Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cố Hựu Sanh vốn chẳng hiểu gì về vải vóc hay trang sức.
Nàng chỉ thích xuống bếp, mà đã xuống bếp thì làm sao mang nổi mấy thứ lấp lánh leng keng kia . Nhưng cũng không tiện từ chối ý tốt của Diêu Thiên, đành chọn lấy vài món.
Khi nàng chọn đồ, Diêu Thiên cũng vội vàng ghé qua, còn cho người bắt mạch cho nàng thêm một lần . Phủ y nói không có gì đáng ngại, Diêu Thiên lúc ấy mới yên lòng rời đi .
Trong ánh mắt Diêu Thiên, thấp thỏm, bất an, lại ẩn một thứ ôn nhu khó gọi thành lời.
Cố Hựu Sanh không hề hay rằng Diêu Thiên rất bận, chỉ nhân lúc rảnh hiếm hoi sáng sớm mà tới, giúp nàng chọn ít trang sức rồi vội vã đi ngay. Hai người không kịp nói với nhau được một câu cho trọn.
Cố Hựu Sanh mẫn cảm nhận ra bà đang nghi ngờ mình .
Nếu đã không nói toạc ra , vậy thì cứ chờ xem, ai nhanh tay hơn ai.
Cố Hựu Sanh đuổi hết hạ nhân ra ngoài, Hồng Đậu giúp nàng cài chốt cửa, còn lè lưỡi than:
“Tiểu thư, cái nhà cao cửa rộng này , ta thở thôi cũng thấy mệt.”
Hồng Đậu oán thán, cũng đúng cái nàng đang nghĩ trong bụng.
Ra khỏi cửa phòng đâu đâu cũng gặp hạ nhân, may mà nàng còn có cớ lấy thân thể suy yếu, có thể ở lì trong phòng cả ngày. Nhưng nếu cứ như vậy , sau này còn phải đi dự tiệc yến hội, chẳng phải là nghẹn c.h.ế.t người ta sao ?
Phải tốc chiến tốc thắng thôi.
Diêu Thiên trông như văn nhược, nhưng thực ra còn nhạy bén hơn cả Yến Tá, hành động cũng nhanh hơn.
Yêu Muội được phái đi tìm địa lao, Tiêu Nương theo Diêu Thiên rời đi , Cố Hựu Sanh liền nhân cơ hội nằm nghỉ bù.
“Hồng Đậu, giúp ta trông chừng, ta chợp mắt một lát.”
Cố Hựu Sanh ngáp một cái, kéo chăn nằm xuống.
“Tiểu thư mau ngủ đi , có ta coi rồi .”
Lư Bảo Vân hồn lực hao tổn, lúc này cũng đang yên lặng ngủ.
Cố Hựu Sanh liếc nhìn nàng, mới an tâm nhắm mắt.
Ngân hà lấp lánh
Đến giờ cơm trưa, Như Thất bị Hồng Đậu ngăn lại .
Cố Hựu Sanh còn đang ngủ, Hồng Đậu thì tự mình chạy đi lấy bánh bao rồi đuổi người ra ngoài.
Như Thất không dám quấy rầy Cố Hựu Sanh, đành lui ra ngoài.
Lư Bảo Vân tuy đã tỉnh từ sớm, nhưng thấy Cố Hựu Sanh ngủ nên cũng không dám phát ra tiếng.
Hồng Đậu vừa gặm bánh bao vừa ngồi co ro trên sập xem y thư.
Khi Cố Hựu Sanh tỉnh dậy, trời đã gần sang giờ Mùi.
Hồng Đậu lập tức chạy đi gọi Như Thất đang canh ngoài cửa.
Cơm trưa được làm nóng trong bếp nhỏ, Như Thất mang đến.
Cố Hựu Sanh rửa mặt xong, cơm cũng vừa bưng về.
Nàng không mấy thiết ăn uống, chỉ tùy tiện lót dạ .
Như Thất lại bưng t.h.u.ố.c đến, là đơn phủ y kê hôm qua.
