Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Editor: Trang Thảo.

 

Chu Sâm trở về nhà rất nhanh, trên tay vẫn cầm chiếc ví mà tôi đã ném vào bồn cầu.

 

Hắn vậy mà thật sự vớt nó lên.

 

Đáy mắt hắn ngập tràn sự phẫn nộ không thể kìm nén. Hắn thẳng tay ném mạnh chiếc ví về phía tôi . Lực ném rất lớn khiến tôi hơi đau. Tôi khẽ nhíu mày, ghét bỏ phủi phủi chỗ vừa bị chiếc ví va vào .

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi: “ Tôi đã kiểm tra camera giám sát rồi . Cô giấu bức ảnh ở đâu ?”

 

Tôi thản nhiên đáp: “Đốt rồi . Bức ảnh đã hóa thành tro tàn, trôi xuống cống thoát nước làm bữa tối cho lũ chuột rồi .”

 

Tôi vốn cũng chẳng có ý định giấu giếm hắn .

 

Chu Sâm vớ lấy chiếc cốc trên bàn trà rồi đập mạnh vào tường. Chiếc cốc vỡ tan theo một tiếng động lớn.

 

“Cô thừa biết đó là bức ảnh chụp chung duy nhất còn sót lại trên đời này giữa tôi và Thanh Lê!”

 

Cơn giận của hắn hết đợt này đến đợt khác cuồn cuộn dâng lên.

 

Tôi không hề nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn hắn : “Vậy lúc anh đổ sạch tro cốt của Chu Tầm xuống cống thoát nước, tại sao anh không nghĩ đó cũng là thứ duy nhất anh ấy để lại trên thế giới này ?”

 

Chu Sâm không dám tin nhìn tôi .

 

Nhìn bộ dạng giả vờ giả vịt đó của hắn , tôi chỉ thấy buồn nôn.

 

Tôi bình thản nói : “Anh đừng giả vờ như không biết gì. Tôi biết anh đã điều tra tôi . Anh biết những năm qua ở nước ngoài, tôi và anh Tầm luôn sống cùng nhau . Sau khi tôi và anh Tầm gặp t.a.i n.ạ.n xe, chính anh đã nhân lúc tôi hôn mê mang tro cốt của anh ấy về nước.”

 

“ Tôi chấp nhận ở bên cạnh anh , chấp nhận làm thế thân của Trầm Thanh Lê, chẳng qua chỉ vì trong tay anh có tro cốt của anh Tầm mà thôi.”

 

Sự ngỡ ngàng trong mắt Chu Sâm dần chuyển thành vẻ đã hiểu rõ.

 

Hắn nhìn tôi , khóe môi cong lên thành một nụ cười như có như không , đầy ẩn ý.

 

“ Tôi bắt đầu nóng lòng muốn nhìn thấy biểu cảm của cô khi biết được sự thật rồi đấy.”

 

Tôi nhíu mày nhìn hắn , không hiểu lời này có ý gì, trong lòng đầy hoang mang.

 

Chu Sâm kéo tôi lên thư phòng trên tầng, lấy từ trong két sắt ra một túi hồ sơ rồi ném mạnh xuống trước mặt tôi .

 

Hắn rũ mắt nhìn tôi , giọng điệu đầy châm biếm: “Cô mở ra xem thì sẽ biết .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-2.html.]

 

Tôi nửa tin nửa ngờ nhặt túi hồ sơ lên. Bên trong là một xấp ảnh.

 

Nhìn thấy những bức ảnh đó, tôi muốn hét lên thật lớn nhưng cổ họng lại không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

 

Chu Sâm chậm rãi tiến lại gần tôi , cúi đầu dùng đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng và tĩnh lặng như có thể nhìn thấu mọi thứ, từng chút một quan sát, bắt trọn mọi cảm xúc của tôi .

 

Hắn cười rất khẽ, giọng nói khàn đặc.

 

Giọng hắn âm u, đầy mê hoặc như một con quỷ bước ra từ địa ngục: “Đây là những bức ảnh được chụp vào tháng trước . Người trong ảnh là anh Tầm của cô và Thanh Lê của tôi .”

 

Những bức ảnh đều được chụp lén từ nhiều góc độ khác nhau .

 

Trong ảnh, Chu Tầm và Trầm Thanh Lê vô cùng thân mật. Họ ôm nhau , tựa vào nhau . Ánh mắt Chu Tầm nhìn Trầm Thanh Lê tràn ngập tình cảm sâu đậm.

 

Tôi siết c.h.ặ.t xấp ảnh, cố gắng đè nén sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng, nhìn chằm chằm vào Chu Sâm và cố tìm lại giọng nói của mình .

 

“Bây giờ anh có ý gì?”

 

Trái ngược với giọng nói khàn đặc của tôi , giọng Chu Sâm lại vô cùng rõ ràng: “Chính là những gì cô đang nhìn thấy trong ảnh. Bọn họ đều chưa c.h.ế.t, giống như kết cục của một câu chuyện cổ tích, đang hạnh phúc ở bên nhau .”

 

Giọng hắn khựng lại trong giây lát.

 

“Kẻ làm trò cười từ đầu đến cuối chỉ có chúng ta mà thôi. Cô hận tôi vì cho rằng tôi đã đổ tro cốt của Chu Tầm, nhưng Chu Tầm vốn chưa từng c.h.ế.t.”

 

“Lòng hận thù của cô đã đặt nhầm chỗ rồi . Người cô nên hận không phải là tôi , mà là anh Tầm của cô, kẻ đã dùng cái c.h.ế.t của chính mình để kết thúc tất cả, rồi ung dung sống ở nước ngoài.”

 

Lý trí trong tôi gào thét rằng không được tin lời hắn , nhưng xấp ảnh trong tay lại là bằng chứng rõ ràng nhất.

 

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh giữa sự sụp đổ của chính mình , chất vấn hắn : “Vậy tại sao trước đây anh không nói ? Nếu hôm nay tôi không đốt bức ảnh đó, có phải anh định giấu tôi cả đời không ?”

 

Chu Sâm nhìn tôi chằm chằm. Trong mắt hắn thoáng hiện một cảm giác bất lực không thể cứu vãn.

Trang Thảo

 

“Bởi vì cô thực sự rất giống cô ấy . Tôi không nỡ buông tay để cô rời đi .”

 

Tôi chộp lấy chiếc gạt tàn t.h.u.ố.c trên bàn làm việc, thẳng tay ném mạnh vào người hắn rồi hét lên: “Anh đúng là một thằng điên!”

 

Tôi bấm dãy số mà đã rất lâu rồi mình chưa từng gọi.

 

Chỉ với một cuộc điện thoại, tôi đã hẹn gặp được Ôn Nhược, vị đại tiểu thư lừng lẫy tiếng tăm của Ôn gia ở Giang Thành. Nói chính xác hơn, đây là sự báo đáp cho một chút thiện ý nhất thời của tôi từ thời trung học.

 

Ôn gia có địa vị độc tôn tại Giang Thành, phương thức làm giàu vô cùng đa dạng. Trước đây, rất nhiều việc làm ăn của họ không thể đưa ra ánh sáng. Dù hiện tại đã tẩy trắng thành công, nhưng nếu nói về phương diện tình báo, Ôn gia nhận số hai thì không ai dám nhận số một.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...