Editor: Trang Thảo.

 

Tiệc đính hôn bị ép phải hủy bỏ giữa chừng. Nhìn đám đông hỗn loạn trước mắt, trong lòng tôi không khỏi dâng lên cảm giác hả hê.

 

Đuôi mắt Chu Sâm đỏ ngầu, dáng vẻ hằn học như thể nếu không tìm thấy chiếc ví thì sẽ đập nát cả khách sạn này vậy .

 

Bên tai tôi vang lên tiếng bàn tán xôn xao của mọi người : “Cái ví đó quan trọng đến mức nào mà có thể khiến Chu tổng mất kiểm soát ngay trong tiệc đính hôn của chính mình như vậy ?”

 

Tôi thầm cười trong lòng. Chiếc ví vốn chẳng quan trọng, thứ quan trọng là bức ảnh được giấu bên trong.

 

Trước khi qua đời, "bạch nguyệt quang" của Chu Sâm là Trầm Thanh Lê đã tự tay thiêu hủy tất cả ảnh chụp của mình , chỉ để lại cho hắn một tấm ảnh chụp chung duy nhất của hai người .

 

Người sống không thể tranh với người c.h.ế.t, mà tôi cũng chẳng buồn tranh giành.

 

Tôi xoay người , nâng váy rời khỏi phòng tiệc rồi đi vào nhà vệ sinh.

 

Trong buồng vệ sinh khép kín, tôi khóa trái cửa, lấy từ trong túi xách ra chiếc ví của Chu Sâm, sau đó rút tấm ảnh được cất trong ngăn bí mật ra .

 

Bức ảnh đã có phần cũ kỹ. Dù được gìn giữ cẩn thận đến đâu thì cũng không thể chống lại việc mỗi ngày đều bị Chu Sâm nâng niu trong tay để ngắm nhìn người cũ.

 

Trong ảnh, Trầm Thanh Lê nở nụ cười rạng rỡ, cảm động nép vào vai Chu Sâm. Một người vốn luôn lạnh lùng, ít nói như hắn , lúc ấy lại để lộ ánh mắt ngập tràn dịu dàng.

 

Một Trầm Thanh Lê trông dịu dàng và ngoan ngoãn như vậy , từng là con ác quỷ suýt chút nữa đã bắt nạt tôi đến c.h.ế.t.

 

Mà tôi lại trở thành thế thân của con ác quỷ ấy , sắp thay cô ta gả cho người đàn ông cô ta yêu.

 

Tôi quẹt bật lửa, châm đốt tấm ảnh.

 

Bức ảnh bắt đầu cháy dần từ mép ngoài rồi hóa thành tro bụi. Tôi hơi cúi người , dùng ngọn lửa từ bức ảnh để châm một điếu t.h.u.ố.c.

 

Làn khói xanh trắng chậm rãi phả ra từ miệng tôi . Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, trong lòng dâng lên một cảm giác khoái trá vì được trả thù.

 

Truyện dịch của Góc Ngôn Tình Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại MonkeyD. Các bạn đọc  tại MonkeyD để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn rất nhiều 🫰

 

Tôi chậm rãi nhấn nút xả nước. Dòng nước cuộn trào cuốn phăng mọi thứ, tro tàn bị cuốn sạch xuống cống thoát nước, hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết.

 

Giống như đêm hôm đó, sau khi Chu Sâm say khướt trở về nhà, hắn như một kẻ điên đem toàn bộ tro cốt của Chu Tầm đổ xuống cống thoát nước.

 

Không còn lại dù chỉ một chút dấu vết.

 

Khi ấy , tôi bị Chu Sâm ôm c.h.ặ.t trong lòng, không thể giãy giụa, chỉ biết gào thét trong tuyệt vọng mà không giữ lại được dù chỉ một hạt tro cốt của anh .

 

Sau đó, hắn ép buộc tôi cùng hắn dây dưa ngay trong phòng vệ sinh.

Tôi không chịu, hắn liền bóp c.h.ặ.t cằm tôi , ép tôi gọi tên hắn và nhìn chính mình trong gương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-1.html.]

Giọng hắn khàn khàn, hết lần này đến lần khác thì thầm bên tai tôi : “Thanh Lê ngoan của anh , cả đời này em chỉ có thể thuộc về một mình anh thôi.”

Trang Thảo

 

Tôi ném chiếc ví vào bồn cầu, nhìn nó đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, trong lòng chợt nảy sinh chút tò mò.

 

Một kẻ mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng như Chu Sâm, liệu có dám thò tay vào vũng nước đó để vớt chiếc ví lên hay không ?

 

Tiệc đính hôn đã bị phá hỏng đến mức này , tôi cũng không có ý định tiếp tục ở lại để tự chuốc nhục vào thân , liền quay người rời khỏi khách sạn.

 

Về đến nhà, tôi thay một bộ quần áo thoải mái rồi đặt lịch với bệnh viện để xóa nốt ruồi trên sống mũi.

 

Một năm trước , Chu Sâm đã ép tôi xăm nốt ruồi này , bởi vì như vậy tôi sẽ càng giống Trầm Thanh Lê hơn.

 

Năm đó, Chu Sâm và Trầm Thanh Lê là một cặp đôi kiểu mẫu. Hai người môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc.

 

Tất cả mọi người đều cho rằng họ nhất định sẽ kết hôn.

 

Cho đến khi Trầm Thanh Lê được chẩn đoán mắc chứng phình động mạch não, giống như một quả b.o.m hẹn giờ có thể cướp đi mạng sống của cô ta bất cứ lúc nào.

 

Ba tháng sau , Trầm Thanh Lê qua đời trên bàn phẫu thuật.

 

Chu Sâm rơi vào trạng thái suy sụp, cho đến khi hắn nhìn thấy tôi , một người vừa mới về nước không lâu và có dung mạo giống Trầm Thanh Lê đến tám phần.

 

Tôi là em họ của Trầm Thanh Lê, nhưng cha tôi lại là một sự tồn tại đáng xấu hổ trong Trầm gia.

 

Con của một nỗi nhục thì cũng là một nỗi nhục, là một vết nhơ.

 

Một vết nhơ có thể giúp Trầm gia xoa dịu trái tim của người thừa kế Chu gia, tiếp tục dựa vào Chu gia để hưởng lợi. Một chuyện có lời như vậy , sao họ có thể từ chối?

 

Tôi bị chính người nhà mình dâng cho Chu Sâm, trở thành thế thân của Trầm Thanh Lê.

 

Tôi không hề phản kháng.

 

Bởi vì trong nhà Chu Sâm có tro cốt của Chu Tầm, người tôi yêu.

 

Chu Tầm là con riêng của Chu gia, là em trai cùng cha khác mẹ của Chu Sâm.

 

Đối với tôi , anh Tầm chính là đấng cứu rỗi, là niềm an ủi duy nhất trong những năm tháng tôi bị lưu đày nơi đất khách quê người sau khi cha mẹ qua đời.

 

Thế nhưng Chu Sâm lại nhẫn tâm ép tôi tận mắt chứng kiến tro cốt của anh bị xả xuống cống thoát nước ngay trước mặt mình .

 

Làm sao tôi có thể để Chu Sâm sống yên ổn được chứ?

 

Tôi muốn dây dưa đến c.h.ế.t với Chu Sâm.

 

Tôi muốn cùng hắn từ từ héo mòn rồi c.h.ế.t đi .

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...