LỆNH NGHI TRUYỆN/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

“Có điều biểu muội bên phía kế mẫu, cuối cùng cũng chẳng tính là thân thích gì đứng đắn.”

 

“Hứa cô nương còn chưa xuất giá, vẫn nên ít tới Bùi phủ thì hơn, tránh để người ngoài dị nghị.”

 

Một nha hoàn bên cạnh định mở miệng nói gì đó.

 

Ta khoát tay, thong dong nhìn Lư Quỳnh Hoa:

 

“Ồ? Nếu ta nhớ không nhầm, trước khi chưa xuất giá, Lư cô nương hình như vẫn luôn ở trong Quốc Công phủ thì phải ?”

 

Lư Quỳnh Hoa bị ta chặn họng, sắc mặt lập tức khó coi.

 

Nàng ta đầy vẻ tủi thân nhìn Sở Hoài:

 

“Phu quân, ta cũng là vì muốn tốt cho tỷ tỷ…”

 

Quả nhiên.

 

Vừa thấy nàng ta như vậy , Sở Hoài lập tức theo bản năng muốn trách cứ ta .

 

Chỉ vì đang ở Bùi phủ nên hắn cố ý hạ thấp giọng:

 

“Hứa Lệnh Nghi, nàng nhất định phải đối đầu với Quỳnh Hoa như vậy sao ?”

 

“Nếu nàng còn tiếp tục như thế, đừng trách ta …”

 

Lời còn chưa dứt, một bóng người mang theo hương thanh tùng từ ngoài bước vào :

 

“Hôm nay trong nhà sao lại náo nhiệt như vậy ?”

 

Bên cạnh ta , Sở Hoài vẫn liên tục nháy mắt ra hiệu.

 

Ta làm như không thấy, bước lên nhận lấy chiếc hộp trong tay Bùi Vọng:

 

“Phu quân hôm nay lại mang gì về cho ta vậy ?”

 

 

Tiếng chén trà vỡ vụn vang lên.

 

Trong hoa sảnh yên tĩnh đến mức quỷ dị.

 

Hai mắt Sở Hoài đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào ta :

 

“Nàng gọi hắn là gì?”

 

Ta khoác lấy cánh tay Bùi Vọng, mỉm cười nhìn hắn :

 

“Thế t.ử không biết sao ?”

 

“Ta và Hoài Cẩn tháng trước đã thành thân rồi .”

 

“Bây giờ, thế t.ử nên gọi ta một tiếng Bùi phu nhân mới phải .”

 

Sắc mặt Sở Hoài tức khắc trắng bệch:

 

“Quỳnh Hoa, đừng đùa kiểu này .”

 

“Chẳng phải đã nói rồi sao ? Đợi ta từ Giang Nam trở về sẽ tới phủ nàng cầu thân .”

 

“Hôm đó ta tới thăm nàng, nàng rõ ràng còn đang kiểm kê của hồi môn…”

 

Nói tới đây, Sở Hoài như đột nhiên nghĩ ra điều gì, mạnh mẽ ngẩng đầu:

 

“Lúc đó nàng đã định hôn sự với Bùi gia rồi , có phải không ?”

 

Trong giọng nói thấp thoáng ý chất vấn.

 

“Phải thì đã sao ?”

 

“Được, được , được lắm.”

 

Sở Hoài liên tiếp nói ba chữ “ được ”, dáng vẻ như bị tổn thương sâu sắc:

 

“Khó trách nàng chẳng hề để tâm chuyện ta cưới bình thê, hóa ra là đã trèo được lên cành cao Bùi gia.”

 

Ta thu lại ý cười , lạnh lùng nhìn hắn :

 

“Sở Hoài, ta đã sớm nói rồi , ngươi muốn cưới ai, không liên quan tới ta .”

 

“Ngược lại là ngươi.”

 

“Một bên muốn cưới nhi nữ của ân sư để giữ trọn đại nghĩa.”

 

“Một bên lại chê nàng ta gia thế thấp kém, không xứng làm đương gia chủ mẫu của phủ Quốc Công.”

 

“Còn làm ra chuyện cười chưa cưới chính thất đã có bình thê.”

 

“Vậy mà còn muốn ta nhẫn nhục chịu đựng gả cho ngươi.”

 

“ Đúng là cái gì cũng muốn .”

 

“Hận không thể để mọi chuyện tốt trên đời đều cho một mình ngươi chiếm hết.”

 

“Ngươi cũng không nghĩ thử xem, ta đường đường là thiên kim phủ Thượng thư, dựa vào đâu nhất định phải gả cho ngươi?”

 

Sở Hoài hít sâu một hơi , đau đớn gằn giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-truyen/chuong-4.html.]