Cố Hựu Sanh nhìn sang Hồng Đậu, Hồng Đậu đành cầm muỗng múc.
Sau đó, nàng đưa chén t.h.u.ố.c đặt vào tay tiểu thư.
“Tiểu thư, không được làm khó ta .”
Cố Hựu Sanh ghét bỏ nhìn bát t.h.u.ố.c đen kịt, nhắm mắt uống một hơi .
Lúc này Như Thất mới thấy chủ t.ử cũng có lúc trẻ con như vậy , liền mỉm cười , bưng khay mơ đã chuẩn bị sẵn đến.
“Tiểu thư, ngậm một miếng cho ngọt miệng.”
Cố Hựu Sanh cầm một quả, vị ngọt xen chút chua.
Như Thất mỉm cười , thu dọn rồi lui ra .
Trong phòng không còn ai, Hồng Đậu mới nói : “Đều là t.h.u.ố.c bổ cả, quý giá lắm, tiểu thư uống một ít cũng tốt .”
Đúng lúc này , Yêu Muội đã trở về.
Lư Bảo Vân còn chưa kịp nói gì với Cố Hựu Sanh đã bị một màn sương đen bao lấy.
“Hỏi được rồi .”
Yêu Muội vốn không ưa dài dòng, nói thẳng: “Ta dùng sưu hồn.”
Cố Hựu Sanh bị quả mơ mắc nghẹn ở cổ, suýt chút sặc c.h.ế.t.
Sưu hồn vốn là dùng trên người sống, có thể lục lấy ký ức, nhưng dễ khiến người ta hóa điên, nên bị Huyền môn coi là tà thuật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-27-dia-lao.html.
]
Nhưng đã sử dụng thành công sưu hồn, thì ký ức lấy được tất nhiên là thật.
Cố Hựu Sanh uống một ngụm nước, lại nhét thêm quả mơ vào miệng.
“Hồng Đậu, ra ngoài trông cửa.”
Hồng Đậu sớm đã thấy khí âm quen thuộc, chẳng hỏi thêm câu nào, chỉ niệm thầm “a di đà phật”, rồi vội chạy ra ngoài, cài c.h.ặ.t then cửa.
Đám hạ nhân trong sân đều nhìn về phía này , Hồng Đậu giả vờ như không thấy.
Nhìn cái gì mà nhìn , chưa thấy ban ngày ban mặt đóng cửa trò chuyện với quỷ sao ?
Yêu Muội lạnh lùng: “Tên đầu lĩnh tặc phỉ kia , chính là kẻ đã g.i.ế.c Lư Bảo Vân.”
Cố Hựu Sanh giật tay, quả mơ trong miệng vốn ngọt ngào bỗng thành đắng nghét, nàng nhổ ra , uống thêm ngụm nước.
Hàng mi dài run lên, nàng ngẩng đầu lên nhìn Yêu Muội.
Trên mặt Yêu Muội, một mảnh lạnh lẽo.
Nàng vươn tay, chạm vào Cố Hựu Sanh.
Một luồng lạnh buốt truyền tới, trước mắt Cố Hựu Sanh liền hóa thành cảnh tượng đỏ lòm m.á.u.
Đó là lúc đoàn người của Lư Bảo Vân gặp cướp. Trong đó có không ít hộ vệ liều c.h.ế.t chiến đấu, nhưng đạo tặc đông quá, cuối cùng vẫn c.h.ế.t gục dưới lưỡi đao.
Rồi nàng thấy Lư Bảo Vân.
Dung mạo gần như y hệt bây giờ, quỳ dưới đất, cầu xin bọn cướp tha mạng.
Tên đầu lĩnh động sắc tâm. Lư Bảo Vân đọc được ý đồ trong mắt hắn , vội nói nguyện theo về để hầu hạ.
Hắn lôi nàng vào trong rừng, muốn đoạt lấy thân thể nàng.
Lư Bảo Vân mở to mắt ngơ ngẩn nhìn trời, không hề phản kháng.
