi cùng. Hồng Đậu vốn không quen quy củ nhà quyền quý, lại còn muốn ở lại trông dù Tố Hồi, nên nàng ở lại trong phòng.

Lư Bảo Vân cũng muốn đi , nhưng nghĩ Cố Hựu Sanh mang theo cây dù quá mức ch.ói mắt, liền ở lại cùng Hồng Đậu. Thực ra , trong hầu phủ sát khí nặng nề, nàng cũng không dám xa dù Tố Hồi.

Khi Cố Hựu Sanh đến, mọi người đều đã tề tựu. Ngoài những gương mặt từng gặp, còn có một thiếu niên chừng mười mấy tuổi. Dung mạo tinh xảo, tuổi nhỏ đã toát ra vài phần ngạo khí. Hẳn chính là tiểu công t.ử của Vĩnh Ninh hầu, Yến Nghiêu.

Yến Nghiêu nổi danh thần đồng, giỏi sách vở, còn nhỏ đã vào Quốc T.ử Giám. Trái với Yến Nhạc, tuy cũng học ở Quốc T.ử Giám, lại là kẻ ham chơi, thích nhất là tập võ.

Ngoài giờ học ở Quốc T.ử Giám, Yến Nghiêu vẫn thường đến học đường của Tiết thị nghe giảng. Đó vốn là thư viện nơi hắn từng theo học. Dù đã vào Quốc T.ử Giám, hắn vẫn không bỏ, bởi giảng sư ở đó chính là ân sư Tiết Thẳng, xuất thân từ Tiết gia ở Liễu Châu, văn nhân đệ nhất thiên hạ, từng giữ chức Thái phó.

Như Thất dìu Cố Hựu Sanh vào chỗ ngồi đã sắp xếp.

Cố Hựu Sanh biết lẽ ra mình phải hành lễ với phu thê Yến Tá trước , nhưng vốn chưa học qua lễ nghi phép tắc, nàng chỉ khẽ gật đầu thay lời chào.

Yến Tá vốn tính thô trực, chẳng để tâm đến mấy chuyện lễ nghi ấy . Diêu Thiên thì thoáng cảm thấy không ổn , nhưng nghĩ đến việc nữ nhi vừa mới trở về, bà cũng giả như không nhìn thấy.

Vĩnh Ninh hầu phủ tuy được hoàng ân sủng ái, nhưng quy củ trong nhà lại chẳng khắt khe như nhiều phủ đệ khác.

Yến Tá vốn dựa vào quân công mà thăng lên tước vị, gia thế cũng chẳng hiển hách. Diêu Thiên thì xuất thân thư hương, nhưng cũng không thuộc đại thế gia. Bởi vậy , quy củ trong hầu phủ so với những nhà quyền quý khác cũng phần nào khoan dung hơn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...