20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cố Hựu Sanh tuy đã thấy nhiều xấu xí chốn thế gian, nhưng nàng vẫn là con người , có thất tình lục d.ụ.c, có công bằng lẫn bất công, cũng có lúc nổi lên chút tính khí riêng.

Yến An nhìn như khắp nơi suy nghĩ thay Lư Bảo Vân, nhưng chẳng phải càng giẫm đạp lên nàng sao ?

Nếu thật sự là người hiền lương thì ngay khi biết mình bị ôm nhầm, đã nên rời hầu phủ, hoặc ít nhất cũng tránh khỏi con đường của Lư Bảo Vân.

Thế nhưng nàng ta lại cứ tỏ ra nhân nhượng, lúc nào cũng mang bộ dáng tri kỷ, vừa khiêm nhường vừa săn sóc, kỳ thực chẳng khác nào ngầm nhấn mạnh bản thân mới là chủ nhân chân chính trong hầu phủ này .

Vĩnh Ninh hầu phủ vốn dĩ là của Lư Bảo Vân. Ngươi hưởng ân sủng bao năm, chỉ một câu “ không phải lỗi của ta ” mà có thể xóa hết sao ?

Nếu đã thực lòng thấy áy náy, sao không rời đi ? Vì sao vẫn còn muốn hưởng quang vinh hầu phủ, thậm chí đoạt cả nhân duyên từ trong bụng đã định cho nàng ấy ?

Cướp đi tất cả vốn thuộc về Lư Bảo Vân, rồi lại bày bộ dạng ôn nhu, cao cao tại thượng, quả là phí công ngươi đọc qua một phòng thi thư.

Ý lạnh lẽo lóe trong mắt Cố Hựu Sanh, nàng không hề che giấu chút bất mãn.

Yến Nhạc đang say sưa kể chuyện nên không phát hiện. Nhưng Yến An thì thấy rõ. Từ ngày “Lư Bảo Vân” trở về, thái độ dù lạnh nhạt nhưng chưa từng tỏ vẻ không vui rõ rệt như hôm nay. Yến An khẽ mím môi, cúi mắt giấu đi ý cười .

Cũng tốt . Để Tạ đại ca tận mắt thấy ngươi chỉ là một tiểu nha đầu thô lỗ từ biên quan trở về.

Giọng Yến An càng dịu dàng:

“Bảo Vân, có phải cảm thấy ca ca nói chuyện nhàm chán? Trông muội dường như…”

Nàng ta dừng lại đúng chỗ, ra vẻ quan tâm mà ngầm khơi gợi.

Yến Nhạc ngẩn người , gãi đầu nhìn quanh:

“A, có phải vừa rồi ta nói những chuyện muội không hứng thú không ? Ca ca lại sai mất rồi .”

Ngân hà lấp lánh

Lọt vào tai Cố Hựu Sanh là giọng Lư Bảo Vân gằn từng tiếng:

“Độc địa như rắn rết! Mở miệng một tiếng ca ca hai tiếng ca ca, gọi đến thân thiết như vậy !”

Hồng Đậu thấy Cố Hựu Sanh nhíu mày, lo lắng bước tới:

“Tiểu thư, thân thể không thoải mái sao ?”

Nháy mắt bên tai trở nên im bặt. Lư Bảo Vân như rụt vào bóng tối, nín lặng. Cố Hựu Sanh ngẩng lên liền thấy Tiêu Nương đang đứng ở ngoài đình, vẻ mặt khó coi.

Trong lòng Cố Hựu Sanh trầm xuống.

Yến An ân cần nói :

“Bảo Vân, nếu muội mệt, hay là về phòng nghỉ trước ?”

Yến Nhạc cũng phụ họa:

“ Đúng vậy , muội muội , không thoải mái thì đừng miễn cưỡng.”

Giọng nói Tiêu Nương lại vang lên trong đầu Cố Hựu Sanh, lạnh buốt:

“Diêu Thiên bắt đầu điều tra thân phận của ngươi.”

Ánh mắt nàng tối sầm. Phủ Vĩnh Ninh hầu bề ngoài xa hoa, trong cốt tủy lại khôn khéo từng li từng tí. Không ngờ phu nhân nhìn mảnh mai yếu đuối, nhưng lại thận trọng như thế.

