Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Yến Nhạc còn chưa kịp mở miệng, Cố Hựu Sanh đã gật đầu đáp ứng:
“Đa tạ Tạ đại ca, ta khỏe hơn một chút sẽ sang quấy rầy mấy ngày.”
Cứ vậy mà đồng ý?
Yến Nhạc kinh nghi nhìn nàng. Vị muội muội này nhìn thế nào cũng không giống người tính tình nông nổi, chẳng lẽ cũng là tuýp dễ nhìn mặt mà xiêu lòng?
Hắn lại lén liếc Tạ Lệnh Nghi. Huynh đệ tốt của hắn có gương mặt này , không biết đã hại biết bao cô nương động tình. Trước kia may mà hắn kiêu căng, ít khi để mắt đến người khác. Nếu mà cứ nhiệt tình như hôm nay, chỉ sợ Tạ phủ sớm bị đám nữ quyến trong kinh chen vỡ cửa.
Tất nhiên Tạ Lệnh Nghi không biết mình bị hiểu lầm, chỉ nghĩ tìm một cơ hội thích hợp để hỏi Cố Hựu Sanh về tình hình trong hầu phủ.
“Được, vậy thì ba ngày sau ta sẽ phái người tới đón.”
Lời vừa ra , Yến Nhạc suýt nữa nghẹn họng.
Cây vạn tuế ra hoa thì cũng thôi, sao lại nở rộ nhanh thế này ? Huynh đệ , có cần phải gấp gáp đến vậy không !
Hắn vội vàng liếc nhìn Yến An. Yến An lại cúi đầu, chẳng biết đang nghĩ gì, để mặc hắn ấp úng mở miệng:
“À, à … cái này … trai đơn gái chiếc…”
Lời ấy , nếu không phải từ miệng huynh đệ tốt mà ra , Yến Nhạc đã sớm nhảy lên đ.á.n.h cho một trận. Cái kiểu nói chuyện chẳng đứng đắn này , nghe vào còn ra thể thống gì?
Mới gặp mặt tiểu cô nương lần đầu, đã vội mời người ta đến biệt viện ở riêng sao !
Kỳ thực, Tạ Lệnh Nghi chỉ định nói “ngày mai”, nhưng sợ quá lộ liễu, mới sửa thành “ba ngày sau ”. Trong lòng hắn tính toán: chuyện Tiêu phủ năm xưa, Cố Hựu Sanh chỉ mất ba ngày là giải quyết xong. Nay ở hầu phủ đã ngót nghét mấy hôm, kéo dài thêm chút nữa, e là mọi sự đều bại lộ.
Đáng tiếc, Yến Nhạc và Yến An nào hiểu được suy nghĩ đó. Trong mắt bọn họ, chỉ thấy hắn đối với Lư Bảo Vân nhất kiến chung tình, nóng vội không kìm được mà muốn lấy lòng.
Cố Hựu Sanh bỗng quay sang Yến Nhạc, giọng mềm nhẹ:
“Đại ca nếu rảnh rỗi, có thể đi cùng ta ở thôn trang hai ngày được không ?”
Ngân hà lấp lánh
Yến Nhạc giật mình mới nhận ra nàng đang nói với mình , vội vàng gật đầu:
“Tất nhiên có thể.”
Hắn đưa tay xoa mặt, trong lòng vừa buồn cười vừa nhẹ nhõm. Hoá ra nãy giờ hiểu sai. Nếu để muội muội đi một mình , thì đúng là lo hão.
Yến An mím môi, vốn định mở miệng xin đi cùng, nhưng nghĩ đến hôn kỳ sắp tới, lại thêm chuyện thân phận Lư Bảo Vân khiến nàng ta khó xử, cuối cùng chỉ im lặng, không nói gì.
Yến Nhạc nhìn ra ý động trong mắt nàng ta , nhưng nghĩ nàng ta bận việc hôn sự, liền cũng không nhắc.
