Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nửa đêm, Diêu Thiên giật mình bừng tỉnh từ ác mộng.
Một bên, Yến Tá cũng bị đ.á.n.h thức, khẽ nghiêng người hỏi:
“Làm sao vậy , lại mơ ác mộng sao ?”
Diêu Thiên toàn thân mồ hôi lạnh, ngồi dậy mà không thốt nổi một lời.
Yến Tá đành theo bà ngồi dậy, giọng trầm:
“Bảo Vân đã bình an trở về, sao nàng vẫn chẳng yên lòng?”
Diêu Thiên cố mở miệng, nhưng lời nghẹn lại trong cổ họng.
Trong mộng, Bảo Vân bị người c.h.é.m hết nhát này tới nhát khác, rồi ngã xuống vách núi. Trong mộng nàng rơi lệ, gào khóc cầu xin bà hãy mau đưa nàng trở về nhà.
Nước mắt Diêu Thiên trào ra .
“Bảo Vân… Bảo Vân thật sự còn sống sao ?”
Người mang tín vật kia , có thật sự là nữ nhi Lư Bảo Vân của bà không ?
Yến Tá chau mày: “Nàng không tin thân phận của con bé?”
Thực ra , Yến Tá không hoài nghi Cố Hựu Sanh. Dù sao nàng trông rất giống Diêu Thiên.
Ông ngẫm nghĩ rồi nói :
Ngân hà lấp lánh
“Nếu nàng chưa yên tâm, ta sẽ cho người đi tra xét.”
Diêu Thiên vội nắm lấy tay trượng phu, lắc đầu lia lịa.
Tâm rối như tơ vò, nhưng bà vẫn gượng an ủi:
“Không cần… có lẽ là ta nghĩ nhiều quá.”
Hai người lại nằm xuống. Yến Tá nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ, còn Diêu Thiên thì trừng mắt nhìn trần nhà, mơ hồ suốt đêm, chẳng sao nhắm mắt được .
…
Cố Hựu Sanh ngủ được tới nửa đêm thì tỉnh.
Giờ này vốn là lúc trước kia nàng bận rộn nhất. Nàng gãi gãi tay, thầm nghĩ, rất muốn xào một dĩa rau.
Đêm thẫm đặc, hồn lực của Lư Bảo Vân cũng lên đến cực thịnh, nhưng nàng không dám rời dù Tố Hồi quá xa. Chỉ có thể trú ngụ như bóng quỷ định mệnh.
Không biết Yến Chi và Lục Đậu giờ ở đâu ?
Chắc tỷ tỷ đã thấy mảnh giấy mình để lại . Vốn dĩ tỷ ấy định theo vào kinh tra án, nào ngờ mình lại đi trước một bước. Không biết tỷ có trách giận gì không .
Phủ Vĩnh Ninh hầu cách Cố phủ cũng không xa, vậy mà nàng chẳng thể trở về.
“Cố cô nương?”
Cố Hựu Sanh giật mình , là Tiêu Nương.
“Có chuyện gì?”
Tiêu Nương làm giống như ban ngày, che chắn trước Lư Bảo Vân rồi mới nói :
“Ta vừa đi ngang phòng Yến An, thấy nàng ta ác mộng. Trong mơ la hét bảo mình không hại ngươi, cái gì cũng không nghĩ… còn lẩm bẩm điều gì đó, nghe không rõ. Sau lại bị nha hoàn đ.á.n.h thức, thì thôi. Nhưng ta thấy nàng ta sợ đến mức không giống giả vờ, chẳng biết là áy náy hay thế nào.”
Cố Hựu Sanh nhíu mày: “Nói mớ?”
“ Đúng . Nàng ta còn kêu rằng mình không sai, sai là ở Lư thị. Sau đó thì thôi.”
Không làm hại Lư Bảo Vân…
Hay chỉ là lòng có áy náy?
Cố Hựu Sanh trầm giọng: “Tiếp tục để mắt đến nàng ta . Còn cả Diêu Thiên.”
Tiêu Nương nhướng mày: “Hổ dữ chẳng ăn thịt con, phu nhân kia nhìn hiền lành nhu thuận, chẳng lẽ tới mức ấy ?”
Cố Hựu Sanh liếc về phía Lư Bảo Vân đang bị sương đen che kín.
“Một bên là nữ nhi nuôi mười sáu năm, một bên là con ruột mới gặp lại … lòng nghiêng về đâu , ai biết được ?”
Nói rồi nàng không thêm lời, vì tất cả giờ vẫn chỉ là suy đoán.
Tiêu Nương gật đầu, giải tán màn sương đen, rồi biến mất trong phòng.
Hồng Đậu vẫn ngủ yên trên sập. Nàng có phòng riêng, nhưng không yên tâm để Cố Hựu Sanh một mình nên trải nệm mà nằm ngay tại đây, tính toán sẽ ở lại suốt thời gian này .
Cố Hựu Sanh lại nằm xuống, chẳng buồn đáp ánh mắt chất vấn của Lư Bảo Vân.
Thấy nàng không nói , Lư Bảo Vân chỉ rũ đầu, im lặng.
Chuyện chưa có chứng cứ, những điều đó nàng không cần biết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-26-ac-mong.html.]
Tựa như Cố cô nương từng
nói
, khi
chưa
có
chứng cứ thì lời đồn
nghe
vào
tai chẳng qua chỉ
làm
tăng thêm oán khí.
Mà oán khí một khi dấy lên, lâu ngày tất hóa thành quỷ quái. Nàng còn
muốn
đi
đầu thai, còn
muốn
một
lần
nữa
được
sống cho t.ử tế,
sao
lại
để bản
thân
sa
vào
hận thù vô tận.