Thế mà một người thông tuệ như vậy , năm đó lại để ôm nhầm nữ nhi thân sinh của mình , cuối cùng còn chẳng cứu được mạng nữ nhi.

Cố Hựu Sanh đột nhiên đứng lên.

Yến An thoáng giật mình , song lập tức giấu đi nụ cười , cũng đứng theo:

“Bảo Vân muốn về phòng sao ?”

Cố Hựu Sanh khẽ liếc nàng ta , gió khẽ lay tóc mai, nàng mỉm cười ôn nhu. Trong mắt ánh lên tia sáng long lanh, đẹp đến mê hoặc.

Rồi nàng quay sang Tạ Lệnh Nghi, giọng ngọt ngào mềm nhẹ:

“Tạ đại ca, ngươi có thể cùng ta đi dạo một lát không ?”

“…” Yến Nhạc há hốc mồm, suýt c.ắ.n phải lưỡi.

Bảo Vân muội muội , tuy nhà ta không quá nhiều quy củ, nhưng muội kêu Tạ Lệnh Nghi cùng đi tản bộ thế này , có phải không quá hợp lễ rồi không ?

Khóe môi Yến An cứng ngắc.

Đúng là nha đầu biên quan thô lỗ, chẳng biết giữ nề nếp.

Lời này mà truyền ra , chẳng phải bôi nhọ danh tiếng Tạ gia sao ?

Tạ Lệnh Nghi lại chỉ mỉm cười :

“Được.”

Yến Nhạc ngây người , Yến An cũng sững sờ, không thể tin nổi.

Cố Hựu Sanh bình thản nói tiếp:

“Như Thất, ngươi về phòng chuẩn bị chút đồ ăn giúp ta , ta đi dạo một lát rồi sẽ về. Hồng Đậu, đi theo ta .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-31-tinh-tinh.html.

]

Như Thất đứng ngoài đình, tuy không bước vào nhưng từng lời đối thoại bên trong nàng đều nghe rõ.

Nàng do dự ngước mắt, rồi vội vã cúi đầu đáp khẽ một tiếng sau đó lùi ra .

Cố Hựu Sanh chỉ khẽ gật đầu với Yến Nhạc và Yến An, sau đó dẫn đầu rời khỏi.

Tạ Lệnh Nghi lập tức đi theo, Yến Nhạc định giữ lại , song cánh tay bị hắn vô tình hất ra .

Hồng Đậu ôm chiếc dù đen lẳng lặng theo sau . Cuối hàng là Tạ Cửu đang run rẩy lê bước, không dám tới gần, chỉ cách Hồng Đậu một khoảng xa.

Tạ Lệnh Nghi hiểu rõ, nếu nàng không vội, đã chẳng hẹn đến tận ba ngày sau .

Đi được một đoạn, hắn vừa muốn mở miệng, Cố Hựu Sanh đã giơ tay ngăn lại . Nàng dẫn hắn rẽ sang bên, tới cạnh một ao nhỏ mới dừng bước.

“Hồng Đậu, các ngươi đứng yên ở đó.”

Hồng Đậu lập tức gật đầu. Tạ Cửu càng không dám nhích thêm nửa bước.

Cố Hựu Sanh khẽ phất tay. Ngay tức khắc, hơi lạnh mờ tối lan tràn bốn phía. Tạ Lệnh Nghi giật mình , nhận ra thế giới như tách biệt.

Giọng nàng vang lên, chậm rãi nhưng rét buốt:

“Diêu Thiên đã bắt đầu hoài nghi ta , muốn tra thân phận ta . Thời gian của ta không còn nhiều.”

Âm lượng không hề nhỏ, vậy mà Hồng Đậu và Tạ Cửu phía xa vẫn trơ ra , tựa như chẳng nghe thấy gì. Tạ Lệnh Nghi lập tức hiểu nàng dùng pháp môn đặc biệt, phong bế tất cả thanh âm.

Hắn thấp giọng đáp:

“Cố cô nương muốn ta làm gì?”

Cố Hựu Sanh không khách khí, ánh mắt thẳng thắn lạnh lùng:

“Giúp ta , trước nay đều là quỷ nhiều người ít. Nay cần mượn nhân thủ từ ngươi.”

“Xin cứ nói .”