Mấy người lại ngồi thêm một lát. Yến Nhạc và Tạ Lệnh Nghi trò chuyện việc Quốc T.ử Giám là chủ yếu, chỉ khác là lần này , Tạ Lệnh Nghi thường ngắt lời lại để tỉ mỉ giải thích cho Cố Hựu Sanh nghe rõ, ai là ai, việc xảy ra ra sao .
Cố Hựu Sanh vẫn chỉ lặng lẽ ngồi nghe , không xen một lời. Trái lại , Yến An càng ngồi càng thấy bứt rứt. Trong lòng nàng ta , phẫn uất lẫn ghen ghét cuồn cuộn như lửa thiêu khó lòng áp chế.
Tạ Lệnh Nghi từ khi nào trở nên săn sóc đến thế?
Nàng ta ái mộ hắn đã nhiều năm, nhưng vướng hôn ước chưa thành, chưa từng dám biểu lộ. Ngay từ lúc biết rõ thân phận mình , nàng từng thầm mừng: Tạ Lệnh Nghi xuất thân hiển hách, mà nàng ta là thiên kim hầu phủ, cũng coi như môn đăng hộ đối. Nhưng nếu chỉ là nữ nhi một tri huyện nhỏ bé, chỉ sợ ngay cả làm thiếp thất cũng chẳng xứng trèo cao.
Huống chi, Tạ gia bao đời nay đều giữ một phu một thê, chưa từng nạp thiếp . Nàng ta muốn gả vào Tạ gia, đã khó lại càng khó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-30-hieu-lam.html.]
Vậy mà giờ đây, Lư Bảo Vân vừa mới trở về, chỉ một lần gặp mặt, Tạ Lệnh Nghi đã dành cho nàng sự quan tâm đặc biệt khác thường. Nếu ngày sau lại phát triển thêm bước nữa…
Ý nghĩ
ấy
chợt lóe, Yến An hốt hoảng.
Nếu như Lư Bảo Vân
chưa
từng trở về,
phải
chăng tất cả
đã
là của nàng
ta
?
Chính mình vừa nghĩ đến đó, nàng ta đã run sợ. May mà không ai chú ý, nàng ta vội che giấu lệ khí trong mắt, làm bộ nghiêm túc lắng nghe .
Không ngờ, Lư Bảo Vân đứng ở đối diện bỗng nhìn thẳng vào nàng ta . Đôi mắt kia chăm chú, như muốn soi thấu tâm can. Trong nháy mắt, Yến An như bị bắt quả tang, tim đập loạn, nhưng càng hoảng hốt, nàng ta lại càng sinh hận.
Trên gương mặt yếu ớt, nhu hòa của Cố Hựu Sanh thoáng hiện một nét dữ tợn như quỷ ảnh lướt qua. Cái nhìn đó, làm lòng Yến An lạnh buốt, đồng thời oán độc càng dâng trào.
“Cố cô nương, Tạ công t.ử chẳng qua là chiếu cố ngươi vài câu, vậy mà Yến An liền mắt lộ hung quang. Có thể thấy nàng ta bị nuông chiều quen thói, không chịu được ai hơn mình một phần. Người như vậy , sao có thể thay ta trở về?”
Lư Bảo Vân nghiến răng nghiến lợi, giọng tràn đầy căm hận
Cố Hựu Sanh nghe nhưng không tiện đáp, chỉ giả vờ như không hề hay biết .
Tạ Lệnh Nghi thì vẫn luôn để mắt đến nàng. Dáng vẻ kia không hề khác thường, nhưng cái thoáng khựng lại , tựa hồ như đang lắng nghe tiếng thì thầm của kẻ khác, cảnh ấy hắn từng gặp ở Tiêu phủ, lập tức hiểu rõ, trong đình này tất có quỷ quái.
Nếu vậy , Lư Bảo Vân quả thật đã trở về hầu phủ, chỉ là trước mắt hắn … chính là bóng quỷ.
