Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong lời nói đều ngầm lộ ý sau này ta và nàng ấy cùng hầu chung một phu quân, nên thân thiết với nhau hơn người khác.
Ta đọc tới mức trong lòng khó chịu liền sai người trả lời từ chối.
Không ngờ như vậy cũng thành lỗi của ta .
Ta lạnh nhạt hỏi ngược lại :
“Lư Quỳnh Hoa là gì của ta ? Lời nàng ta nói , chẳng lẽ ta nhất định phải nghe sao ?”
Chân mày Sở Hoài càng nhíu c.h.ặ.t hơn, trong mắt đã lộ vẻ tức giận:
“Hứa Lệnh Nghi, nàng còn muốn làm loạn tới bao giờ?”
“Ta đã nói rồi , ta chỉ xem Quỳnh Hoa như muội muội .”
“Cưới nàng ấy vào phủ cũng chỉ là để cho lão sư một lời giao phó mà thôi.”
Đến tận hôm nay, Sở Hoài vẫn cho rằng ta đang giận dỗi hắn .
Nói nhiều cũng vô ích, ta không muốn tiếp tục dây dưa với hắn nữa, lập tức định rời đi .
Nhưng Sở Hoài lại chắn trước mặt ta , bày ra dáng vẻ như đang nghĩ cho ta :
“Kỳ phổ vừa rồi , Quỳnh Hoa rất thích.”
“Lát nữa nàng cứ trước mặt mọi người tặng nó cho nàng ấy , xem như nhận lỗi đi .”
Ta lạnh lùng nhìn Sở Hoài, trong lòng chẳng hề gợn sóng:
“Thế t.ử, e rằng trước đây là do ta nói chưa đủ rõ.”
“Ngài muốn cưới ai, là cưới nàng ta làm chính thất hay bình thê, đều không liên quan gì tới ta .”
“Hơn nữa, ta cũng chưa từng làm sai chuyện gì, không cần phải nhận lỗi với bất kỳ ai.”
Sở Hoài khẽ cười một tiếng, hàng mày khóe mắt đều nhuốm vẻ tức giận:
“Hứa Lệnh Nghi, trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này , nàng còn muốn chơi tới bao giờ?”
“Thế gia đại tộc nào mà chẳng tam thê tứ thiếp .”
“Quỳnh Hoa chỉ là một cô nhi, lại chỉ là bình thê.”
“Dù thế nào cũng không vượt qua được vị trí đích thê của thiên kim phủ Thượng thư như nàng.”
“Nàng hà tất cứ phải không buông tha cho nàng ấy ?”
…
Ta và Sở Hoài tan cuộc trong không vui.
Thiếp cưới của hắn và Lư Quỳnh Hoa cũng chính thức được gửi tới các phủ.
Trong nhất thời, hai người trở thành tiêu điểm của kinh thành.
Hôm nay là chuyện Sở Hoài đưa một trăm hai mươi tám rương sính lễ tới Lư gia.
Ngày mai lại là chuyện Lư Quỳnh Hoa đeo vòng ngọc gia truyền của Sở gia khi tham dự yến tiệc.
Đủ loại tin tức truyền đi xôn xao khắp nơi.
Ngay cả trẻ nhỏ ngoài phố còn chưa khai trí cũng biết .
Thế t.ử phủ Quốc Công là người có tình có nghĩa.
Chiếu cố nhi nữ của ân sư chu đáo vô cùng.
Ta truyền lời xuống dưới , từ nay chuyện liên quan tới Sở Hoài không cần báo lại cho ta nữa.
Chỉ một lòng ở nhà thu xếp của hồi môn.
Ngày mười chín tháng bảy, Bùi gia vào kinh.
Ta đi cùng mẫu thân ra đón.
Trong lúc trò chuyện, vừa hay nhìn thấy xe ngựa của phủ Quốc Công ra khỏi thành.
Nghe nói là thế t.ử muốn đưa tân hôn phu nhân về Giang Nam tế bái phụ thân đã khuất.
Mùng ba tháng tám, Bùi phủ mang sính lễ tới.
Lần đầu tiên ta gặp vị hôn phu của mình , hắn là đích trưởng t.ử Hà Đông Bùi thị, Bùi Vọng.
Thiếu niên dưới gốc tùng khẽ ngẩng đầu, góc nghiêng sắc nét nửa chìm trong bóng râm.
