Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Editor: Trang Thảo.

 

Lý do tôi muốn gặp Ôn Nhược rất đơn giản. Ở góc dưới bên trái của những bức ảnh mà Chu Sâm đưa cho tôi xem có một chữ W viết hoa rất mờ. Đó là ký hiệu của Ôn gia, đại diện cho việc nguồn gốc của những bức ảnh xuất phát từ chỗ họ.

 

Ngày Chu Sâm phát điên rồi đổ sạch tro cốt xuống cống thoát nước, tôi đã cảm thấy vô cùng kỳ lạ nên âm thầm điều tra xem hôm đó hắn đã gặp những ai.

 

Người cuối cùng Chu Sâm gặp trước khi trở về nhà phát điên chính là Ôn Nhược.

 

Trần Thư Mặc rất nhanh đã giúp tôi hẹn trước với Ôn Nhược. Cô ấy nói tôi rất may mắn, bởi bình thường Ôn Nhược rất ít khi gặp người ngoài, hôm nay lại đúng lúc tâm trạng cô ấy đang tốt .

 

Quán trà tư nhân đẳng cấp nhất thành phố đã được bao trọn vì Ôn Nhược. Thư ký của cô ấy dẫn tôi vào bên trong. Khi tôi bước vào , Ôn Nhược đang thong thả cho cá ăn.

 

Trong tay cô ấy có rất nhiều thức ăn cho cá, nhưng mỗi lần chỉ rải xuống một ít. Từng đàn cá chép Koi nhảy lên khỏi mặt nước để tranh giành số thức ăn ít ỏi đó, khiến mặt hồ liên tục nổi lên những đợt sóng trắng.

 

Tôi nhìn hồi lâu, lại cảm nhận được trong đó một chút hơi thở của sự c.h.ế.t ch.óc.

 

Ôn Nhược nắm giữ thức ăn trong tay, cũng chính là người quyết định vận mệnh của những con cá chép Koi này .

 

Đợi đến khi thư ký quay người rời đi , Ôn Nhược dường như đã chơi đủ. Cô ấy ném toàn bộ số thức ăn còn lại trong tay xuống ao rồi mới xoay người nghiêm túc nhìn tôi .

 

Tôi đi theo sau cô ấy vào phòng trà . Sau khi ngồi xuống, cô ấy nhàn nhạt gật đầu: “Nghe nói Trầm tiểu thư muốn gặp tôi , không biết có chuyện gì sao ?”

 

Tôi lấy bức ảnh từ trong túi ra đặt lên bàn.

 

“ Tôi muốn biết hiện giờ bọn họ đang ở đâu .”

 

Tiếng nước chảy róc rách lan tỏa trong căn phòng trà thanh nhã và yên tĩnh.

 

Ôn Nhược thậm chí còn không thèm liếc nhìn bức ảnh, khóe môi khẽ cong lên.

 

“Trầm tiểu thư, cô có biết những bức ảnh trong tay cô trị giá bao nhiêu tiền không ?”

 

Tôi lắc đầu.

 

“ Tôi không biết những bức ảnh này là Chu Sâm mua từ chỗ Ôn tiểu thư.”

 

“Chẳng lẽ tôi và Chu Sâm làm ăn với nhau lại không tính tiền, chỉ nói chuyện giao tình thôi sao ? Chu Sâm ở chỗ tôi cũng không có thể diện lớn đến mức đó đâu .”

 

Cô ấy đưa tách trà lên ngửi hương trà , giọng điệu không chút gợn sóng.

 

“Ảnh là một cái giá, còn địa chỉ lại là một cái giá khác.”

 

Tôi gật đầu.

 

“ Tôi không hiểu quy củ của Ôn gia. Ôn tiểu thư cứ ra giá, tôi sẽ tự chuẩn bị .”

 

Ôn Nhược giơ hai ngón tay lên, thong thả nói : “Hai mươi triệu tệ.”

 

Cơ thể tôi cứng đờ.