Đêm qua, Cố cô nương còn nhắc tới chuyện dùng cơm. Nếu thật sự có thể trở lại hầu phủ, phụ mẫu thân nhân cũng có thể như thế mà quan tâm nàng sao ?
Lư Bảo Vân chưa từng được yêu thương che chở, nàng thậm chí không tưởng tượng nổi đó là cảm giác gì.
…
Sáng sớm, Cố Hựu Sanh dùng bữa trong chính phòng. Như Thất đứng hầu một bên, nhỏ nhẹ bẩm:
“Theo quy củ trong phủ, buổi sớm tiểu thư phải qua thỉnh an phu nhân. Nhưng hôm qua phủ y nói tiểu thư cần tĩnh dưỡng thêm, phu nhân lo thân thể tiểu thư mệt nhọc nên miễn đi . Giờ chỉ cần ở sân mình dùng cơm là được . Buổi tối sẽ có kiệu nhỏ đưa đến chủ viện. Nếu tiểu thư không muốn , cũng có thể ở phòng dùng cơm, không cần giữ lễ nghi cứng nhắc.”
Cố Hựu Sanh vừa ăn vừa gật đầu.
Trong phủ có kiệu riêng, nàng còn chưa từng trải qua cảm giác ấy .
Như Thất lại nói :
“Hôm nay phu nhân đã gọi cửa hàng mang đến vải vóc và trang sức. Dùng bữa xong, tiểu thư có thể chọn lựa.”
Nàng không nhắc đến việc Yến An và Triệu Kim sắp thành hôn, cũng không nói Diêu Thiên còn phải xem sổ sách, bận rộn chuẩn bị lễ cưới.
Cố Hựu Sanh đặt đũa, chậm rãi hỏi:
“Mẫu thân … hôm nay đang làm gì?”
Tay Như Thất khựng lại một thoáng, rồi vội gắp thêm thức ăn:
“Phu nhân vừa qua một trận bệnh, nay khỏe hơn nên đang xử lý sổ sách trong tay.”
Cố Hựu Sanh rũ mắt:
“Là ta bất hiếu, chẳng giúp người san sẻ được gì.”
Như Thất hốt hoảng đáp:
“Tiểu thư chớ nói vậy . Chỉ cần tiểu thư bình an trở về đã là gỡ bỏ nỗi đau trong lòng phu nhân rồi . Hôm trước nghe chuyện đạo tặc, phu nhân đã ngất xỉu ngay tại chỗ, một trận bệnh này kéo dài đến giờ vẫn chưa bình phục hẳn.”
Như Thất vốn là nha hoàn trưởng thành trong phủ, trước kia vẫn hầu bên Diêu Thiên.
Cố Hựu Sanh hỏi tiếp:
“Nghe nói phụ thân đã xử hết bọn đạo tặc kia ?”
“ Đúng thế. Hôm ấy nghe tin tiểu thư gặp nạn, hầu gia giận đến phát điên, lập tức dẫn quân Vĩnh An xuất phát. Tiểu thư yên tâm, hầu gia không bao giờ quên món nợ m.á.u này .”
“Tất cả những người đó đều đã c.h.ế.t sao ?”
“Vâng. Hình như còn hai tên đầu lĩnh bị bắt sống, còn lại đều đã g.i.ế.c sạch. Hầu gia nói , một tên cũng không để lọt.”
Một tên cũng không lọt, quả thật tốt .
“Vậy hai kẻ bị bắt sống kia hiện giam ở đâu ?”
Như Thất thoáng ngạc nhiên, vẫn đáp:
“Hẳn là giam dưới địa lao trong phủ.”
Ngay tại đây sao ?
Ánh mắt Cố Hựu Sanh bỗng sáng lên:
“Nếu ta xin phụ thân cho ta gặp chúng, liệu người có đồng ý không ?”
Như Thất thoáng rùng mình . Những kẻ suýt đoạt mạng tiểu thư, vậy mà nàng còn muốn gặp lại ?
“Hẳn là… sẽ đồng ý thôi.”
Dù sao nữ nhi thất lạc đã tìm về, hầu gia thương còn chưa kịp, nào có chuyện từ chối. Chẳng lẽ tiểu thư muốn tự mình báo thù?
Nàng không dám nghĩ nhiều, chỉ dè dặt hỏi:
“Có cần nô tỳ thay tiểu thư bẩm lại với hầu gia không ?”
Cố Hựu Sanh mỉm cười nhạt, vẻ ngoài vẫn mong manh yếu ớt.
Nhưng giữa ban ngày ban mặt, Như Thất lại thấy toát ra từ nàng một luồng khí lạnh rợn người .
“Không cần. Đợi thân thể ta khỏe thêm sẽ tự mình nói với phụ thân .”
Kỳ thực, để Yêu Muội đi một chuyến là đủ. Nàng vốn là người trong Huyền môn, dẫu hóa quỷ cũng chẳng bỏ tu hành.
Có nàng ấy , Cố Hựu Sanh cần gì phiền đến Vĩnh Ninh hầu.
“Vậy tiểu thư dùng bữa cho xong, nô tỳ đi báo chưởng quầy chuẩn bị , lát nữa mang đồ đến cho tiểu thư chọn.”
Cố Hựu Sanh khẽ gật, xem như đồng ý.
Trong lòng nàng vẫn nghi hoặc, sao từ hôm qua đến nay, hết may quần áo lại đưa trang sức? Đại tiểu thư nơi này chẳng lẽ mỗi ngày chỉ làm hai việc đó?
Hay là Yến gia chẳng biết phải bù đắp cho nữ nhi thất lạc thế nào, đành lấy vàng bạc châu báu ra bù đắp trước ?
Chaporia
Bình Luận (0)