Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Editor: Trang Thảo.

 

Chiếc áo gió dài màu nâu nhạt càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo của anh . Thời gian trong vài năm qua đã khiến ánh mắt của Chu Tầm trở nên trầm ổn hơn rất nhiều.

 

Gương mặt ấy dần trùng khớp với người thiếu niên trong ký ức của tôi .

 

Anh rũ mắt nhìn tôi một cái, nhưng ánh mắt đó lại giống như đang nhìn một người xa lạ, lạnh lùng và hờ hững.

 

Ngay giây tiếp theo, anh lùi sang bên một bước rồi lướt qua vai tôi mà đi .

 

Tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Đến khi hoàn hồn lại , theo bản năng muốn đuổi theo thì đột nhiên có một bàn tay giữ c.h.ặ.t cánh tay tôi .

 

Một chiếc ô đen xuất hiện trên đỉnh đầu.

 

Dưới vành ô lộ ra nửa khuôn mặt của một người đàn ông.

 

Giữa mưa gió, Chu Sâm vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc, uy nghiêm và khắc chế như trước .

 

Hắn rũ mắt nhìn tôi .

 

“Cậu ta không nhớ cô đâu .”

 

Hắn nói .

 

“Cậu ta không còn bất kỳ ký ức nào về cô nữa.”

 

Tiếng mưa không lớn.

 

Tôi nhìn đôi môi Chu Sâm không ngừng mấp máy, nhưng lại không nghe rõ được một chữ nào.

 

Trong đầu tôi liên tục hiện lên ánh mắt lạnh nhạt vừa rồi của Chu Tầm.

 

Bên tai không ngừng vang vọng câu nói của Chu Sâm: “Cậu ta không nhớ cô đâu .”

 

Tại sao Chu Tầm lại không nhớ tôi ?

 

Người từng hứa sẽ ở bên tôi cả đời, tại sao lại không nhớ tôi ?

 

Người đáng lẽ đã c.h.ế.t trong vụ t.a.i n.ạ.n xe năm đó, tại sao lại có thể sống lại ?

 

Ở nơi đất khách quê người này , anh lại trở thành người yêu của người mà tôi căm hận nhất.

 

Những năm qua, vì chấp niệm với hũ tro cốt của anh mà tôi chấp nhận ở bên cạnh Chu Sâm.

 

Rốt cuộc tất cả là vì điều gì?

 

Lúc này đây, tôi chẳng khác nào một tên hề đứng trên sân khấu, bị người ta ném đầy rau thối vào người .

 

Cách đó không xa có một chiếc Bentley màu đen đang đỗ.

 

Từ cửa sổ ghế sau hạ xuống một bàn tay đang kẹp điếu t.h.u.ố.c.

 

Màu sơn móng tay hồng nhạt càng làm nổi bật những ngón tay trắng nõn và thon dài.

 

Người trong xe giấu nửa khuôn mặt trong bóng tối, nhưng chỉ với đường nét mờ ảo ấy , tôi vẫn nhận ra đó là ai.

 

Chẳng trách Chu Sâm có thể tìm được đến đây.

 

Xem ra hắn cũng đã trả cho Ôn Nhược cái giá mà cô ấy mong muốn .

 

Mưa càng lúc càng lớn.

 

Cơ thể tôi đột nhiên mềm nhũn, rồi hoàn toàn mất đi ý thức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-4.html.]

 

Khi tỉnh lại , tôi phát hiện mình đang ở trong khách sạn.

 

Tôi giơ tay xoa hai bên thái dương đang đau nhức, đầu ngón tay chạm phải một lớp mồ hôi mỏng.

 

Tôi nhìn về phía Chu Sâm đang ngồi trên sofa xử lý công việc, đầu óc lập tức tỉnh táo hơn phân nửa.

 

Chu Sâm ngước mắt nhìn tôi , ánh mắt vô cùng bình thản, giọng điệu cũng rất nhạt.

 

“Tỉnh rồi à .”

 

Tôi trở mình xuống giường, định rời đi . Chu Sâm liền đặt máy tính bảng trong tay xuống rồi đứng dậy đi về phía tôi .

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn , chất vấn: “Anh nói anh Tầm không nhận ra tôi , là có ý gì?”

 

Chu Sâm rũ mắt nhìn tôi . Trong giọng nói khàn khàn mang theo chút giễu cợt nhàn nhạt.

 

“Nghĩa đen của nó thôi.”

 

Tôi nhíu mày.

 

“Anh thừa biết tôi đang hỏi cái gì.”

 

Chu Sâm né tránh vấn đề này . Hắn giơ tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán tôi .

 

“Đói bụng rồi phải không ? Muốn ăn gì không ?”

 

Tôi gạt tay hắn ra , lạnh lùng nói : “Anh không nói cho tôi biết thì tự sẽ có người nói cho tôi biết .”

 

Ánh mắt Chu Sâm tối sầm lại . Hắn trầm giọng cảnh cáo: “Ai sẽ nói cho cô biết ? Ôn Nhược sao ? Tôi nói cho cô biết , tốt nhất cô nên bớt đến trêu chọc Ôn Nhược đi . Cô ấy không phải là người mà cô có thể tùy tiện tiếp xúc đâu .”

 

Tôi cười lạnh.

 

“ Tôi và anh có quan hệ gì chứ? Anh dựa vào cái gì mà quản tôi tiếp xúc với ai?”

 

Chu Sâm tức đến bật cười .

 

“Cô là vị hôn thê của tôi . Cô nói xem chúng ta có quan hệ gì?”

 

Trang Thảo

Tôi mỉa mai đáp: “Trời mới vừa tối mà anh đã bắt đầu nằm mơ rồi sao ?”

 

Tôi đứng dậy định đi . Chu Sâm liền giữ c.h.ặ.t bả vai tôi , ép tôi ngồi trở lại giường.

 

Hắn bóp c.h.ặ.t cằm tôi , ép tôi ngẩng đầu nhìn hắn .

 

Lực tay rất mạnh, bóp đến mức tôi cảm thấy đau nhói.

 

“Trầm Thanh Lê của anh vẫn còn sống, vậy anh còn giữ cái thứ thế thân rẻ tiền như tôi bên cạnh để làm gì?”

 

“Anh nghĩ tôi cũng rẻ mạt giống anh sao ? Không có được chính chủ thì phải tìm một kẻ tương tự làm thế thân nuôi bên người ? Mỗi ngày nhìn gương mặt giống hệt Trầm Thanh Lê của tôi , anh không thấy ghê tởm sao ?”

 

Lời tôi nói câu sau còn khó nghe hơn câu trước , đ.â.m thẳng vào tim gan hắn .

 

Chu Sâm nhìn chằm chằm vào tôi . Lực tay ngày càng mạnh hơn, đáy mắt đầy vẻ hung ác và lệ khí sắc bén.

 

“Trước đây tôi sao không phát hiện ra cô lại biết cách đ.â.m vào tim người khác như vậy nhỉ? Có phải vì cái miệng này mà cô mới bị Thanh Lê nhốt dưới tầng hầm hành hạ không ?”

 

Câu nói đó lập tức kéo tôi trở về đoạn ký ức tăm tối năm xưa.

 

Không khí trong phổi như bị rút sạch.

 

Toàn thân tôi đổ mồ hôi lạnh, giống như vừa được người ta kéo lên từ dưới nước.

 

Tại sao Chu Sâm có thể nhẹ nhàng nói ra những lời như vậy ?

 

Tại sao lại có những kẻ cho rằng nạn nhân bị bắt nạt mới là người có tội?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...