Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cố Hựu Sanh nói :
“Lư Bảo Vân từng kể với ta , trên đường hồi kinh luôn có kẻ ngầm hạ d.ư.ợ.c nàng, khiến thời gian trở về bị chậm trễ. Trùng hợp thay , đến tháng tư, Triệu Kim vừa mãn tang liền gấp gáp cùng Yến An định hôn kỳ. Ngươi nói xem, việc này là ai làm ra ?”
Tạ Lệnh Nghi vốn không hề biết chuyện Lư Bảo Vân bị hạ d.ư.ợ.c trên đường, nhất thời á khẩu.
Người có động cơ rõ ràng nhất, dĩ nhiên là Yến An.
Ban đầu hắn còn định nói Yến An vốn tri thư đạt lễ, hẳn không đến mức làm việc lén lút như thế, nhưng thấy sắc mặt Cố Hựu Sanh trầm lạnh, hắn cơ trí ngậm miệng, không dám nhiều lời.
Cố Hựu Sanh khẽ liếc, ánh mắt băng lạnh:
“Ngươi nên biết thân phận ta tuyệt đối không thể bại lộ, Diêu Thiên cũng không được tiếp tục điều tra nữa.”
Tạ Lệnh Nghi chột dạ , không dám nhìn thẳng.
Quả nhiên, nàng đã sớm biết hắn từng âm thầm dò xét thân phận mình . Hắn vội vàng đáp:
“Thân phận của ngươi, ta tuyệt đối sẽ không để phu nhân biết được . Còn hài cốt của Lư Bảo Vân, ta sẽ lập tức thúc ngựa, ba ngày sau là đưa về đến nơi.”
Cố Hựu Sanh gật đầu. Hiện tại Lư Bảo Vân vẫn chưa hay biết nhiều chuyện, nếu để nàng thấu tỏ mọi mối oán, hồn lực tất sẽ càng thêm cường thịnh.
Bên kia , mấy nha hoàn ríu rít khiêng từng xấp vải đỏ, vừa đi ngang hồ nước cạnh núi giả vừa trò chuyện rộn ràng:
“Nhìn màu sắc này mà xem, thật rực rỡ làm sao , ta còn nghĩ phải treo lên từ sớm rồi chứ. Phu nhân nhất định muốn chờ thêm mấy ngày nữa. Chắc là để nghênh đón tiểu thư Bảo Vân mới trở về.”
“Không phải vậy đâu . Hôn kỳ cũng gần đến ngày, Triệu phủ đã bắt đầu chuẩn bị cưới hỏi rồi , còn phủ chúng ta thì vẫn chưa động tĩnh gì nữa là.”
“Các ngươi im miệng, lỡ để tiểu thư Bảo Vân trong phòng nghe thấy, lại sinh thêm chuyện.”
“Nghe nói người nơi biên quan thường thô bạo lắm, nhưng ta thấy tiểu thư Bảo Vân thì yếu ớt hiền hòa.”
“A!”
Mấy nha hoàn vừa vòng qua núi giả, liền giật mình thấy Tạ Cửu và Hồng Đậu đứng đó, vội vã cúi người hành lễ.
Tạ Cửu dựa mình vào gốc cây, khoanh tay trước n.g.ự.c, giữ dáng cao ngạo lạnh lùng.
Trời biết , từ khi nghe thấy mấy tiếng tiểu nha hoàn kia , hắn đã cảnh giác liếc nhìn về phía bên này , cán dù trong tay Hồng Đậu run lẩy bẩy không sao dừng được .
Rõ ràng chủ t.ử ở ngay trước mắt, vậy mà những lời bên kia lại chẳng lọt tai hắn được chữ nào. Nghĩ đến chuyện từng xảy ra ở Tiêu phủ, Tạ Cửu chỉ mong chính mình lăn ra ngất đi cho xong.
Lư Bảo Vân khẽ thốt: “Hôn sự gì? Triệu phủ? Triệu Kim với Yến An định thành thân ?”
Không một ai đáp lại .
