LỆNH NGHI TRUYỆN/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

“Ban đầu, ta cũng không cam lòng.”

 

“ Nhưng về sau ta nghĩ thông rồi .”

 

“Có lẽ nhiều năm như vậy , ta chưa từng thật sự hiểu hắn .”

 

“Người ta thích chẳng qua chỉ là một ảo ảnh do chính mình dệt nên.”

 

“Ảo ảnh tan vỡ rồi , tình cảm ấy cũng không còn nữa.”

 

Trong phòng rất yên tĩnh.

 

Giọng Bùi Vọng có chút khàn khàn:

 

“Hôm nay sao đột nhiên lại nói với ta những điều này ?”

 

Ta vùi đầu vào đệm mềm, buồn bực đáp:

 

“Hôm nay ta về gặp mẫu thân , nói tới chuyện chúng ta vẫn chưa viên phòng.”

 

“Mẫu thân nói rồi , giữa phu thê quan trọng nhất là thẳng thắn với nhau .”

 

“Hít…”

 

Trên eo bỗng truyền tới cơn đau nhói.

 

Bùi Vọng quay đầu sang chỗ khác, yết hầu khẽ chuyển động:

 

“Nàng… sao nàng lại còn nói những chuyện này với nhạc mẫu.”

 

Ta ghé sát lại trước mặt hắn , chớp mắt:

 

“Ai bảo chàng không chịu viên phòng với ta .”

 

“Ta không nói với mẫu thân , chẳng lẽ chạy ra đường nói với người khác…”

 

“Ưm.”

 

Lời còn chưa dứt, gương mặt tuấn tú của Bùi Vọng đã đột nhiên phóng đại trước mắt ta .

 

Đôi môi mỏng hơi lạnh phủ lên môi ta .

 

Nến đỏ lay động, một phòng kiều diễm.

 

 

Sở Hoài quả thật bắt đầu chọn lựa chính thất trong kinh thành.

 

Hắn tự xem mình rất cao, nữ nhi của quan viên dưới tam phẩm, hắn đến gặp cũng chẳng buồn gặp, chỉ muốn tìm một người có lợi cho tiền đồ của mình .

 

Đáng tiếc, các phu nhân trong kinh đều là người tinh ranh.

 

Muốn họ nể mặt phủ Quốc Công mà khen Sở Hoài vài câu, đương nhiên không thành vấn đề.

 

Nhưng muốn họ gả nữ nhi của mình qua đó, tuyệt đối không thể.

 

Qua lại vài lần , Sở Hoài thế mà bắt đầu viết thư cho ta .

 

Nói rằng nếu ta và Bùi Vọng hòa ly, hắn nguyện không để ý chuyện cũ mà cưới ta .

 

Ta tức đến bật cười , trở tay dán luôn thư hắn lên ngoài phố lớn.

 

Chẳng bao lâu sau , thanh danh của Sở Hoài trong kinh thành tụt dốc không phanh.

 

Ai ai cũng nói thế t.ử phủ Quốc Công quá biết tính toán, một lòng muốn lấy thiên kim nhà người khác làm bàn đạp cho mình .

 

Sở Hoài ghét nhất là nghe những lời ấy , ngày ngày mượn rượu giải sầu, làm lỡ mấy lần công vụ, liên tiếp bị phạt.

 

Sở phu nhân cuối cùng cũng hiểu ra , nhi t.ử bà không thể cưới được quý nữ cao môn.

 

Nhưng bà không trách Sở Hoài, ngược lại trút giận lên đầu Lư Quỳnh Hoa.

 

Ngày nào cũng nghĩ cách giày vò nàng ta , bắt nàng ta đứng lập quy củ trong sân.

 

Mưa gió cũng không ngoại lệ.

 

Cơn giận là trút được rồi , nhưng tiếng xấu hà khắc với tân phụ cũng truyền ra ngoài.

 

Vài lần gặp Lư Quỳnh Hoa trong yến tiệc, nàng ta đều mang dáng vẻ tiều tụy vô cùng.

 

 

Đầu tháng mười, là ngày sinh thần của hoàng hậu nương nương.

 

Ta cùng Bùi Vọng vào cung dự yến.

 

Ngồi phía trên chúng ta vừa khéo lại là vợ chồng Phụ Quốc Công.

 

Sở phu nhân trông còn tiều tụy hơn cả dạo trước .

 

Không vì gì khác.

 

Những quý nhân có nữ nhi bị Sở gia nhắm tới bề ngoài khách sáo từ chối, sau lưng lại nghiến răng nghiến lợi.

 

Nghĩ đủ cách dâng tấu hặc tội cả nhà Quốc Công.

