Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta khẽ đáp một tiếng, đưa tay cầm lấy tấm Phù Vân Cẩm kia , mỉm cười nhìn biểu muội :
“Uyển Ninh, muội xem màu này , dùng làm khăn voan tân nương là thích hợp nhất.”
Bên cạnh, Lư Quỳnh Hoa dùng ánh mắt đầy van nài nhìn Sở Hoài, khẽ kéo tay áo hắn .
Sở Hoài hơi nhíu mày.
Tựa như đang chờ ta tiến lên chào hỏi hắn .
Chỉ tiếc là mãi tới khi chưởng quầy gói vải xong, tiễn ta và Uyển Ninh ra ngoài, ta cũng chẳng buồn nhìn hắn lấy nửa cái.
Giữa chân mày hắn đầy vẻ không vui, đưa tay ngăn ta lại :
“Lệnh Nghi, Quỳnh Hoa thật sự rất thích tấm vải này .”
“Nàng có thể nhường lại cho nàng ấy trước được không ?”
Lư Quỳnh Hoa phía sau Sở Hoài lộ vẻ đắc ý, khiêu khích nhìn ta .
Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ chắp tay nhường lại .
Nhưng bây giờ, ta chỉ lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách với Sở Hoài:
“Người người đều nói thế t.ử là quân t.ử.”
“Đạo lý quân t.ử không cướp thứ người khác yêu thích, hẳn là thế t.ử hiểu rõ hơn ta mới phải .”
Sở Hoài khựng lại , không ngờ ta sẽ từ chối thẳng thừng như vậy , sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
Lư Quỳnh Hoa thấy tình hình không ổn , vội vàng lên tiếng:
“Sở Hoài ca ca, chỉ cần người ta gả là huynh , dùng loại vải nào Quỳnh Hoa cũng không để ý.”
“Nếu tỷ tỷ đã thích như vậy , chúng ta đừng tranh với tỷ ấy nữa.”
…
Sở Hoài muốn cưới Lư Quỳnh Hoa sao ?
Bước chân ta khựng lại tại chỗ, ta vừa kinh ngạc, lại vừa có cảm giác được giải thoát.
Đáng lẽ ta nên sớm nghĩ tới mới phải .
Còn có cách nào chăm sóc một người tốt hơn là cưới nàng ấy về phủ nữa chứ?
Ta cười khổ một tiếng, nhàn nhạt nhìn Sở Hoài.
Trên mặt hắn không hề có chút d.a.o động nào, giọng điệu như thể chuyện này vốn là lẽ đương nhiên:
“Lệnh Nghi, Quỳnh Hoa chỉ là bình thê mà thôi.”
“Nàng ấy gia thế không nổi bật, ở kinh thành khó tìm được hôn sự tốt .”
“Nàng biết rồi đấy, lão sư đối với ta ân trọng như sơn, ta không thể phụ di nguyện của người .”
“Ta đã nói với mẫu thân rồi , đợi sau khi Quỳnh Hoa vào cửa, ta sẽ tới phủ nàng cầu thân .”
Ngoài thân phận lão sư của Sở Hoài, Lư lão tiên sinh còn từng thay hắn chắn một mũi tên trong buổi thu săn.
Nói là ân trọng như núi cũng không hề quá.
Sở Hoài còn muốn tiếp tục nói thêm.
Nhưng ta lại đột nhiên cảm thấy thật nực cười .
Trước kia rốt cuộc ta đã hèn mọn đến mức nào, mới khiến Sở Hoài có thể mặt không đổi sắc nói ra những lời như vậy với ta .
Uyển Ninh đứng bên cạnh ta , tức đến mức bật thốt:
“Ngươi nằm mơ giữa ban ngày cái gì vậy ? Lệnh Nghi nhà chúng ta đã cùng Bùi gia…”
Ta đưa tay ngăn nàng ấy lại , sau đó nhìn Sở Hoài, nở một nụ cười đoan trang mà xa cách, chậm rãi nói từng chữ:
“Nếu đã là ân trọng như núi, thế t.ử càng nên cưới Lư cô nương làm chính thất.”
“Để cả hai
có
thể một đời một kiếp một đôi
người
mới
phải
.
”
Nói xong, ta xoay người rời đi , không hề ngoảnh đầu lại .