Nàng không dám rời khỏi dù Tố Hồi, nhưng cũng nhịn không nổi, suýt nữa muốn lao đến trước mặt Cố Hựu Sanh mà hỏi cho ra nhẽ.
Cố Hựu Sanh phất tay, hất tan làn sương đen.
“Nắm c.h.ặ.t thời gian.”
Nói xong, nàng để lại Tạ Lệnh Nghi, một mình đi thẳng về phía Hồng Đậu.
Hồng Đậu sớm đã cảm thấy có điều chẳng lành, thấy Cố Hựu Sanh tiến lại thì vội vàng đưa dù.
Cố Hựu Sanh đón lấy, “phạch” một tiếng bung ra .
Nhưng vẫn nghiêng lệch một bên.
Ngân hà lấp lánh
Đám nha hoàn nhỏ sớm đã cuống cuồng bỏ chạy.
Trời trong không mưa, Cố Hựu Sanh lại che dù, chậm rãi trở về sân của mình .
Hồng Đậu không dám đến quá gần, chỉ dè dặt theo sau .
Đợi các nàng đi xa, Tạ Cửu mới dám chạy đến bên Tạ Lệnh Nghi.
Tạ Lệnh Nghi đem mọi chuyện kể lại cho hắn nghe .
Tạ Cửu rùng mình tiếp nhận tảng đá kia .
Hắn chẳng sợ người , nhưng lại sợ quỷ.
…
Cố Hựu Sanh dựng cấm chế xong mới quay đầu nhìn Lư Bảo Vân.
Mặt dù đen che rất thấp, hạ nhân qua lại cảm thấy kỳ lạ, song thấy Hồng Đậu đi theo thì không ai dám tới gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-32-khuyen-bao.html.
]
Lư Bảo Vân đâu có ngu dại, nàng lập tức đoán ra : “Triệu Kim mới tháng tư còn trong kỳ để tang, mà giờ đã vội lo xong lục lễ? Nghĩa là sao ? Sợ ta trở về phá hỏng hôn sự này ? Trên đường hạ độc ta , cũng vì chuyện ấy ? Sợ ta làm lỡ việc thành thân của Yến An?”
Hốc mắt nàng rỉ ra huyết lệ: “Nàng ta cướp thân phận của ta , cướp hôn sự của ta , còn gài bẫy khiến ta mang tiếng bất nghĩa, đặt ta vào chỗ tiểu nhân bỉ ổi. Có phải vì nghĩ ta vừa trở về sẽ phá hỏng hôn sự kia , nên nàng ta quyết không dung ta ? Là một mình Yến An nghĩ vậy , hay cả Yến gia đều nghĩ vậy ?”
Cái gọi là tình thâm nghĩa nặng, lúc này trong mắt nàng chỉ buồn cười đến đáng khinh.
Nàng muốn hồi kinh, chỉ cầu một chỗ dung thân , nào ngờ chưa kịp bước qua cửa, bọn họ đã coi nàng là kẻ gây họa, vội vàng chuẩn bị đường lui cho đứa con nuôi.
Còn nàng thì sao ? Ai từng nghĩ cho nàng?
Ha… tất nhiên là không . Nếu từng có chút để tâm, năm trước đã cho người đến đón. Nếu năm trước đón nàng về, làm sao nàng đến nỗi này ?
Nàng lau nước mắt một cách thô bạo, ép mình không khóc .
Vĩnh Ninh hầu phủ kia , dù ngàn đao xẻ thịt, nàng cũng chẳng thèm đoái hoài!
Mấy ngày nay được Cố Hựu Sanh chiếu cố, giờ đây trong mắt nàng, tất cả bù đắp đều hóa thành bố thí.
Bọn họ hại c.h.ế.t nàng, rõ ràng là bọn họ!
Thân ảnh Lư Bảo Vân dần trở nên vẩn đục.
Cố Hựu Sanh đưa tay khẽ vuốt, làm nét dữ tợn giữa mày nàng nhạt đi .