Tim
ta
bỗng hụt mất một nhịp.
Tiếng cười đầy ý trêu chọc của cô mẫu vang lên từ trong sân:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-truyen/chuong-3.html.]
“Ta đã sớm nói rồi mà, chỉ cần con bé gặp người này , cái gì Sở Hoài Triệu Hoài đều sẽ quên sạch.”
Mẫu thân bất lực nói :
“Hồi nhỏ háo sắc thì thôi đi , sao lớn rồi vẫn còn…”
Ta ho khẽ một tiếng để che giấu xấu hổ.
Thực sắc tính dã, lời này chính là thánh nhân nói .
Huống hồ ta ngắm vị hôn phu tương lai của mình thì có gì sai chứ?
Ngày hai mươi tháng tám, ta và Bùi Vọng thành thân .
Bùi phụ công vụ bận rộn, mọi chuyện trong phủ đều giao cho cô mẫu quản lý.
Cô mẫu cũng không thích gò bó ta , chỉ bảo ta và Bùi Vọng sống tốt là được .
Sau khi thành thân , ngược lại ta còn tự do hơn lúc ở khuê phòng.
Chỉ có một chuyện.
Ta và Bùi Vọng vẫn chưa viên phòng.
Nhịn mấy ngày, cuối cùng ta vẫn không nhịn nổi, trở về nhà nói với mẫu thân .
Trên xe ngựa quay lại Bùi phủ, nhớ tới những lời mẫu thân nói , ta không nhịn được mà hai má nóng bừng.
Thấy sắp tới giờ Bùi Vọng hạ triều, ta dứt khoát ngồi đợi trong hoa sảnh.
Chỉ là người ta chờ được lại không phải Bùi Vọng.
Mà là hai kẻ ngoài ý muốn .
…
Nghe có người tới báo, ta có chút kinh ngạc.
Dù sao trước đây cũng chưa từng nghe nói phủ Quốc Công và Bùi thị có giao tình gì.
May nhờ quản sự ma ma nhắc nhở, ta mới nhớ ra .
Mẫu thân ruột của Bùi Vọng xuất thân từ Phạm Dương Lư thị.
Tính qua tính lại , Lư Quỳnh Hoa còn phải gọi hắn một tiếng biểu ca.
Ta đè nén cảm giác khó chịu trong lòng, cho người mời bọn họ vào , đồng thời sai người đi mời cô mẫu tới.
Hai người còn chưa bước vào cửa, ta đã nghe thấy giọng nói nũng nịu của Lư Quỳnh Hoa:
“Phu quân, ta và Bùi đại nhân là thân thích, có tầng quan hệ này , sau này qua lại cũng thuận tiện hơn…”
“Hứa Lệnh Nghi, sao ngươi lại ở đây?!”
Trong lòng càng thêm bực bội, ta khẽ nhấp một ngụm trà :
“Ta ở đây thì có gì lạ sao ?”
Thấy hai người vẫn đầy vẻ khó hiểu, ta mơ hồ đoán ra điều gì đó:
“Thế t.ử và Lư cô nương vừa mới từ Giang Nam trở về sao ?”
Sở Hoài khẽ gật đầu xem như thừa nhận.
Khó trách.
Lúc bọn họ rời kinh, thiếp cưới của ta còn chưa phát ra .
Bây giờ vừa trở về đã trực tiếp tới Bùi phủ.
E rằng căn bản không hề biết chuyện ta đã thành thân .
Sở Hoài suy nghĩ hồi lâu, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, làm như vô tình hỏi:
“Nàng đang đợi cô mẫu của mình sao ?”
“Ừm.”
Quả thực ta đang đợi cô mẫu tới, như vậy mới có thể thuận lý thành chương mà cáo lui, tránh xa bọn họ.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định.
Hắn lại khôi phục dáng vẻ bình tĩnh như thường, gọi Lư Quỳnh Hoa ngồi xuống:
“Cô mẫu của Lệnh Nghi là kế mẫu của Bùi Vọng, nàng ấy xuất hiện ở đây cũng không có gì lạ.”
Nghe vậy , Lư Quỳnh Hoa có phần đắc ý nhìn ta :
“Thì ra là vậy , nói như thế, Hứa cô nương cũng xem như biểu muội của Bùi đại nhân rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)