Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Editor: Trang Thảo.
“Cô ấy ” là ai?
Tôi nhíu mày lật sang trang tiếp theo.
Vẫn là những lời phàn nàn về đồ ăn và thời tiết.
Quả thật Chu Tầm rất ghét những ngày mưa.
Tôi lại lật thêm một trang nữa.
Nội dung trên trang giấy khiến trước mắt tôi tối sầm lại .
Mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay tuôn ra như nước.
Cổ họng giống như bị một đôi tay vô hình bóp nghẹt.
[Hôm nay trong một buổi tụ tập, tôi gặp một cô gái trông gần như giống hệt Thanh Lê. Nỗi nhớ dành cho Thanh Lê giống như bị khoét thành một lỗ hổng lớn, không cách nào kìm nén được nữa.]
[Thanh Lê, tôi có thể xem cô ấy là em không ?]
[Thanh Lê, tôi rất nhớ em.]
Chu Tầm.
Trang Thảo
Hóa ra anh cũng chỉ xem tôi là thế thân của Trầm Thanh Lê thôi sao ?
Nghĩ đến bộ dạng kiêu ngạo vạch trần Trầm Thanh Lê là kẻ l.ừ.a đ.ả.o trước mặt cô ta vào buổi sáng hôm nay, tôi bỗng thấy thật nực cười .
Ngay từ đầu, kẻ làm trò hề vẫn luôn là tôi .
Sống mũi tôi cay xè.
Ngay sau đó, từng giọt m.á.u tươi nhỏ xuống, làm nhòe đi hai chữ “Thanh Lê” trên trang giấy.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Bên ngoài trời đã bắt đầu có tuyết rơi.
Tôi nhớ có một năm, tôi và Chu Tầm đột nhiên nảy ra một ý tưởng kỳ quặc, rồi đặt vé máy bay đến Iceland ngay trong đêm.
Ngày chúng tôi đặt chân tới đó, Iceland có một trận tuyết rất lớn.
Tôi chỉ vào mái tóc đã bị tuyết phủ trắng của cả hai, vẻ mặt đầy vui sướng.
“Anh Tầm, chúng ta bạc đầu rồi này .”
Tôi nhớ lúc đó mình thực sự rất hạnh phúc.
Tôi và Chu Tầm có thể đến bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.
Chỉ duy nhất không thể trở về quê hương.
Người Trầm gia đưa tôi ra nước ngoài là vì sợ tôi bị Trầm Thanh Lê hành hạ đến c.h.ế.t.
Chu Tầm bị Chu Sâm đẩy ra nước ngoài là vì khuất mắt thì đỡ chướng mắt, đồng thời cũng để ngăn anh tranh đoạt gia sản.
Sau khi cha mẹ qua đời, tôi trở thành món đồ chơi của Trầm Thanh Lê.
Cô ta căm ghét gương mặt giống mình của tôi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/sau-khi-anh-ta-do-tro-cot-nguoi-toi-yeu-vao-cong-thoat-nuoc/chuong-6.html.]
Cô ta hận không thể hành hạ tôi đến c.h.ế.t.
Đã có lúc trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp được một người như Chu Tầm.
Anh dịu dàng, chu đáo và kiên nhẫn gõ vào cánh cửa trái tim đã khép kín của tôi .
Sau khi cha mẹ mất, người tôi tin tưởng nhất trên đời này chính là Chu Tầm.
Tôi xem anh là cọng rơm cứu mạng duy nhất của mình .
Khi
ấy
,
tôi
từng ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần
được
ở bên Chu Tầm thì cho dù cả đời
không
thể về nước cũng chẳng
sao
.
Chúng tôi sẽ không mãi như những kẻ lênh đênh không nơi nương tựa.
Chúng tôi sẽ chọn một quốc gia để định cư, sống một cuộc đời hạnh phúc.
Chu Tầm.
Bây giờ nghĩ lại , ở Iceland ngày hôm đó, anh đã không hề đáp lại câu nói của tôi .
Chu Tầm.