Tạ Lệnh Nghi lặng lẽ nhìn sang Yến Nhạc. Lúc nghe tin muội muội bị sơn phỉ hại c.h.ế.t, Yến Nhạc đã suy sụp một thời gian dài, hối hận khôn nguôi vì không đi biên quan đón nàng, để rồi hai bên chưa gặp lại đã vĩnh viễn âm dương cách biệt. Đến khi Lư Bảo Vân “hồi phủ”, hắn nào biết vui sướng thế nào, còn thề son sắt sẽ bù đắp tất cả năm tháng mất đi .
Đáng tiếc…
Yến Nhạc lại hỏi vài chuyện học hành, Tạ Lệnh Nghi trả lời, Yến An cũng góp lời. Yến An thích đọc sách, kiến thức chẳng xa lạ; Yến Nhạc thì vốn không ham học, nghe được cái biết , cái chẳng hiểu. Kết quả biến thành hắn đặt câu hỏi, còn Tạ Lệnh Nghi với Yến An thay nhau giải thích.
Cố Hựu Sanh vẫn chỉ yên lặng lắng nghe , chẳng xen vào .
Yến An dường như sực tỉnh, bèn cười áy náy:
“Đại ca, chúng ta nói những chuyện này , sợ rằng Bảo Vân muội muội không hứng thú. Không bằng kể chút việc mới mẻ trong kinh thì hơn.”
Yến Nhạc chợt tỉnh ngộ: đúng vậy , Bảo Vân muội muội lớn lên nơi biên quan, hoàn cảnh vốn khác. Nói chi chuyện học vấn khô khan, ngay chính hắn còn chán, huống hồ nàng?
Cố Hựu Sanh khẽ nhướn mày. Thật ra vừa rồi nàng chỉ thấy buồn tẻ nên thất thần, giờ nghe đến đây mới thong thả lấy lại tinh thần.
“ Đúng , đúng. Ta cũng chẳng ưa gì mấy thứ sách vở kia .” Yến Nhạc cười xoà: “Nếu chẳng phải phụ thân ép buộc, ta đã sớm bỏ đọc rồi . Bảo Vân muội muội mới hồi kinh, đại ca liền kể muội nghe mấy chuyện thú vị nơi này …”
Cố Hựu Sanh quay sang nhìn Yến An. Nàng ta vẫn dịu dàng nhìn mình , mặt mày ôn nhu, như thể không hề mang ý tị hiềm.
Song bên tai, tiếng Lư Bảo Vân dằn vặt không ngừng:
“Nàng ta có phải đang ám chỉ ta nghe không hiểu? Có phải nói ta chưa từng đọc sách? Ta tuy sống ở biên quan, nhưng cũng là thiên kim huyện lệnh, sao lại chưa từng học chữ? Dù không hiểu hết, ta cũng vui lòng nghe . Khác với ngươi, Cố Hựu Sanh, trừ mấy thực đơn, chữ nghĩa nào có ham thích? Nghe đến sách vở, ngươi liền hồn phách bay xa!”
Giọng oán hận lại dội vào tim Cố Hựu Sanh:
“Vì sao Yến An lại trưng ra khuôn mặt cao cao tại thượng ấy ? Nàng ta chẳng qua là kẻ bị ôm nhầm, chiếm mất cuộc đời của ta ! Vì sao hầu phủ không đuổi nàng ta về biên quan, lại còn để nàng ta đoạt đi nhân duyên vốn thuộc về ta ?”
Cố Hựu Sanh khẽ thở dài.
Diêu Thiên từng nói , Yến An đã ở hầu phủ mười mấy năm, rốt cuộc cũng có tình cảm. Hơn nữa, nay nàng ta sắp xuất giá, không cần tính toán thêm, cứ để nàng ta ở lại thêm một tháng.
Nhưng thế gian nào có đạo lý lưỡng toàn ?
Hầu phủ nghĩ cho Yến An, có từng nghĩ đến nữ nhi thân sinh của mình , sớm bị đoạt mạng ngoài biên quan, c.h.ế.t t.h.ả.m không ai đoái hoài?
Chaporia
Bình Luận (0)