Nàng lấy một hòn đá nhỏ từ trong tay áo ra , đen nhánh u tối:

“Ở dưới vực sâu ngoài thành Nam Dương còn lưu lại thi cốt của Lư Bảo Vân. Viên đá này sẽ dẫn đường. Nhờ ngươi, thay nàng liệm thây.”

Toàn thân Tạ Lệnh Nghi lạnh buốt. Quả nhiên, Lư Bảo Vân thật đã sớm…

Cố Hựu Sanh lại nói tiếp, giọng càng thêm nặng:

“Hôm đó, có kẻ ra giá một ngàn lượng mua lấy mạng Lư Bảo Vân cùng cả đoàn. Sơn phỉ hiện đều đã c.h.ế.t dưới tay Vĩnh Ninh hầu, chỉ còn hai tên sống. Một kẻ bị ta dùng sưu hồn, nay đã thành kẻ ngu dại, nhưng hắn cũng không biết ngân phiếu từ ai đưa đến. Tên còn lại tuy chưa bị động tới nhưng chắc cũng biết chẳng bao nhiêu.”

“Diêu Thiên đã từng thẩm vấn chúng, biết nàng rơi xuống vực, cũng biết có chuyện một ngàn lượng. Thế nhưng bà ta không tra tiếp.”

Sắc mặt Tạ Lệnh Nghi lập tức ngưng trọng:

“Ngươi hoài nghi…”

Cố Hựu Sanh lạnh lùng cắt ngang:

“Ta không nghi ngờ bất kỳ ai. Nhưng hầu phủ này , một người ta cũng không tin.”

Cố Hựu Sanh khẽ cong môi, cười mà chẳng hề ấm áp:

“Có kẻ bỏ ra một ngàn lượng mua mạng nữ nhi bà ta , bà ta không tra. Ta cầm tín vật tới cửa, bà ta lại quay sang tra ta . Ngươi nói xem, điều này chứng minh cái gì?”

Tạ Lệnh Nghi cúi thấp đầu.

Điều đó chỉ có hai khả năng, hoặc bà ta biết Lư Bảo Vân đã c.h.ế.t, hoặc bà ta đã sớm nhận ra “Lư Bảo Vân” trước mặt có chỗ quái dị.

Nhưng vì sao không tìm kẻ bỏ tiền g.i.ế.c người ?

Hắn cố biện hộ, giọng thấp hẳn đi :

“Ta và hầu phu nhân giao tiếp không nhiều, nhưng bà ta không phải người xấu . Sát hại nữ nhi thân sinh, tuyệt không thể.”

Trong lòng Tạ Lệnh Nghi hiện ra ký ức, Diêu Thiên có dáng vẻ nhu nhược, nhưng kỳ thực tâm trí bén nhọn. Năm đó Vĩnh Ninh hầu chinh chiến biên quan, bà ta m.a.n.g t.h.a.i lớn vẫn c.ắ.n răng theo cùng, chỉ vì trong quân có gian tế, bà sợ phu quân sơ suất.

Bà ta không biết đ.á.n.h trận, nhưng là quân sư sắc bén, tài mưu lược hơn cả Vĩnh Ninh hầu.

Cố Hựu Sanh lạnh giọng ngắt lời:

“ Đúng vậy . Người như vậy , sao có thể bị đ.á.n.h tráo nữ nhi mà không hay ? Vì sao hết lần này đến lần khác chậm trễ, không đón nàng hồi kinh?”

“Ngươi thân với hầu phủ, hẳn cũng rõ cuối năm trước vì sao hầu phủ không phái người đi biên quan?”

Theo lời bà v.ú, tháng mười một đã thuận lợi đưa “Bảo Vân” trở lại biên quan. Tính thời gian, hầu phủ lẽ ra phải lập tức đón người .

Tạ Lệnh Nghi thoáng lặng, rồi thấp giọng:

“Ta biết . Tháng mười một năm ngoái hầu phủ đã tra rõ chân tướng, quả thật định phái người đi . Nhưng ngay lúc ấy , Yến An treo cổ tự tận. Lúc cứu được thì nàng ta vẫn mơ màng, cả ngày tìm c.h.ế.t. Vì thế mọi việc mới bị trì hoãn.”

Lời vừa dứt, trong mắt Cố Hựu Sanh chợt lóe tia lạnh buốt.

Hóa ra tất cả đều bởi vì Yến An.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...