Có phải anh cảm thấy tôi không xứng cùng anh đi đến bạc đầu răng long không ?
Chu Tầm.
Khi tôi kể cho anh nghe những ngày tháng bị Trầm Thanh Lê nhốt dưới tầng hầm hành hạ, khi anh lau nước mắt cho tôi , trong lòng anh rốt cuộc đang nghĩ gì?
Có phải anh cũng giống như Chu Sâm, cảm thấy tôi đáng bị đối xử như vậy không ?
Anh cũng cảm thấy tôi không xứng có một gương mặt giống Trầm Thanh Lê, đúng không ?
Tôi uống rất nhiều rượu, nhưng càng uống đầu óc lại càng tỉnh táo. Chuông điện thoại di động chưa từng ngừng reo, Chu Sâm kiên trì không bỏ cuộc, gọi hết cuộc này đến cuộc khác.
Uống đến mức toàn thân tê dại, cuối cùng tôi cầm theo cuốn nhật ký, chuẩn bị đi tìm Chu Tầm để hỏi cho ra lẽ.
Ngay tại sảnh khách sạn, tôi bắt gặp Ôn Nhược và Trần Thư Mặc.
Lần này , điếu t.h.u.ố.c lá trên tay Ôn Nhược đã được thay thế bằng một hộp sữa dâu.
Ôn Nhược dùng ống hút nhấm nháp từng ngụm sữa dâu nhỏ, tôi thực sự không cách nào liên tưởng một Ôn Nhược cao cao tại thượng với hộp sữa dâu kia lại là cùng một người .
Trần Thư Mặc ngồi bên cạnh cô ấy , vừa nhìn vào máy tính bảng vừa nói chuyện, hẳn là đang báo cáo công việc.
Đột nhiên, Ôn Nhược ngước đầu nhìn về phía tôi .
Cô ấy quan sát tôi từ trên xuống dưới , cuối cùng tầm mắt dừng lại trên cuốn sổ tay trong tay tôi . Cô ấy khẽ nói gì đó với Trần Thư Mặc, Trần Thư Mặc liền ngẩng đầu nhìn tôi rồi đứng dậy đi về phía này .
Không đợi Trần Thư Mặc kịp mở miệng, tôi đi thẳng tới trước mặt Ôn Nhược, lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn đặt lên bàn.
“Đây là chiếc nhẫn đính hôn của tôi , giá trị thị trường là ba mươi triệu tệ. Tôi muốn hỏi vị Ôn đại tiểu thư chuyện gì cũng tường tận này vài việc, không biết chút tiền đặt cược này đã đủ chưa ?”
Ôn Nhược rũ mắt liếc nhìn chiếc nhẫn, giọng điệu có chút lửng lơ: “Thẩm tiểu thư quả là người hào phóng, tôi nhất định sẽ biết gì nói nấy.”
“ Tôi muốn biết sau vụ t.a.i n.ạ.n xe đã xảy ra chuyện gì?”
Ôn Nhược đặt hộp sữa dâu xuống, liếc nhìn cuốn sổ tay trong tay tôi , ngữ điệu chậm rãi: “Sau khi cô và Chu Tầm gặp tai nạn, Chu Tầm bị thương rất nặng, có một cục m.á.u đông chèn ép lên vùng hải mã, dẫn đến việc anh ta bị mất một phần ký ức. Bởi vì cục m.á.u đông quá lớn, không thể tiến hành phẫu thuật nên vẫn luôn điều trị bảo tồn. Gần đây cục m.á.u đông đã nhỏ đi , tuần sau anh ta và Trầm Thanh Lê sẽ đến phòng khám Mayo để tiếp nhận phẫu thuật. Sau khi lấy cục m.á.u đông ra , anh ta sẽ khôi phục lại ký ức.”
Tôi siết c.h.ặ.t cuốn sổ tay, trong lòng đột nhiên nhen nhóm lên một tia hy vọng. Liệu có khi nào tất cả những gì viết trong cuốn nhật ký này đều là do Trầm Thanh Lê ngụy tạo để lừa tôi không ?
Chaporia
Bình Luận (0)