Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi giơ tay lên, giáng thẳng vào mặt Chu Sâm một cái tát thật mạnh rồi nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đồ súc sinh!”

 

Ngày hôm sau , tôi vẫn lấy hết dũng khí để đến nơi ở của Trầm Thanh Lê và Chu Tầm.

 

Tiếng chuông cửa vừa vang lên hai lần , Trầm Thanh Lê đã ra mở cửa.

 

Sau khi nhìn thấy tôi , cô ta sửng sốt trong giây lát rồi nhanh ch.óng khép cửa lại . Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới , khóe môi vẫn là nụ cười hiểu rõ và khinh miệt như năm xưa.

 

“Bản lĩnh của cô cũng không tệ đâu . Không ngờ còn có thể tìm được đến tận đây.”

 

Nụ cười nơi khóe môi cô ta khiến tôi nhớ đến đôi mắt từng làm tôi khiếp sợ khi bị nhốt dưới tầng hầm.

 

Đôi mắt có thể phát sáng ngay cả trong bóng tối, giống như những vì sao .

 

Cho đến tận bây giờ, nó vẫn khiến tôi vô thức cảm thấy sợ hãi.

 

Tôi cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

 

“ Tôi muốn gặp Chu Tầm.”

 

Gương mặt cô ta hiện rõ vẻ khinh thường.

 

“Chu Tầm đến cô là ai còn chẳng biết , cô dựa vào cái gì mà đòi gặp anh ấy ?”

 

Trong khoảnh khắc đó, sự phẫn nộ đã lấn át nỗi sợ hãi.

 

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta , gằn từng chữ:

 

“Bởi vì tôi là người yêu của anh ấy . Cô chẳng qua chỉ là một kẻ lợi dụng lúc anh Tầm mất trí nhớ để lừa gạt anh ấy mà thôi!”

 

Cô ta giơ tay vén lọn tóc bên tai tôi ra sau .

 

Hành động bất ngờ ấy khiến tôi sợ đến mức toàn thân cứng đờ.

 

Cô ta rất hài lòng với phản ứng bản năng này của tôi .

 

Dù sao cũng là do chính tay cô ta tạo nên.

 

Cô ta giễu cợt: “Cô thật sự nghĩ mình là người yêu của Chu Tầm sao ? Cô chẳng qua cũng chỉ là một thế thân của tôi mà thôi.”

 

Cô ta giơ tay, dùng những ngón tay thon dài phác họa đường nét khuôn mặt tôi rồi đầy ẩn ý nói :

 

“Trước đây tôi rất ghét gương mặt này của cô vì nó quá giống tôi . Một đứa con hoang có xuất thân như cô lại dám mang gương mặt gần như giống hệt tôi . Tôi nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.”

 

“ Nhưng bây giờ, cô căn bản không thể tưởng tượng nổi tôi vui mừng thế nào vì cô có gương mặt này đâu .”

 

“Cô có thể làm thế thân của tôi , thay tôi xoa dịu trái tim tổn thương của Chu Sâm...”

 

Tôi lập tức gạt mạnh tay cô ta ra .

 

Dáng vẻ hống hách và kiêu ngạo của Trầm Thanh Lê vẫn y hệt năm xưa.

 

Trầm Thanh Lê cũng không tức giận. Cô ta nhếch môi, nở một nụ cười quái dị rồi thích thú ngắm nhìn bộ dạng của tôi .

 

“Cô nghĩ tôi sẽ không biết tình hình trong nước sao ? Cô bị Trầm gia xem như một món quà để lấy lòng Chu Sâm.

 

Cô ta ghé sát lại gần tôi , giọng nói rất khẽ, mang theo chút giễu cợt nhàn nhạt.

 

“Cô chắc hẳn đã nghĩ trong tay Chu Sâm có tro cốt của Chu Tầm nên mới cam tâm tình nguyện ở bên cạnh hắn , làm thế thân cho tôi .”

Trang Thảo

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-5.html.]

“Tình yêu của cô dành cho Chu Tầm thật vĩ đại biết bao. Cô hận tôi đến tận xương tủy, vậy mà vẫn chấp nhận ở bên Chu Sâm với thân phận thế thân của tôi .”

 

“Chỉ tiếc là hũ tro cốt trong tay Chu Sâm chỉ là của một kẻ vô gia cư mà thôi.”

 

Trầm Thanh Lê bật cười thành tiếng.

 

Giọng điệu tràn ngập sự mỉa mai, như đang cười nhạo sự tự lừa dối của tôi .

 

“Trầm Thanh Vũ, mỗi ngày ôm tro cốt của một người xa lạ vô gia cư để thổ lộ tâm sự, cảm giác đó thế nào?”

 

Trầm Thanh Lê vẫn là con ác quỷ ấy .

 

Chưa từng thay đổi.

 

Trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi từ lâu đã rối loạn nhịp đập vì sợ hãi và phẫn nộ tột độ.

 

Tấm lưng cũng sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

 

Tôi nhìn cô ta , lạnh lùng nói : “Chu Sâm cũng tới rồi .”

 

Nụ cười trên môi Trầm Thanh Lê lập tức cứng lại .

 

Ánh mắt cô ta tối sầm xuống.

 

Tôi tiến lên một bước, áp sát cô ta .

 

Đáy mắt đầy vẻ âm u và châm biếm.

 

“Cô có mong chờ được gặp lại tình nhân cũ không ?”

 

Trầm Thanh Lê im lặng rất lâu.

 

Đáy mắt sóng ngầm cuộn trào.

 

Vài giây sau , cô ta dần bình tĩnh lại rồi quay người đi vào trong căn hộ.

 

Khi trở ra , trên tay cô ta đã cầm thêm một cuốn sổ.

 

Cô ta đưa cuốn sổ cho tôi .

 

Đuôi mắt tràn ngập vẻ giễu cợt.

 

“Cô xem xong cái này thì sẽ biết , đối với Chu Tầm, cô rốt cuộc có ý nghĩa gì.”

 

Thứ Trầm Thanh Lê đưa cho tôi là cuốn nhật ký của Chu Tầm.

 

Nói là nhật ký cũng không hoàn toàn chính xác.

 

Nó giống một cuốn sổ ghi chép tùy hứng hơn. Hễ gặp chuyện gì đáng nhớ, Chu Tầm đều sẽ ghi lại .

 

Tôi và Chu Tầm sớm tối ở bên nhau suốt vài năm, vậy mà lại không hề biết anh có thói quen này .

 

Những chuyện được ghi lại trong sổ không nhiều.

 

Có lẽ là sau khi ra nước ngoài anh mới bắt đầu viết .

 

Trong đó không ghi ngày tháng, phần lớn chỉ là những đoạn ngắn.

 

[Tháng đầu tiên bị Chu Sâm đày đến nơi này . Đồ ăn rất khó nuốt, thời tiết cũng tệ hại. Lúc nào cũng mưa, thật đáng ghét.]

 

[Nếu mẹ tôi không phải là một kẻ hám hư vinh, liệu tôi có thể có một cuộc sống bình thường không ?]

 

[Lại là một ngày mưa. Không ra ngoài. Rất nhớ cô ấy .]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...