Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tới giờ dùng cơm tối.
Nghe nói thân thể Cố Hựu Sanh đã khá hơn, Diêu Thiên sai người truyền lời, nếu nàng nguyện ý thì mời đến chủ viện cùng ăn cơm.
Mấy hôm trước di nương và tứ tiểu thư Yến Thanh đã quay về, chỉ vì Cố Hựu Sanh vẫn ở trong phòng nghỉ ngơi nên chưa tiện đến thăm. Nay vừa hay gặp mặt.
Cố Hựu Sanh thật sự đi bộ sang chủ viện, chứ không ngồi kiệu nhỏ.
Diêu Thiên vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa, không nhìn ra chút nghi ngờ nào như khi trước . Có lẽ do chuyện Tạ Lệnh Nghi ban chiều khiến Yến An không vui, nên giờ nàng ta cũng chẳng còn vẻ dịu dàng thân thiết, chỉ lặng lẽ ngồi đó.
Sau giây lát kinh ngạc thì Yến Thanh chủ động bắt chuyện với Cố Hựu Sanh vài câu.
Ba người Yến Nhạc, Yến Nghiêu và Yến Tá đều không có mặt, cả bàn cơm chỉ toàn nữ quyến.
Diêu Thiên cũng không để các di nương hầu hạ, mà mời họ cùng ngồi xuống dùng bữa.
Cơm nước xong, hạ nhân dọn bát đũa rồi dâng trà . Di nương và Yến Thanh lui xuống trước , chỉ còn lại Cố Hựu Sanh, Yến An và Diêu Thiên.
Cố Hựu Sanh điềm nhiên, đoán rằng Diêu Thiên hẳn có chuyện muốn nói riêng với mình .
Quả nhiên, Diêu Thiên cho lui hết người hầu, sau đó mới chậm rãi mở miệng:
“Bảo Vân, ta nghe Yến An nói , buổi chiều con và Lệnh Nghi trò chuyện rất vui vẻ.”
Cố Hựu Sanh khẽ vuốt vành chén trà , đầu cũng không ngẩng lên, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Diêu Thiên và Yến An liếc nhau , sau một thoáng do dự, Diêu Thiên vẫn là mở lời:
“Tạ thủ phụ là quan văn đứng đầu triều, mà phụ thân con lại nắm trong tay mười vạn đại quân. Chỉ sợ Sở Hoàng sẽ không vui lòng khi thấy hai nhà chúng ta liên hôn.”
Lời nói thẳng thắn, là vì bà ta sợ Cố Hựu Sanh nghe không hiểu. Trong lòng lại càng lo, nếu thân phận của người này có chỗ bất ổn , sẽ liên lụy đến Vĩnh Ninh hầu phủ.
Yến An tiếp lời:
“Bảo Vân cũng vừa mới trở về kinh, chỉ e chưa biết chỗ lợi hại. Tạ đại ca phong thần tuấn lãng, sinh lòng yêu mến cũng là chuyện thường tình.”
Cố Hựu Sanh bất chợt ngẩng mắt nhìn nàng ta , hỏi thẳng:
“Vậy còn ngươi, có sinh lòng yêu mến không ?”
Đồng t.ử Yến An chợt co lại , sắc mặt khó coi, vội phản bác:
“Ta… ta sao có thể?”
Nàng ta không cách nào nói ra chuyện mình và Triệu Kim từ nhỏ đã có hôn ước, bởi hôn sự ấy vốn là định sẵn cho Lư Bảo Vân. Nhưng lúc này lại càng không muốn để Diêu Thiên hiểu lầm chính mình .
Diêu Thiên nói :
“Yến An và Triệu Kim là thanh mai trúc mã, hôn sự sớm đã định ra rồi .”
Cố Hựu Sanh ngắt lời, giọng lạnh như băng:
“Chẳng lẽ không phải đính hôn từ trong bụng sao ? Vốn dĩ hôn sự ấy nên thuộc về ta .”
Ánh mắt nàng lia sang Diêu Thiên, rét lạnh vô tình.
Trong lòng Diêu Thiên thoáng run. Từ ngày Hựu Sanh trở về, tuy có vẻ xa cách, nhưng chưa bao giờ thẳng thừng chỉ trích như thế.
Quả thật, hôn ước kia vốn định từ trong bụng. Nhưng Yến An và Triệu Kim lớn lên bên nhau , tình cảm gắn bó đã sớm như keo sơn. Dù nghĩ cho Yến An hay cho Lư Bảo Vân, Diêu Thiên cũng đều coi hôn sự ấy thuộc về Yến An.
Tuy bà ta không phải thân mẫu ruột, nhưng đã nuôi dưỡng Yến An mười sáu năm, như châu như ngọc, sao có thể để Yến An rơi vào cảnh tay trắng? Vĩnh Ninh hầu phủ đường đường hiển quý, chẳng lẽ không nuôi nổi hai nữ nhi?
Chỉ là, Bảo Vân mới
vừa
trở về, tính tình nàng
ra
sao
còn
chưa
rõ,
lại
lo nàng nghĩ nhiều mà sinh thành kiến với Yến An, với cả Yến gia, nên tạm thời giấu giếm việc
này
.