 

“Ta đã nói rồi , ta chỉ xem Quỳnh Hoa như muội muội .”

 

“Vì sao nàng mãi không chịu hiểu cho ta ?”

 

Ta quả thực bị hắn chọc đến bật cười :

 

“Sở thế t.ử, Lư lão tiên sinh đúng là ân sư của ngươi.”

 

“Ngươi muốn chăm sóc Lư Quỳnh Hoa thế nào, xem nàng ta là muội muội hay cưới nàng ta về phủ đều không thành vấn đề.”

 

“ Nhưng ngươi cứ nhất quyết ép người khác phải hiểu mình , đó mới là lỗi của ngươi.”

 

“Thiên hạ có biết bao người nghèo khổ, thế t.ử cũng thông cảm cho bọn họ đi , đem hết ruộng đất gia sản của phủ Quốc Công chia cho họ luôn đi .”

 

Sở Hoài bị ta nói đến không biết chống đỡ thế nào, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng dẫn theo Lư Quỳnh Hoa rời đi .

 

Trước lúc đi còn để lại một câu:

 

“Ta không tin trong kinh thành này lại không tìm được một nữ t.ử dịu dàng thấu hiểu ta .”

 

 

Trong hoa sảnh chỉ còn lại ta và Bùi Vọng.

 

Hắn rút cánh tay ra khỏi lòng ta , thần sắc có phần mất mát:

 

“Người đã đi rồi .”

 

“Nàng không cần diễn nữa.”

 

Ta lè lưỡi.

 

Bình thường ta chưa từng gọi Bùi Vọng là phu quân.

 

Vừa rồi quả thực là cố ý chọc tức hai người kia .

 

Chỉ không ngờ Bùi Vọng lại nhạy bén như vậy .

 

Lập tức nhận ra ngay.

 

Ta nhìn hộp điểm tâm trong tay hắn , cố ý đổi chủ đề:

 

“Bánh quế hoa của Phù Vân Lâu, sao chàng biết ta thích ăn món này ?”

 

Bùi Vọng khẽ cụp mắt:

 

“Tiện đường nên mua thôi.”

 

Đêm đó, ta dựa trên nhuyễn tháp, chợt nghĩ ra .

 

Phù Vân Lâu và Bùi phủ rõ ràng ở hai hướng ngược nhau .

 

Những lời mẫu thân nói ban ngày lại hiện lên trong đầu.

 

Ta bật dậy khỏi tháp:

 

“Lưu Ly, đi mời cô gia tới đây.”

 

Khi Bùi Vọng tới nơi, nha hoàn đang xoa eo cho ta .

 

Không còn cách nào khác, vừa rồi đứng dậy quá gấp nên bị trẹo mất rồi .

 

Ta ai oán nhìn hắn một cái.

 

Trong lòng nghĩ xem nên mở lời thế nào.

 

“Để ta .”

 

Còn chưa kịp nghĩ xong, Bùi Vọng đã cầm lấy lọ t.h.u.ố.c trong tay nha hoàn , ngồi xuống bên cạnh ta .

 

Lòng bàn tay ấm nóng áp c.h.ặ.t nơi eo ta .

 

Ma xui quỷ khiến thế nào, ta bỗng nói :

 

“Ta sớm đã không còn thích Sở Hoài nữa.”

 

Người nam nhân như không nghe thấy.

 

Chỉ chuyên chú xoa t.h.u.ố.c lên chỗ bị thương của ta .

 

Ánh nến trong phòng lay động, ta quay lưng về phía Bùi Vọng, không nhìn rõ thần sắc hắn .

 

Dứt khoát nói hết một hơi :

 

“Ta quen Sở Hoài từ khi còn rất nhỏ.”

 

“Hắn lớn lên đẹp mắt, phụ thân lại từng đùa rằng muốn kết thân với Sở gia, nên ta mới thân cận với hắn hơn một chút.”

 

“Quốc Công phu nhân chỉ có duy nhất một nhi t.ử là hắn , từ nhỏ đã đặt kỳ vọng rất lớn lên người hắn , mong hắn chống đỡ được môn đình, không thua kém những thứ đệ kia .”

 

“Sở Hoài cũng luôn khắc chế giữ lễ, ở kinh thành có danh tiếng rất tốt .”

 

“Đặc biệt là sau khi Lư Quỳnh Hoa tới đây, ai ai cũng khen hắn có phong thái quân t.ử.”

 

“Hắn vì thế mà đối xử với Lư Quỳnh Hoa ngày càng tốt .”

 

“Tốt với nàng ta thì thôi đi , còn hết lần này tới lần khác khiến ta chịu ấm ức.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...