 

Sở Hoài bị giáng liền mấy cấp.

 

Ngay cả lão Quốc Công cũng bị liên lụy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-truyen/chuong-5.html.]

 

Sau khi yến tiệc kết thúc, bệ hạ triệu kiến Bùi Vọng.

 

Ta liền dẫn theo nha hoàn hồi phủ trước .

 

Xe ngựa đi chưa bao lâu, đột nhiên lại dừng lại .

 

Lưu Ly hạ thấp giọng bẩm báo:

 

“Phu nhân, là xe ngựa của phủ Quốc Công.”

 

Ta vén rèm lên.

 

Sở Hoài với vẻ mặt thất thần đang đứng chắn trước xe, đâu còn dáng vẻ hăng hái ngút trời như mấy tháng trước .

 

Nơi này tuy là đường nhỏ, nhưng xung quanh cũng có không ít hàng quán.

 

Ta lạnh lùng nhìn hắn :

 

“Thế t.ử đây là có ý gì?”

 

Sở Hoài không trả lời, chỉ bám lấy cửa sổ xe ngựa, sốt ruột nói :

 

“Lệnh Nghi, sai rồi , tất cả đều sai rồi .”

 

“Không nên như thế này .”

 

“Mấy ngày nay, ta luôn mơ cùng một giấc mộng.”

 

“Trong mộng không có trận mã cầu ấy , nàng cũng không bị thương.”

 

“Ta cưới Quỳnh Hoa, rồi lại cưới cả nàng.”

 

“Quan lộ thuận buồm xuôi gió, trở thành vị tể tướng trẻ tuổi nhất.”

 

“Quỳnh Hoa tuy có chút tùy hứng, nhưng vẫn luôn rất kính trọng nàng.”

 

“Thân thể nàng không tốt , không thể sinh con.”

 

“Nàng ấy liền ghi đứa bé dưới danh nghĩa của nàng.”

 

“Cả nhà chúng ta vô cùng hòa thuận.”

 

“ Đúng , vốn nên là như vậy .”

 

“Đáng lẽ phải là như vậy mới đúng.”

 

Nghe hắn nói , ta chỉ thấy một trận lạnh sống lưng, vội vàng giục phu xe quay đầu rời đi .

 

Nhưng Sở Hoài lại sống c.h.ế.t bám lấy cửa sổ xe.

 

Ngay cả giày rơi mất cũng mặc kệ.

 

Người vây xem xung quanh càng lúc càng đông.

 

Cuối cùng vẫn là Lư Quỳnh Hoa sai người ngăn hắn lại , chúng ta mới thuận lợi rời đi được .

 

 

Sau khi Bùi Vọng trở về phủ, ta lập tức lao vào lòng hắn .

 

Kể cho hắn nghe chuyện hôm nay.

 

Nói rồi nói mãi, cuối cùng vậy mà còn bật khóc .

 

Bùi Vọng khẽ ôm lấy ta dỗ dành:

 

“Hắn nói thân thể nàng không tốt .”

 

“ Nhưng giờ nàng đã m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng rồi .”

 

“Có thể thấy những lời hắn nói đều là mê sảng, không cần để tâm.”

 

Lúc ấy ta mới thật sự yên lòng, ngoan ngoãn ở trong phủ dưỡng thai.

 

Lần nữa nghe được tin tức về Sở Hoài là tại tiệc đầy tháng của An Nhi.

 

Là Uyển Ninh lén nói cho ta biết .

 

Sở Hoài phát điên rồi .

 

Từ bảy tám tháng trước , tinh thần hắn đã luôn hoảng hốt bất định.

 

Thậm chí lúc thượng triều còn mạnh miệng nói mình là tể tướng.

 

May mà lão Quốc Công hạ mình cầu tình, hắn mới không bị kéo ra ngoài đ.á.n.h trượng.

 

Chỉ là chức vụ đã hoàn toàn mất sạch, ngay cả vị trí thế t.ử cũng rơi vào tay thứ đệ của hắn .

 

Hắn bị nhốt trong phủ.

 

Ngày ngày đều lẩm bẩm chuyện gì mà kiếp trước kiếp này .

 

Có một lần còn trước mặt mọi người đ.á.n.h Lư Quỳnh Hoa.

 

Lư Quỳnh Hoa nhân cơ hội làm loạn, nhất quyết đòi hòa ly với hắn .

 

Quốc Công phu nhân vốn đã không vừa mắt nàng ta , thấy nàng ta còn dám đòi hòa ly với nhi t.ử mình , lập tức viết hưu thư, đuổi thẳng nàng ta ra ngoài.

 

Trong lúc xô đẩy, Lư Quỳnh Hoa đột nhiên thấy huyết.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...