20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong phòng loạn thành một mảnh, giống như vừa xảy ra chuyện lớn. Người ta hốt hoảng chạy đi gọi quan phủ và phủ y.

Tiểu thư ăn vào thứ gì đó liền nôn hết ra , giờ đây yếu ớt nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, thoạt nhìn như suýt nữa bị dọa ngất đi .

Sau khi gọi người xong Hồng Đậu mới vội vàng bước đến bắt mạch cho Cố Hựu Sanh.

Không sao cả.

Nghĩ đến điều gì, Hồng Đậu đau lòng, vội kéo chăn đắp cho nàng.

Trong lòng thầm niệm “A Di Đà Phật”.

Lư Bảo Vân vẫn đứng bên cạnh quan sát, mơ hồ đoán được chút manh mối.

“Cố cô nương…”

Cố Hựu Sanh chỉ khẽ lắc đầu với nàng.

Việc này còn chưa tra ra .

Lư Bảo Vân trở lại dù Tố Hồi .

Tuy nàng không nhìn thấy, nhưng trong ánh mắt Cố Hựu Sanh nhìn theo đã không còn bình thản như trước .

Cố Hựu Sanh khép mắt.

Không thể sinh lòng thương hại.

Không thể.

Phủ y lại đến bắt mạch, kê thêm một đơn t.h.u.ố.c ôn hòa hơn.

Phủ y dặn dò Như Thất:

“Tiểu thư thân thể hư nhược, ta kê thêm ít phương t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c thiện. Ngươi sang chỗ phu nhân, mời Lưu ma ma tới chăm sóc tiểu thư một thời gian.”

Như Thất vâng lời. Lưu ma ma vốn tinh thông y lý, cũng khéo tay làm d.ư.ợ.c thiện, chỉ là phu nhân thân thể yếu nhược, chưa chắc chịu cho người đi .

Như Thất không chắc, đành tạm đi hỏi.

Thấy Cố Hựu Sanh đã nhắm mắt, nàng liền đi sang sân phu nhân.

Hồng Đậu khép cửa lại rồi ngồi xuống mép giường.

Cố Hựu Sanh vốn dĩ không ngủ.

Trong phòng đã được tẩy sạch, lại đốt hương nên không còn mùi hôi tanh khi trước .

“Tiểu thư chịu khổ rồi .”

Hồng Đậu vẫn lo lắng, lại đặt tay bắt mạch.

Cố Hựu Sanh không cự tuyệt, chỉ mỉm cười :

“Yên tâm đi , ta không sao .”

Chẳng qua là bị ghê tởm mà thôi.

Như Thất trở về, dẫn theo một ma ma cùng với Diêu Thiên.

Diêu Thiên nhìn Cố Hựu Sanh mà đau lòng:

“Sáng nay khí sắc vẫn chưa tệ như vậy , giờ sao lại thành ra thế này ?”

Cố Hựu Sanh toan ngồi dậy, Diêu Thiên vội ép nàng nằm xuống.

Như Thất đứng bên giải thích:

“Phu nhân, phủ y nói tiểu thư chỉ hơi suy nhược, không có gì trở ngại.”

“Ừ.” Diêu Thiên gọi ma ma tiến lên:

“Đây là Lưu ma ma bên cạnh ta , giỏi nhất trong việc chế d.ư.ợ.c thiện. Ta để người ở lại , con phải dưỡng sức cho tốt .”

Cố Hựu Sanh gật đầu, vốn định gượng cười , nhưng hình ảnh c.h.ế.t t.h.ả.m của Lư Bảo Vân lại hiện về trước mắt. Đối diện với Diêu Thiên, nàng thật sự không sao nở nụ cười được .

Không biết khi Diêu Thiên tra hỏi kẻ đạo tặc, nghe tin nữ nhi ruột mình rơi xuống vực, trong lòng bà ta là tâm tình thế nào?

