Văn án:
Trên sân mã cầu, Sở Hoài vì muốn giúp nhi nữ của ân sư giành chiến thắng mà dùng gậy đ.á.n.h trúng cẳng chân ta .
Nửa tháng sau , hắn mới tới phủ thăm hỏi:
“Trước lúc lâm chung, lão sư từng dặn ta phải chăm sóc Quỳnh Hoa cho thật tốt .”
“Ta với nàng ấy chỉ có tình nghĩa huynh muội , nàng đừng nghĩ nhiều.”
Ta im lặng gật đầu, không nói gì.
Hắn không biết .
Ngay ngày trở về phủ hôm đó, ta đã đồng ý hôn sự với Bùi gia.
…
Cách một tấm bình phong, ta không nhìn rõ thần sắc của Sở Hoài.
Nhưng chỉ cần nghe giọng điệu chẳng có lấy nửa phần áy náy kia cũng đủ đoán ra …
Hắn vẫn là dáng vẻ thản nhiên như cũ.
Thanh lãnh thoát tục, tựa hồ chẳng có chuyện gì trên đời có thể khiến cảm xúc hắn d.a.o động.
Từng có lúc ta cho rằng bản thân ta đối với hắn là khác biệt.
Dẫu sao phụ thân ta và phụ thân Sở Hoài giao hảo nhiều năm, hai người chúng ta cũng xem như thanh mai trúc mã.
Thuở nhỏ, hai nhà còn từng đùa rằng sẽ kết làm thông gia.
Nhưng mãi đến khi Lư Quỳnh Hoa vào kinh, ta mới hiểu thế nào gọi là thân sơ khác biệt.
Sở Hoài trước nay luôn lạnh nhạt với người ngoài.
Vậy mà lại cùng nàng ta dạo hội hoa đăng, mua trang sức.
Đích thân dạy nàng ta lễ nghi kinh thành, đạo lý đối nhân xử thế.
Thậm chí còn sợ nàng ta bị thúc phụ thẩm mẫu bạc đãi mà đón hẳn vào phủ Quốc Công chăm sóc.
Không vì điều gì khác, chỉ vì trước lúc lâm chung, phụ thân của Lư Quỳnh Hoa từng dặn hắn chiếu cố nhi nữ duy nhất của mình .
Từ lúc lập triều đến nay đã luôn đề cao việc tôn sư trọng đạo, bởi vậy những việc Sở Hoài làm chẳng những không bị người đời dị nghị ngược lại còn khiến người ta khen hắn có phong thái quân t.ử.
Mùa đông năm ngoái, ba người chúng ta cùng tới chùa dâng hương.
Bên ngoài đột nhiên đổ tuyết.
Sở Hoài sợ đường núi phủ tuyết khó đi .
Liền cầm chiếc ô duy nhất đưa Lư Quỳnh Hoa xuống núi trước .
Sau đó quả nhiên tuyết lớn phong sơn, ta bị bỏ lại trong chùa suốt một ngày một đêm mới đợi được phụ thân tới đón.
Tháng ba năm nay, tại yến tiệc thưởng hoa.
Lư Quỳnh Hoa lỡ tay hái mất đóa mẫu đơn mà trưởng công chúa yêu thích nhất.
Nàng ta sợ tới mức mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Sở Hoài lập tức cài đóa hoa ấy lên tóc ta .
Nói rằng Lư Quỳnh Hoa mới tới kinh thành, không có gia thế chống lưng.
Nếu lại bị quý nhân trách phạt, e rằng sau này khó mà đứng vững ở kinh thành.
May mà trưởng công chúa là khuê trung mật hữu của mẫu thân ta nên không nổi giận.
Ngược lại còn khen ta có khí độ, hoa đã nở đáng bẻ thì cứ bẻ đi .
Ta đâu phải không có tức giận.
Nhưng mỗi lần ta nổi giận.
Sở Hoài đều sẽ nói một câu:
“Chăm sóc Quỳnh Hoa là điều ân sư nhờ vả, ta không dám trái.”
Những tâm sự giấu kín trong lòng ta lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.
Chua xót đến khó thành lời.
Ta chỉ có thể bày ra dáng vẻ đoan trang rộng lượng.
Xem Lư Quỳnh Hoa như muội muội mà đối đãi.
Chuỗi phật châu của chùa Ân Hựu.
Bộ trang sức của Trân Bảo Các.
Tranh chữ của danh môn vọng tộc.
Chỉ cần nàng ta mở miệng.
Ta đều chắp tay nhường lại .
Nhưng hai người họ lại coi mọi sự trả giá của ta là chuyện đương nhiên.
Hôm đó trên sân mã cầu, Lư Quỳnh Hoa rõ ràng biết phần thưởng là di vật của di mẫu ta .
Vậy mà vẫn nài nỉ ta giành được nó rồi tặng cho nàng ta .
Ta không đồng ý, nàng ta lập tức bày vẻ mặt tủi thân , như thể ta đang bắt nạt nàng ta vậy .
Những người xung quanh đều khuyên ta nên nhường nhịn một cô nhi không nơi nương tựa như Lư Quỳnh Hoa.
Sở Hoài cũng bất mãn nhìn ta , trách ta không đủ rộng lượng.
Thấy ta quyết không chịu đồng ý.
Hắn dứt khoát tự mình xuống sân, nhất quyết phải giành được cây trâm bộ diêu ấy cho Lư Quỳnh Hoa.