Xong việc, hắn đổi ý muốn g.i.ế.c nàng. Lư Bảo Vân vùng vẫy đá vào chỗ hiểm, nhờ thế thoát được , hoảng hốt chạy bừa, cuối cùng lao tới vách núi.
Cố Hựu Sanh nôn cả cơm lẫn t.h.u.ố.c mới uống, may mà Hồng Đậu không nghe thấy gì.
Nàng súc miệng bằng ngụm nước, mặt bình thản lau đi vết bẩn bên môi, chỉ có bàn tay khẽ run.
Vì sao lại thành ra thế này ? Ra ngoài làm việc, uống mãi cháo trắng cầm hơi , thật đúng là lo toan quá độ.
Yêu Muội lặng im đứng đó. Nàng đã thấy quá nhiều mặt xấu xí của nhân gian.
Giọng nàng khàn khàn, nhìn về phía Lư Bảo Vân: “Nàng chỉ muốn sống thôi.”
Chỉ muốn sống thôi, mà lại khó đến thế.
Cố Hựu Sanh nhìn quanh gian phòng đầy đồ xa hoa, khẽ cười nhạo.
“Có kẻ hưởng vinh hoa mà còn than chưa đủ, có người chỉ cầu tồn tại mà cũng khó bằng lên trời.”
Yêu Muội nói tiếp: “Hai tên đầu lĩnh kia đã bị người thẩm vấn.”
Tay Cố Hựu Sanh khẽ run.
“Không phải Yến Tá.” Yêu Muội ngừng một chút: “Mà là Diêu Thiên.”
Với dáng vẻ văn nhã mảnh mai kia , nếu không phải chính tay lục hồn, Yêu Muội cũng chẳng tin người tra hỏi lại là bà ta . Nhưng người ta chỉ biết mặt chứ đâu biết lòng, đời này vốn như vậy .
“Hỏi ra những gì?”
Diêu Thiên có biết Lư Bảo Vân đã c.h.ế.t không ?
“Họ nói có kẻ truyền tin, kèm theo một tờ ngân phiếu ngàn lượng, bảo phải g.i.ế.c sạch đoàn người kia .”
Tay Cố Hựu Sanh lại run lên.
“Hắn còn nói , Lư Bảo Vân đã rơi xuống vực.”
Cố Hựu Sanh nhìn Yêu Muội, Yêu Muội cũng nhìn lại .
Cả hai đều nghĩ tới một việc: Ai đã bỏ ra một ngàn lượng đó?
“Thân phận ngươi hiện giờ còn chưa khiến ai nghi ngờ, bọn cướp cũng không dám nói rõ rốt cuộc Lư Bảo Vân c.h.ế.t thế nào, chỉ bảo nàng ngã xuống vực. Cho nên sống sót cũng không phải không thể. Nhưng Diêu Thiên chỉ e không đơn giản, ngân phiếu giờ ở trong tay bà ta , mà bà ta lại giấu đi , không nói với ai.”
Cố Hựu Sanh đứng dậy, trong phòng thoảng mùi chua xót nồng nặc.
Yến Tá nắm mười vạn đại quân trong tay, Diêu Thiên chỉ là nữ nhân yếu mềm, dám theo ra biên ải, tất nhiên không thể tầm thường.
Huống chi, phủ Vĩnh Ninh hầu giàu sang như thế, bên người Yến Tá lại chỉ có một di nương. Bảo rằng Diêu Thiên chẳng có thủ đoạn gì, Cố Hựu Sanh sao tin nổi?
“Nếu Diêu Thiên đã biết có người bỏ ngàn lượng mua mạng nữ nhi mình , sao bà ta không nói với Yến Tá, sao không tra?”
Một ngàn lượng…
Trong tay Diêu Thiên, chỉ như tiền lẻ mua vài món trang sức.
Không muốn Lư Bảo Vân trở về, là Diêu Thiên tự mình ra chỉ thị, hay là Yến An?
Chaporia
Bình Luận (0)