Lần này bà ta bệnh nặng, là bởi vì không yên lòng với Lư Bảo Vân, hay là bởi vì làm điều ác mà sợ báo ứng?

Diêu Thiên thấy sắc mặt nàng lạnh nhạt, bất giác nhớ lại ác mộng đêm qua. Bà không để lộ điều gì, chỉ dịu dàng kéo chăn cho Cố Hựu Sanh:

“Con nghỉ ngơi cho tốt , ta về trước . Có việc gì cứ sai người . Buổi tối liền dùng cơm trong phòng.”

“Được.”

Như Thất dẫn Lưu ma ma lui xuống, trong phòng lại trở về yên tĩnh.

Hồng Đậu tiễn người xong, đóng cửa, rồi quay lại ngồi bên giường.

“Tiểu thư, người …”

Cố Hựu Sanh khẽ lắc đầu.

“Ta không sao . Mới vừa rồi còn yên ổn , nhưng về sau tất sẽ có kẻ đến dò hỏi ngươi, ngươi phải cẩn thận một chút.”

“Ta chẳng qua chỉ là một nông nữ trong núi, may mắn từng học qua chút y thuật. Khi cứu người , liền theo người mà vào hầu phủ. Ngoài ra , kẻ khác đừng mong moi được từ miệng ta nửa lời.”

Từ khi Hồng Đậu vào hầu phủ, lời nói càng ít đi . Nàng sợ mình lỡ miệng mà phạm sai, bị người nắm nhược điểm. Vì thế, bất kể hạ nhân bàn tán hay dò hỏi, nàng đều làm như không nghe , không thấy.

Cố Hựu Sanh đưa tay vuốt nhẹ đầu nàng.

Một ngàn lượng bạc, đủ mua về biết bao nhiêu mạng người …

Là nhắm vào Lư Bảo Vân? Hay không ngờ nàng sẽ hồi kinh? Hay là nhằm thẳng vào phủ Vĩnh Ninh hầu?

Vì sao Diêu Thiên không tra?

Bà ta hẳn phải tự mình điều tra.

Trừ phi bà đã biết là ai làm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-28-gap-lai.html.]

Hoặc là bà ta sợ hãi.

Cứ xem đi , trong phủ này , là người hay quỷ, cuối cùng cũng sẽ hiện rõ.

Cố Hựu Sanh nghỉ ngơi trong phòng suốt ba ngày mới chịu ra ngoài.

Thấy sắc mặt nàng đã khá hơn nhiều, Như Thất liền đề nghị:

“Tiểu thư, hay là đi dạo hoa viên một chuyến.”

Cố Hựu Sanh nằm giường mấy ngày, trong người quả thực khó chịu, bèn gật đầu.

Đúng lúc sáng nay vừa dứt một trận mưa nhỏ, nàng liền bảo Hồng Đậu mang dù Tố Hồi theo.

Ngân hà lấp lánh

Lư Bảo Vân, ngoài ngày đầu tiên tới đây vẫn chưa có dịp nhìn kỹ phủ Vĩnh Ninh hầu. Lần này ra ngoài, trên mặt nàng giấu không nổi vẻ hân hoan.

Nơi này vốn nên là chỗ nàng sinh sống.

Trời đã ngừng mưa, nhưng đất vẫn còn ướt.

Hồng Đậu cầm theo chiếc dù lớn đi theo phía sau , Như Thất thì đi chậm rãi phía trước , vừa dẫn đường vừa giới thiệu cảnh trí.

Trong đình nghỉ gió của hoa viên, có hai nam t.ử trẻ tuổi đang ngồi .

Yến An cũng nhân lúc mưa tạnh, ra ngoài dạo một chút, vừa thấy bọn họ liền vội vàng hành lễ.

Ngồi trong đình chính là Yến Nhạc cùng bằng hữu thân thiết của hắn , Tạ Lệnh Nghi.

“Đại ca, Tạ đại ca.”