 

Tôi biết giá của Ôn gia luôn rất cao, nhưng không ngờ lại cao đến mức này .

 

Tôi mím môi.

 

“Chu Sâm cũng đã mua địa chỉ rồi sao ?”

 

Ôn Nhược nhấp một ngụm trà rồi khẽ lắc đầu.

 

“Con người tôi báo giá còn tùy đối tượng và tâm trạng nữa. Cái địa chỉ này tôi đã báo giá cho Chu Sâm, nhưng hiện tại hắn vẫn chưa trả nổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-3.html.]

 

Tôi âm thầm hít sâu một hơi .

 

“ Tôi sẽ chuẩn bị đủ tiền. Cũng mong Ôn tiểu thư chuẩn bị sẵn thứ tôi cần.”

 

Hai mươi triệu tệ đối với tôi không phải là một con số nhỏ.

Trang Thảo

 

Sau khi về nhà, tôi bắt đầu lục tung mọi thứ để gom góp trang sức chuẩn bị đem bán lấy tiền.

 

Cho đến tối, Trần Thư Mặc gọi điện cho tôi , nói rằng cô ấy đang ở bãi đỗ xe ngầm và có việc gấp muốn gặp tôi .

 

Tôi cứ nghĩ Ôn Nhược đã thay đổi ý định, liền vội vàng khoác áo choàng rồi chạy xuống lầu.

 

Dưới bãi đỗ xe ngầm, Trần Thư Mặc đang tựa vào cửa xe hút t.h.u.ố.c.

 

Thấy tôi đến, cô ấy ném điếu t.h.u.ố.c trong tay đi rồi vẫy tay với tôi .

 

Ánh đèn dưới bãi đỗ xe ngầm sáng rực. Trong không gian trống trải, tiếng bước chân vang lên đặc biệt rõ ràng.

 

Tôi bước nhanh tới, nhìn cô ấy rồi gật đầu mỉm cười .

 

“Có chuyện gì gấp vậy ?”

 

“Là do tôi chưa nói rõ với Ôn Nhược. Cô ấy cứ nghĩ cô chỉ đến để bàn chuyện làm ăn thôi. Sau đó tôi có nói với cô ấy rằng tôi còn nợ cô một ân tình, nên cô ấy bảo tôi đưa cái này cho cô.”

 

Trần Thư Mặc đưa cho tôi một mảnh giấy.

 

“Ôn tổng nói đây là quà cảm ơn vì chuyện năm đó cô đã giúp tôi .”

 

Trần Thư Mặc cười rất ngọt ngào. Trên người cô ấy lúc này đã hoàn toàn không còn vẻ trống rỗng, mất đi linh hồn vì bị bắt nạt suốt thời trung học nữa.

 

Tôi mở mảnh giấy ra .

 

Trên đó là một địa chỉ.

 

Tôi lập tức không thể chờ đợi thêm được nữa, nhanh ch.óng đặt vé rồi lên chuyến bay ra nước ngoài.

 

Tôi muốn tự mình tìm kiếm một câu trả lời.

 

Tại sao Chu Tầm và Trầm Thanh Lê vẫn còn sống?

 

Tại sao trong ảnh hai người họ lại thân mật với nhau như vậy ?

 

Sau khi xuống máy bay, tôi đi thẳng đến địa chỉ ghi trên mảnh giấy.

 

Thế nhưng tôi lại không có đủ can đảm để bước vào tòa nhà xinh đẹp kia .

 

Tôi đứng dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất của tòa nhà.

 

Chu Tầm và Trầm Thanh Lê đang sống ở nơi đó.

 

Tôi không biết mình đã đứng bao lâu.

 

Sắc trời dần trở nên âm u, những tầng mây xám xịt đè xuống thật thấp.

 

Tia chớp kèm theo tiếng sấm rền xé ngang bầu trời.

 

Tôi chớp mắt, đưa tay gạt những giọt mưa đang rơi xuống.

 

Tôi ngơ ngác nhìn bóng người vừa xuất hiện trước mặt mình .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...