Trong cơn đau thấu tim.
Ta bỗng nhiên hiểu
ra
.
Người mà Lư lão tiên sinh phó thác là Sở Hoài.
Cớ gì ta phải nhúng tay vào vũng nước đục này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-truyen/chuong-1.html.]
…
Sở Hoài vẫn đứng ngoài bình phong.
Chờ ta giống như trước đây mà cúi đầu nhún nhường.
Thấy ta hồi lâu không đáp lời.
Giọng điệu hắn bắt đầu lộ vẻ mất kiên nhẫn:
“Hứa Lệnh Nghi?”
Ta không muốn nói thêm với hắn .
Chỉ khẽ rũ mắt đáp nhàn nhạt:
“Ta không nghĩ nhiều.”
“Hôm nay ta hơi mệt.”
“Mời thế t.ử về trước đi .”
“Chân ta bất tiện, không tiễn thế t.ử được .”
Lúc ấy Sở Hoài mới nhớ ra chân ta là bị chính hắn làm bị thương.
Hắn trầm mặc trong chốc lát.
“Chân nàng…”
“Đỡ chưa ?”
“Rất tốt , không phiền thế t.ử bận lòng.”
Hắn còn muốn nói gì đó thì có một nha hoàn bỗng đẩy cửa bước vào , trên tay cầm một cuốn sổ dày:
“Tiểu thư, đây là danh sách của hồi môn phu nhân chuẩn bị cho người , bảo nô tỳ mang tới để người xem qua.”
Hôn sự giữa ta và Bùi gia được định vào ba tháng sau .
Hơi gấp gáp, nhưng đó lại là ngày lành tốt nhất trong hai năm gần đây.
Ta còn chưa kịp trả lời.
Sở Hoài đã lên tiếng trước , giọng lạnh đi vài phần, còn mang theo ý trách móc:
“Lệnh Nghi, trước khi sắp xếp ổn thỏa hôn sự cho Quỳnh Hoa, ta sẽ không thành thân .”
Nếu là trước đây, nghe được câu này , chắc chắn ta sẽ vừa lặng lẽ rơi nước mắt vừa tủi thân vì ngay cả hôn sự của mình cũng phải nhường đường cho Lư Quỳnh Hoa.
Lại vừa e ngại phong thái quân t.ử của Sở Hoài mà không dám phản đối.
Nhưng bây giờ, ta chỉ học theo dáng vẻ của những người khác trong kinh thành.
Mỉm cười khen một câu:
“Thế t.ử quả thật cao cả.”
…
Ta lại dưỡng thương trong phủ thêm nửa tháng.
Xác định sẽ không để lại sẹo, mẫu thân mới yên tâm rồi bảo ta hẹn biểu muội ra ngoài chọn hỉ phục.
Trước lúc đi , bà chỉnh lại cổ áo cho ta , muốn nói lại thôi:
“Lệnh Nghi, con thật sự đã buông bỏ tiểu t.ử nhà Quốc Công kia rồi sao ?”
“Nếu con vẫn còn nhớ tới hắn , chuyện của Lư thị kia , mẫu thân tự sẽ xử lý thay con.”
Hốc mắt ta bỗng nóng lên.
Khi bị bỏ lại một mình trong chùa, khi bị Sở Hoài lạnh nhạt trước mặt mọi người , khi bị cây đ.á.n.h mã cầu đ.á.n.h trúng đau điếng.
Ta đều chưa từng rơi lệ.
Nhưng hôm nay, chỉ một câu nói đơn giản của mẫu thân lại gần như khiến ta nghẹn ngào bật khóc .
Mẫu thân là nữ nhi Bác Lăng Thôi thị.
Thủ đoạn của thế gia đại tộc nhiều không kể xiết.
Muốn đối phó một Lư Quỳnh Hoa vốn chẳng phải việc khó.
Thậm chí còn không cần mẫu thân ra tay.
Chính ta cũng có thể xử lý sạch sẽ chuyện này .
Bao năm qua, chẳng qua chỉ vì cố kỵ Sở Hoài, sợ ném chuột sợ vỡ bình mà thôi.
Huống hồ, nghĩ kỹ lại .
Lư thị thật ra cũng chẳng có lỗi gì lớn.
Người thật sự khiến ta hoàn toàn hết hy vọng.
Là chính Sở Hoài.
Ta lau nước mắt, nắm ngược lại tay mẫu thân .
“Mẫu thân , nếu còn không ra ngoài, vải đẹp đều bị người khác chọn hết mất.”
Vốn chỉ là câu nói vô tâm để hòa hoãn bầu không khí.
Không ngờ cuối cùng lại thành sự thật.
Trong cửa tiệm T.ử Y Phường.
Vừa bước tới cửa, ta đã nhìn thấy hai bóng người quen thuộc.
Lư Quỳnh Hoa đang chỉ vào một chiếc hộp đặt giữa cửa tiệm, không biết đang nói gì.
Chưởng quầy mặt đầy khó xử, nhưng ngại Sở Hoài đứng cạnh nàng ta nên không dám phát tác.
Chỉ có thể liên tục giải thích:
“Lư tiểu thư, tấm vải này đã có người đặt trước nửa tháng rồi , thật sự không thể bán cho người được .”
Nhìn thấy ta , mắt chưởng quầy lập tức sáng lên:
“Hứa tiểu thư, người tới rồi !”
Chaporia
Bình Luận (0)