“Những điều này vốn không định nói cho ngươi, sợ ngươi suy nghĩ nhiều. Hiện tại chưa có chứng cứ, nhưng ta và Tạ Lệnh Nghi là chỗ quen cũ, hắn sẽ giúp chúng ta .”
Nàng lên tiếng trấn an.
Lư Bảo Vân ấm ức nhìn nàng: “Ta tưởng chỉ cần nói rõ thân phận, bà v.ú làm chứng là đủ, nào ngờ Yến gia căn bản không coi trọng ta .”
“Chưa chắc Yến gia không coi trọng ngươi, chỉ là…”
Cố Hựu Sanh không nói thêm. Rốt cuộc chuyện vẫn chưa điều tra rõ.
Nếu để mặc Lư Bảo Vân tiếp tục suy đoán, chỉ e chẳng cần chờ đến khi Tạ Lệnh Nghi tra ra kết quả, nàng cũng đã tự tan biến rồi .
“Nghe ta nói .”
Cố Hựu Sanh kéo nàng vào phòng, định bước theo thì bị Hồng Đậu níu lại .
Hồng Đậu giơ hiệu lệnh, ý bảo nàng đợi một lát.
Những hạ nhân khác ngạc nhiên nhìn vị tiểu thư mới hồi phủ, chống dù lớn, tự mình vào phòng.
“Ta đã nhờ Tạ Lệnh Nghi tìm người thu liệm hài cốt ngươi. Chờ Yến gia nhập vào từ đường, ngươi sẽ được hưởng hương khói, sau này đầu t.h.a.i cũng có nơi nương tựa.”
Cô hồn dã quỷ không người cúng tế, dù xuống địa phủ cũng bị khinh khi.
Lư Bảo Vân khóc nức nở, vừa tạ ơn vừa đau khổ.
Mà trong lòng Cố Hựu Sanh cũng nghẹn lại . Ở hầu phủ này , bề ngoài chẳng thấy người xấu , ai nấy đều săn sóc, thế nhưng…
Nếu thật có tình với nữ nhi, sao Lư Bảo Vân đến nông nỗi này ?
Cố Hựu Sanh nói : “Mấy ngày qua ta tra được một ít manh mối, nhưng chưa rõ ràng nên chưa kể với ngươi. Nếu ngươi tin ta , hãy kiên nhẫn chờ thêm ít lâu. Tạ Lệnh Nghi là nhi t.ử thủ phụ đương triều, trong tay có người hữu dụng, chắc chắn chẳng bao lâu sẽ tra ra chân tướng.”
Nghe vậy , oán khí của Lư Bảo Vân dần nguội lại .
“Đợi khi mọi chuyện sáng tỏ, có oán báo oán, có thù báo thù, ta sẽ không cản.”
Lư Bảo Vân ngước nhìn , dường như vẫn chưa tin.
Nàng khẽ hỏi: “Dù ta muốn g.i.ế.c Yến An sao ?”
Cố Hựu Sanh đáp: “Nếu nàng ta thật sự nằm trong nhân quả của ngươi, ta ngăn không được . Nhưng nếu không phải mà ngươi vẫn muốn ra tay, thì hậu quả ra sao , hẳn ngươi rõ.”
Nàng rùng mình , nghĩ đến cảnh hồn phi phách tán, vĩnh viễn không còn thấy ánh mặt trời.
Không, nàng không muốn . Nàng còn muốn sống.
“Ta hiểu rồi . Từ nay ta không ra khỏi cửa, nơi nào cũng không đi .”
Nàng giấu kín tung tích, quay về dù Tố Hồi.
Cố Hựu Sanh là hy vọng duy nhất, nàng không dám, cũng không nên nghi ngờ.
Thông Linh Sư vẫn luôn đứng về phía quỷ hồn.
Lư Bảo Vân âm thầm khuyên nhủ bản thân , thôi đừng nghĩ nhiều.
Chớ sinh oán hận, chớ sinh oán hận.
Chaporia
Bình Luận (0)