Yến An siết c.h.ặ.t khăn lụa trong tay, cố giữ bình tĩnh hành lễ.

“Yến An, cuối cùng muội cũng biết ra cửa. Ta còn tưởng muội vội vàng thêu hỉ phục thành thân rồi chứ?”

Yến Nhạc cười trêu.

Tạ Lệnh Nghi là khách quen trong hầu phủ, nên Yến An cũng không né tránh.

Nghe huynh trưởng nói vậy , nàng ta đỏ mặt, khẽ hờn dỗi:

“Đại ca…”

“Được, được , không trêu muội nữa.”

Yến Nhạc rót cho nàng ta một chén trà : “Ngồi xuống đi .”

Yến An dẫn theo Xuân Hoa cùng tới. Nghe lời Yến Nhạc, Xuân Hoa liền ngoan ngoãn đứng ngoài đình.

Yến An bước vào , khẽ ngồi xuống.

“Nghe đại ca nói , Tạ đại ca lần trước không ở kinh thành. Không biết là khi nào mới trở về?”

Tạ Lệnh Nghi vốn ít lời, cao ngạo nhưng không thất lễ, huống chi Yến An lại là muội muội của bằng hữu thân thiết, nên chậm rãi đáp:

“Mới trở về được mấy ngày.”

Chỉ thế, không nói mình đi đâu , làm gì.

Yến Nhạc tiếp lời:

“Vừa hay kịp đại hỉ sự của Yến An và Triệu Kim.”

Tạ Lệnh Nghi mỉm cười :

“Ừ, chúc mừng ngươi, Yến An.”

Yến An cúi đầu, giấu đi nỗi mất mát trong mắt. Chỉ thoáng chốc sau , nàng ta đã ngẩng đầu lên, trên mặt nở nụ cười đúng mực.

“Đa tạ.”

Tạ Lệnh Nghi là nhi t.ử độc nhất của đương triều Thủ phụ Tạ Kỳ Sâm, từ nhỏ đã là bằng hữu chí giao của Yến Nhạc. Yến An cũng chẳng xa lạ gì với hắn , có thể nói là thanh mai trúc mã. Chỉ là tính tình Tạ Lệnh Nghi vốn quái gở từ bé, ít khi để tâm đến người khác.

Yến Nhạc cùng Tạ Lệnh Nghi hàn huyên đôi câu chuyện ở Quốc T.ử Giám, Yến An chỉ lặng lẽ ngồi một bên lắng nghe .

Hôm nay, Yến Nhạc mang ra đãi khách loại trà quý trong cung ban thưởng.

Tạ Lệnh Nghi nhấp một ngụm, hương vị quả nhiên thanh khiết.

Hắn khẽ thổi, rồi uống thêm ngụm nữa, chợt ngẩng đầu.

“Phụt!”

Trà trong miệng bất ngờ phun thẳng ra , vừa vặn vấy cả lên người Yến Nhạc ngồi đối diện.

Yến An ngẩn người , hồi lâu mới vội vàng đưa khăn lụa cho ca ca lau sạch.

Đừng nói Yến An, ngay cả Yến Nhạc cũng trố mắt, không thể tin được .

Từ khi nào mà Tạ Lệnh Nghi thất thố đến mức này ?

Tạ Cửu đứng phía sau hắn cũng run rẩy, cảm giác chân như nhũn ra .

Giữa ban ngày ban mặt… gặp quỷ sao ?

Quả nhiên là gặp quỷ.

Khó trách từ lúc bước vào hầu phủ, hắn đã thấy rét buốt toàn thân .

Người kia rõ ràng ở nơi này , chẳng lẽ không khiến người ta phát lạnh hay sao ?

Yến Nhạc theo ánh mắt Tạ Lệnh Nghi nhìn sang phía xa xa…

Ở đó, đúng là Như Thất.

Và còn có …

Bảo Vân muội muội .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...