Chỉ còn Sở Hoài đứng yên tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-truyen/chuong-2.html.]
Thần sắc u ám khó dò.
…
Sau ngày đó, ta rất ít khi ra ngoài.
An tâm ở nhà thêu giá y.
Giữa các thế gia, chuyện thông gia qua lại suốt trăm năm nay vốn chưa từng đứt đoạn.
Đương kim chủ mẫu của Hà Đông Bùi thị chính là cô mẫu của ta .
Dù là kế thất, nhưng bà quản lý Bùi gia nhiều năm, uy vọng trong tộc không thể xem thường.
Quan hệ với đích trưởng t.ử do nguyên phối sinh ra cũng vô cùng hòa thuận.
Ta gả qua đó, xem như thân càng thêm thân .
Không cần chịu cảnh mẹ chồng gây khó dễ, lại còn có thể kéo gần quan hệ giữa Bùi thị và Thôi thị.
Trăm lợi mà không có một hại.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.
Lần nữa gặp lại Sở Hoài và Lư Quỳnh Hoa là tại thi hội của Ninh Viễn Hầu phu nhân.
Tin tức thế t.ử phủ Quốc Công muốn cưới nhi nữ của ân sư làm bình thê đã sớm truyền khắp kinh thành từ nửa tháng trước .
Hôm nay, Lư Quỳnh Hoa lấy thân phận vị hôn thê của Sở Hoài tới dự tiệc.
Từng cử chỉ hành động đều mang dáng vẻ thiếu phu nhân phủ Quốc Công.
Hai người đứng cạnh nhau , ai nhìn vào cũng phải khen một câu trai tài gái sắc.
Chỉ là không hiểu vì sao .
Sở Hoài trông chẳng hề vui vẻ.
Đôi môi mỏng khẽ mím lại , ánh mắt như có như không rơi trên người ta .
Ta tránh ánh nhìn của hắn , đi theo sau mẫu thân , nghe bà cùng Ninh Viễn Hầu phu nhân chuyện trò.
Ninh Viễn Hầu phu nhân là muội muội ruột của đương kim hoàng hậu.
Khi còn ở khuê phòng đã có danh xưng đệ nhất tài nữ kinh thành.
Sau khi thành thân lại càng phóng khoáng tùy ý, thỉnh thoảng lại mở một buổi thi hội, lấy thơ kết bạn, cùng thưởng nhã sự.
Nghe bà nói với mẫu thân , phần thưởng của thi hội lần này là bản gốc Huyền Huyền Kỳ Kinh của Yến Thiên Chương, bên trên còn có b.út tích của chính ông.
Ta từ nhỏ đã yêu thích cờ vây, hôm nay vốn chỉ tới giải sầu, nhưng vừa nghe vậy liền lập tức động tâm.
Đáng tiếc cuối cùng vẫn thua Uyển Ninh một nước cờ.
Nàng ấy cầm kỳ phổ lắc qua lắc lại trước mặt ta :
“Ôi chao, kỳ phổ quý giá thế này , nên đặt ở đâu mới tốt đây.”
“Hay là đặt luôn vào rương của hồi môn của Hứa tiểu thư, nhờ Hứa tiểu thư giữ giúp ta nhé?”
Ta bị nàng ấy chọc cười , đuổi theo đùa giỡn với nàng ấy .
Vừa xoay người , lại chẳng biết Sở Hoài đã đứng phía sau từ lúc nào:
“Lệnh Nghi, có thể nói chuyện riêng với nàng một lát không ?”
Ta do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn đồng ý.
Vừa hay có vài chuyện, cũng nên nói rõ với hắn cho xong.
…
Trong hành lang dài, Sở Hoài chắp tay đứng đó, vừa mở miệng đã là trách móc:
“Quỳnh Hoa mời nàng hôm nay cùng đi với nàng ấy , vì sao nàng không chịu?”
Ta bị hắn hỏi đến ngẩn người .
Hôm qua, Lư Quỳnh Hoa quả thực có sai người đưa thư tới.
Nói rằng nàng ấy ở kinh thành không có bằng hữu quen thân nào.
Muốn hẹn ta hôm nay cùng đi dự tiệc.
Chaporia
Bình Luận (0)