Yến An nghiêng người , giọng trách cứ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chuyen-ma-quy-vuong-khong-biet-thong-linh-su-giet-ta/chuong-33-chat-van.html.]
“Bảo Vân, nếu muội cho rằng ta đoạt hôn sự của muội , có thể nói cho rõ ràng. Không cần vô lễ với mẫu thân như vậy .”
Cố Hựu Sanh ngẩng đầu, lời lẽ sắc bén:
“Ngươi không đoạt sao ? Hôn sự đoạt, mười sáu năm vinh hoa phú quý cũng đoạt. Trong lòng ngươi thật sự không hổ thẹn ư?”
Yến An bị chấn động, giận dữ đứng dậy định bỏ đi . Nhưng cuối cùng vẫn nhịn không được , cãi lại :
Ngân hà lấp lánh
“Không phải ta muốn bị ôm nhầm! Ta… ta chưa từng làm gì sai!”
Cố Hựu Sanh cũng đứng lên, bức người đến tận cùng:
“Ngươi chưa làm gì? Ngươi chỉ hưởng thụ nhà của kẻ khác, chiếm lấy vị trí vốn không thuộc về mình . Đây là nhà ngươi sao ? Đây là mẫu thân ngươi sao ? Ngươi đoạt hết thảy, còn dám bày dáng vẻ chủ nhân ở đây ư?”
Diêu Thiên vội đưa tay ra , lại bị Hựu Sanh gạt phắt sang một bên.
“Ngươi dựa vào đâu mà đ.á.n.h ta ?”
Diêu Thiên sững người , không ngờ nàng lại mạnh mẽ đến vậy . Chỉ là một thoáng tức giận vì thấy nàng đối Yến An quá đáng, chứ thật tâm không muốn động thủ. Vĩnh Ninh hầu phủ thiếu gì một Yến An, sao nàng lại hùng hổ đến thế?
Từ lúc Hựu Sanh trở về, người trong phủ đều cung kính nhún nhường, ngay cả Yến An cũng chẳng dám cãi lời trước mặt nàng. Vì cớ gì, nàng vẫn cứ bám riết không buông?
Yến An nhíu mày, trách:
“Sao ngươi dám vô lễ với mẫu thân như thế?”
Nàng ta bước nhanh đến đỡ Diêu Thiên.
Diêu Thiên run rẩy, giơ tay chỉ vào Cố Hựu Sanh, nhưng nghẹn lời, nhất thời không thốt nổi.
Hít sâu một hơi , Diêu Thiên mới nói :
“Năm đó ngươi bị ôm nhầm, là lỗi do ta sơ sẩy. Nhưng nay đã đón ngươi trở về, người trong nhà ai cũng đối đãi bằng tấm chân tình. Còn ngươi… ngươi có coi nơi này là nhà của chính mình không ?” (Bị Cố Hựu Sanh lạnh nhạt đối xử như vậy nên đoạn này mình đổi cách xưng hô, coi như xé rách mặt nạ)
Cố Hựu Sanh bình thản, ánh mắt lạnh lùng chiếu thẳng:
“Cuối năm trước , ngươi đã có thể phái người đón ta về. Vì sao phải kéo dài đến năm nay? Trên đường hồi kinh, ta lại bị người hạ d.ư.ợ.c, khiến chậm trễ thêm một lần nữa. Đó là b.út tích của ai?”
Nàng nhìn thẳng, bắt lấy từng biến đổi nhỏ nhất trong từng ánh mắt. Quả nhiên, nơi đáy mắt Yến An cùng Diêu Thiên thoáng qua vẻ chột dạ .
Đáp án đã quá rõ ràng.
Cố Hựu Sanh nhìn sâu vào mắt Diêu Thiên, cuối cùng lời nói rơi xuống, gọn gàng như nhát d.a.o:
“Ngươi hỏi vì sao ta không coi nơi này là nhà của chính mình ? Ngươi… chẳng lẽ không phải là người hiểu rõ nhất sao ?”
Sắc mặt Diêu Thiên biến đổi, trắng bệch như tờ giấy, lảo đảo tựa hồ muốn ngất đi .
Cố Hựu Sanh xoay người , bước đi thẳng.
Sau lưng, tiếng Yến An hoảng hốt kêu to, từng người hầu vội vã chạy qua, chen chúc quanh Diêu Thiên.
“Mau! Mau gọi phủ y, phu nhân bị Bảo Vân tiểu thư làm cho tức hôn mê rồi !”
Tiếng Xuân Hoa vang lên lan khắp viện.
Cố Hựu Sanh chẳng buồn ngoái đầu, dáng vẻ thản nhiên, không còn dấu vết của sự lạnh lẽo phẫn nộ vừa rồi .
Những câu hỏi ấy , nàng chỉ thay Lư Bảo Vân mà nói .
Kết quả, đã có trong lòng.
Tiêu Nương đứng lại bên kia , ánh mắt lấp lánh như thể xem trò hay . Yêu Muội thì theo sát bên nàng, khẽ thì thầm đôi câu vào tai.
Cố Hựu Sanh chỉ cong khóe môi, bật ra một tiếng cười lạnh, rồi quay về phòng mình .
Tới lúc này , người nàng cần chờ chắc chỉ có T
Chaporia
Bình Luận (0)